$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh

Truyện hay

Truyện: Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ Chọc (Tác giả: Thời Vũ) – Chương 706

CHƯƠNG 706: CÔ TIN

Tiểu Nhan vừa nghe, suýt nữa kích động tới mức bay lên.

Hàn Đông... đây là đang quan tâm cô sao? Nếu không phải quan tâm cô, sao lại chú ý tới quầng thâm mắt trên mặt cô chứ?

Khi kích động, Tiểu Nhan đều quên mất quầng thâm mắt của mình là thuộc loại nghiêm trọng tới mức ngước mắt thì có thể nhìn thấy, chỉ biết Hàn Đông mở miệng hỏi cô, anh là đang quan tâm mình.



Nghĩ đến đây, cô vội quay người lại: “Em, em không sao, chỉ là tối qua không có ngủ ngon mà thôi...”

Nói xong, lại bỗng phản ứng lại, Hàn Đông đã hỏi cô như vậy rồi, vậy quầng thâm mắt của cô há không phải là rất xấu sao?

Tiểu Nhan gần như bất tri bất giác đưa tay che mắt của mình, nhỏ giọng hỏi: “Quầng thâm mắt... của em... có phải là rất xấu không?”

Hàn Đông: “...”



Thấy vẻ mặt ảo não của cô gái trước mặt, Hàn Đông trong nháy mắt á khẩu, cũng không biết nên nói gì, thấy anh ta không đáp, cảm xúc trong mắt Tiểu Nhan lại tụt xuống.

“Xin lỗi, em không nên hỏi cái này, vậy em... đi trước đây.”

Nói xong, Tiểu Nhan không đợi Hàn Đông lên tiếng lần nữa, bèn vội vàng chạy mất.

Sau khi chạy rất xa rồi, Tiểu Nhan vẫn kích động không thôi, cô ôm gò má nóng bừng của mình trong lòng say đắm.

Lần trước Hàn Đông gắp đùi gà cho cô, lần này hỏi quầng thâm mắt của cô.

Nói rõ sự cố gắng của cô không có hoàn thành uổng phí, Hàn Đông vẫn là nhìn thấy cô.

Chỉ cần Hàn Đông nhìn thấy, vậy cô có thể tiếp tục cố gắng, đợi cô cố gắng hơn nữa, cố gắng để Hàn Đông quen với sự tồn tại của mình, đến lúc đó muốn ở bên anh ta, còn không phải là chuyện nắm chắc trong tay rồi sao.

Càng nghĩ, Tiểu Nhan càng cảm thấy rất có hy vọng.

Cô bấm ngón trỏ của mình, trong lòng vô cùng ngọt ngào.

Có điều nhìn thấy bộ dạng không có chút tinh thần của Hàn Minh Thư, Tiểu Nhan trong nháy mắt lại cảm thấy tội lỗi, bên phía Minh Thư còn đang không vui, cô không thể một mình vui vẻ được, vì thế lại chạy tới bên cô.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, tiếng cười của người thân bạn bè dường như dần nhạt đi, sau đó tới lúc biến mất, Hàn Minh Thư ngồi ở đó giống như khúc gỗ, luôn không nhúc nhích.

Cũng không biết qua bao lâu, Hàn Minh Thư đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn về phía Hàn Đông cách mình không xa.

“Anh.”

“Sao thế?”

“Thông tin chuyến bay mà Âu Thần ngồi như thế nào rồi, đến sân bay chưa?”

Nghe vậy, Hàn Đông rút điện thoại ra tra, sau đó mím môi nói: “Thông tin hiển thị của chuyến bay là nửa tiếng trước đã hạ cánh.”

“Nửa tiếng trước?”

Hàn Minh Thư lẩm bẩm hỏi một câu.

Hàn Đông mím môi suy nghĩ một phen, sau đó ngoảnh đầu nói với Tô Cửu ở bên cạnh: “Cô lập tức đích thân dẫn người tới sân bay xác thực thông tin chuyến bay, thuận tiện xem có cách liên lạc không.”

Tô Cửu vừa nghe lời này, cảm thấy không đúng, không dám hỏi gì nhiều, chỉ có thể nhanh chóng gật đầu.

“Được Hàn tổng, tôi đi ngay.”

Tô Cửu rất nhanh đã rời khỏi, đợi sau khi cô ta rời khỏi, Hàn Minh Thư luôn ngồi bất động cũng không kìm được bản thân nữa, cô trực tiếp từ trên giường cưới đứng dậy, Tiểu Nhan thấy vậy vội vàng đi tới đỡ cô.

“Minh Thư...”

Hàn Minh Thư sau khi xuống giường, hết lần này đến lần trước ấn gọi cho Dạ Âu Thần.

Nhưng âm thanh truyền ra từ trong điện thoại vẫn là giọng nữ cứng nhắc lại lạnh lùng, ấn gọi hết lần này tới lần khác, bèn hết lần tới tới lần khác nhắc nhở cô.

Xin chào, số máy quý khách đang gọi đã tắt máy.

Sau khi vô số lần nghe thấy giọng nói lạnh lùng của người phụ nữ đó, Hàn Minh Thư dứt khoát trực tiếp nhấc tà váy dài đi ra ngoài, sắc mặt của mọi người đều thay đổi, Hàn Đông và Tiểu Nhan đi tới cản cô lại.

“Lúc này muốn đi đâu?”

“Em tới sân bay đợi anh ấy.”

