$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh

Truyện hay

Truyện: Vương Phi đa tài đa nghệ (tác giả: Lục Nguyệt) – Chương 301

CHƯƠNG 301: ĐÊM ĐỘNG PHÒNG HOA CHÚC

Thanh Ninh các thì sớm đã biết
đã xảy ra chuyện gì.

Lúc A Phúc đến thông báo tân
nương là Hạ Thương Mai, quy thái phi
không nói lời nào, sắc mặt tái nhợt.

Thân phận tân nương luôn bị che
giấu, bây giờ mới tháo mặt nạ, chính là
muốn phòng bị một người, người này, là
bà ta.



Thái hoàng thái hậu muốn đề
phòng bà ta, điêu này ý nghĩa rằng, dù
bà đang ở Hàn Sơn xa xôi, nhưng vẫn
quan tâm tới chuyện trong kinh.

Mỗi một động tác của mình e
rằng đều không thể che giấu bà.

Sự lợi hại của người phụ nữ này
bà ta đã lãnh giáo nhiêu năm về trước.

Trong triều có nhiêu thế lực như
vậy, đặc biệt là những thế gia trăm năm
đó, đều từng đi theo bà, dù bà không ở
trong miếu đường này, không ở trong
hoàng cung này, nhưng sức ảnh hưởng
của bà vẫn còn.



Một lão yêu bà làm sao cũng
không chết được.

Bà ta không định tranh chấp gì
trong thời khắc mấu chốt này, cho dù bà
ta làm thế nào thì cũng không thể là đối
thủ của lão yêu bà đó.

Bà ta khẽ tô son, được A Phúc đỡ
ra ngoài.

Bà ta nhìn thẳng về phía trước, đi
tới trước mặt thái hoàng thái hậu,
ngẩng đầu lên, muốn nhìn thẳng vào

con ngươi bà, nhưng chỉ tiếp xúc một
chút như vậy thôi bà ta đã cảm thấy
toàn thân lạnh lão, ánh mắt đó giống
như hàn băng.

Tất cả khí thể ngụy trang đều
hóa thành bọt biển vào giây phút đó, bà
ta quỳ xuống: “Thần thiếp tham kiến
thái hoàng thái hậu”

Thái hoàng thái hậu không lên
tiếng, cũng không kêu bà ta đứng dậy,
chỉ lặng nhìn bà ta.

Hoàng thái hậu khẽ sững sốt,
muốn nhắc nhở bà kêu bà ta bình thân,
Tôn công công ở phía sau lại kéo cánh
tay bà, xua tay, ý bảo bà đừng lên tiếng.

Thật lâu sau, thái hoàng thái hậu
mới nhàn nhạt nói: “Đứng dậy đi”

Quý thái phi dập đầu: “Tạ thái
hoàng thái hậu!”

Bà ta đứng dậy, hai chân gân
như đứng không vững, mêm oặt, áo sơ
mi sau lưng đã ướt đẫm, dán vào lưng,
khiến bà ta cảm thấy vô cùng bất an.

Quý thái phi vào giây phút đó đã
biết, nếu thái hoàng thái hậu quay về,
tất cả âm mưu quỷ kế của bà ta đều tan
thành mây khói.

Nhận định này khiến bà ta gân
như chìm vào sụp đổ, mấy năm nay bà
ta chưa từng từ bỏ, bất kể gặp phải cản
trở bao lớn, bà ta đều chưa từng sinh ra
ý nghĩ này, nhưng vào giờ khác này, bà
ta có suy nghĩ từ bỏ, vì bà ta biết, nếu
lão yêu bà không đi, bà ta sẽ không thể
thành công.

Thủ đoạn giết người không thấy
máu của lão yêu bà trong ký ức bà ta
vẫn còn rất mới mẻ.

Bên này phân quyền lực khí thế,
bên kia đội ngũ đón dâu lại huyện náo
vui vẻ.

Dưới sự reo hò của Tiêu Thác và
Trân Loan Loan, Mộ Dung Khanh cõng
Thương Mai ra khỏi sương phòng, vào
giây phút hắn cõng tân nương tử pháo
liên bắt đâu vang đùng đùng, đội nghi
trượng trong phủ sắp xếp cũng đến đây
góp vui, đám người trẻ tuổi đều tập
trung ở đây, ngắm nhìn buổi đón dâu
cực kỳ sống động.



Mộ Dung Khanh bước ra, mọi
người cũng cùng ởi theo, Mộ Dung
Tráng Tráng tủm tỉm đứng trước hành
lang, thấy hăn đi xa, mặt cười như hoa
nhưng nước mắt lại rưng rưng đáy mắt.

Nàng cũng từng có một giấc
mộng tân nương.

----------------------------



   

error: Alert: Content is protected !!