$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh

Truyện hay

Truyện: Yêu phải tổng tài tàn phế – Diệp Tĩnh Gia (tác giả: S-Oc) – Chương 106

Chương 106: Ác quỷ! Không ngừng kiểm soát!

Khi Hoắc Minh Dương tỉnh dậy lần nữa
đã không thấy Diệp Tĩnh Gia đâu.

Lữ Hoàng Trung ngồi một bên: “Cậu tỉnh
rồi à?”

“Sao cậu lại ở đây?” Hoắc Minh Dương
không quan tâm đến chuyện khác, anh rất
muốn hỏi Diệp Tĩnh Gia đâu, vừa nhìn thấy
bộ dạng thân bí của Lữ Hoàng Trung lại
không muốn nói gì nữa.



“Tôi vừa hay nghỉ định kỳ, tôi giúp cô ấy
chăm sóc cậu một lát. Cô ấy về nhà ngủ bù,
buổi tối sẽ quay lại.” Bệnh viện vẫn rất yên
tĩnh, đặc biệt là phòng bệnh của Hoäc Minh
Dương.

Nơi này quá yên tĩnh rồi, Hoắc Minh
Dương nghĩ tới Diệp Tĩnh Gia không có lý do
nào, bình thường cô ở đây cũng không yên
tĩnh như này.

“Mở tỉ vi lên đi” Hoắc Minh Dương nói,
Lữ Hoàng Trung giúp anh mở tivi, chọn một
tiết mục vui nhộn.

Lữ Hoàng Trung vừa xem vừa cười, còn
nói cho anh trò chơi hài hước ở chỗ nào.
Nhưng Hoắc Minh Dương dường như một
chút để ý cũng không có.



Anh ngồi thừ ra cũng không biết đang
nghĩ đến cái gì: “Khi nào tôi có thể đứng lên.”
Trong lòng anh lo lắng đến bao giờ mới có
thể đi tìm Tô Thanh Anh để tỏ tình. Ít nhất
trước khi Tô Thanh Anh đi, anh cũng muốn
thử một lần.

“Dựa theo việc không cần tính mạng như

hiện giờ của cậu, đoán chừng cũng nhanh
thôi.” Lữ Hoàng Trung biết anh muốn hỏi
điều gì, Hoắc Minh Dương chết cũng không
thay đổi tính nết, trong lòng vẫn lo lắng
những chuyện này.

“Bây giờ tôi đến mức độ nào rồi.” Hoắc
Minh Dương tiếp tục hỏi.

Mỗi một câu hỏi trong mắt Lữ Hoàng
Trung đều không phải là điêu gì tốt, Hoắc
Minh Dương có thể đang nhớ đến chuyện
tình cảm với Tô Thanh Anh.

“Cậu có suy nghĩ thật đáng sợ, bây giờ
đã tiến bộ rất nhanh rồi, không cần nỗ lực
như vậy, không lại phản tác dụng.”

Hoặc Minh Dương không nói lời nào, anh
cũng không nghĩ lời của Lữ Hoàng Trung vừa
nói có ý gì. Tóm lại trong lòng trong mắt bây
giờ đều là Tô Thanh Anh.

Chuyển qua hai kênh truyền hình, tìm
thấy quảng cáo do Tô Thanh Anh làm người
phát ngôn.

“Tôi cũng không nghĩ, có thể thấy cô ấy
một cách tình cờ như vậy." Nói xong câu đó,
trong lòng vẫn là cảm thấy có chút khó chịu,
không chỉ lần này muốn quên cô ta, nhưng
dường như anh không có cách nào để làm
điều đó, đều là vô ích.

“Tôi không quản cậu, tóm lại thực sự có
rất nhiều chuyện không có cách nào kiểm
soát được, Tô Thanh Anh có lề ngày kia bay
rồi, cậu nắm chắc thời gian chưa.” Đây có lẽ
là điêu duy nhất Lữ Hoàng Trung nói khiến
anh cảm thấy vui.

“Cám ơn.” Nhìn Lữ Hoàng Trung trước
mắt, người đàn ông này là người bạn tốt nhất
của anh, rất nhiều chuyện chỉ có anh ta mới
hiểu rõ tâm tư và suy nghĩ của anh.

“Tôi biết nên làm như nào rồi, yên tâm
đi.” Trong mắt của Lữ Hoàng Trung dễ nhận
thấy sự không yên tâm, tình hình của Hoắc
Minh Dương lại càng không hiểu.

Diệp Tĩnh Gia ở nhà một mình cảm thấy
có giấc ngủ ngon, đột nhiên bị tiếng chuông
điện thoại vội vã đánh thức, nhanh chóng
tỉnh dậy: “Alo.” Giọng nói có chút khàn khàn.

Mệt mỏi, cô mới nằm xuống không lâu.

“Gia, có chuyện rồi.”

Diệp Tĩnh Gia lỡ tay làm điện thoại rơi
xuống đất, cô vừa rôi nghe không rõ: “Cái gì?
Mẹ, vừa rồi con nghe không rõ, mẹ nói lại lần
nữa đi.” Diệp Tĩnh Gia giọng nói có chút run
rẩy, cô hi vọng mình vừa rồi là mình nghe
nhầm, nhất định điện thoại có vấn đề rồi.



“Gia, xảy ra chuyện rồi, công ty chú Diệp
của con xảy ra chuyện rồi.” Câu nói của Hà





-------------------
   

Thiết kế website bởi: Hội tâm linh

error: Làm người Không ăn cắp !