“Quậy cái gì? Lúc này em tới sân bay cũng không có tác dụng gì, ngộ nhỡ cậu ta đã xuống máy bay đang chuẩn bị rồi thì sao, nói không chừng cậu ta đã đang trên đường tới đây rồi, nếu em tới sân bay thì sẽ lướt qua cậu ta rồi.”

“Nhưng... nếu anh ấy đã xuống máy bay rồi, tại sao bây giờ còn không có mở máy, khả năng là thông tin chuyến bay có sai lệch, hoặc, chuyến bay anh ấy đi không phải chuyến bay này, em phải đích thân tới sân bay xác nhận lại.”

“Em bây giờ đi cũng vô ích, anh đã bảo Tô Cửu đi rồi.” Hàn Đông cản cô lại, khẽ nói: “Anh biết em lo lắng, có điều em nghĩ xem, Dạ Âu Thần cậu ta làm nhiều chuyện như vậy, cho dù là xuất hiện muộn một chút, cũng chỉ sẽ là chuyến bay bị delay, em đang sợ hãi cái gì.”

Vấn đề cuối cùng đó khiến cả người Hàn Minh Thư đều không khống chế được bản thân mà run rẩy.

Phải, cô đang sợ hãi cái gì?

Cô là đang sợ hãi sao? Hàn Minh Thư cụp mắt, như bị người ta vạch trần mà lùi lại phía sau, cắn chặt môi dưới của mình.

Cô cũng không biết cô đang sợ cái gì...

Chỉ là cảm thấy, trước đó khi gặp mặt với Mạnh Mai Linh, nhưng lời cô ta nói cô, vào lúc này vậy mà xuất hiện rõ ràng ở trong đầu, giống như đang văng vẳng bên tai.

“Hàn Minh Thư, tôi bây giờ sống đau khổ như vậy, toàn bộ đều là nhờ cô ban cho, cô có tư cách gì tiêu diêu tự tại ở đó chứ? Tôi nói cho cô biết, cô tưởng Dạ Âu Thần là thật lòng muốn lấy cô sao? Không! Không phải! Anh ta chẳng qua là cảm thấy 5 năm trước đã nợ cô, muốn bù đắp cho cô mà thôi! Nếu anh ta đủ yêu cô, hai người 5 năm trước sẽ không chia ly. Cô cho dù gả cho anh ta làm mợ Dạ, hai người cả đời này cũng sẽ không hạnh phúc! Tôi muốn nguyền rủa hai người, nguyền rủa hai người mãi mãi không thể ở bên nhau, cho dù ở bên nhau cũng sẽ không hạnh phúc!”



Như ma âm vậy, cứ văng vẳng ở bên tai cô.

Trước khi cưới cô và Dạ Âu Thần vốn dĩ ít gặp mặt, cộng thêm cô luôn có tâm thần không yên, mãi đến bây giờ sắp cử hành hôn lễ rồi, Dạ Âu Thần vẫn không thấy bóng dáng đâu.

Liệu có phải... liệu có phải là giống như những gì Mạnh Mai Linh nói không.

Dạ Âu Thần... căn bản không phải là thật lòng muốn lấy cô, anh chẳng qua chỉ là vì bù đắp sai lầm mình phạm phải vào năm năm trước mà thôi.

Nhưng trước khi hôn lễ diễn ra, anh bỗng lại cảm thấy... không muốn tiếp tục nữa rồi, cho nên không xuất hiện rồi không?

“Minh Thư?” Hàn Đông thấy sắc mặt của cô không tốt, đi tới đỡ vai của cô, trầm giọng nói: “Tóm lại giờ này còn chưa tới, em không cần căng thẳng, chúng ta đợi thêm lát nữa, nói không chừng cậu ta là muốn cho em một bất ngờ.”

Dù sao người đàn ông đó vì hôn lễ lần này làm nhiều việc như vậy, người làm anh trai như Hàn Đông đều nhìn thấy, bất luận như thế nào đều không nên sẽ mất tích vào lúc này.

Có điều... Hàn Đông lại dần dần nghi ngờ.

Trước hôn lễ Dạ Âu Thần giao bản hợp đồng đó cho anh ta, lúc đó nhìn trông sự quyết tâm của anh rất lớn, nhưng bây giờ thì sao? Anh liệu có phải cảm thấy sau khi kết hôn với Minh Thư, bản hợp đồng này có hiệu lực rồi, cho nên không tới hôn lễ?

Đây ngược lại cũng có khả năng!

Có điều Hàn Đông càng tin là điều trước, dù sao người đàn ông này là người em gái mình lựa chọn, anh ta tin ánh mắt của Hàn Minh Thư không tệ tới mức liên tiếp hai lần đều bị cùng một người đàn ông lừa gạt?

Giai đoạn tâm lý bên Hàn Minh Thư cũng rất rối, có điều rất nhanh cô nghĩ tới những lời mình với trước đó với Hàn Đông.

Cô với Dạ Âu Thần năm năm trước chia ly, là vì sự tin tưởng với đối phương quá ít, hoặc là căn bản không có.

Nếu bây giờ, cô bởi vì nghe những lời nói đó của Mạnh Mai Linh mà nghi ngờ Dạ Âu Thần, vậy há không phải là vừa hay trúng kế của cô ta sao?

Cho nên, không được, cô không thể trúng kế của Mạnh Mai Linh, cô phải tin tưởng Dạ Âu Thần, ở đây từ từ đợi anh trở về. Nếu ở đây đợi không được, vậy thì cô tới lễ đường đợi.

Cô tin, Dạ Âu Thần nhất định sẽ xuất hiện!

-----------------------



   



error: Alert: Content is protected !!