$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh

Truyện hay

Truyện: Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ Chọc (Tác giả: Thời Vũ) – Chương 31

CHƯƠNG 31: XIN ANH TỰ TRỌNG!

Biểu tình cười như không cười của Lục
Chiêu khiến Thẩm Cửu cảm thấy có hơi
ngại ngùng, trong đầu cứ xuất hiện
chuyện xảy ra tối nay ở bên ngoài sảnh
tiệc giữa anh ta và cô gái đó.

“Cảm ơn Lục tổng, thật sự không cần.”
Thẩm Cửu khách khí từ chối anh ta.

Lục Chiêu híp đôi mắt hẹp dài lại: “Cô
biết tôi?”

“Hừm… Tập đoàn Lục Thị nổi tiếng như
vậy, dám hỏi mấy ai không biết Lục tổng chứ?”



Lục Chiêu đột nhiên dựa vào cửa xe
cần thận nhìn cô: “Ồ, cô đang khóc?”

Câu hỏi bất ngờ này khiến Thẩm Cửu
sững người, sau đó lắc đầu: “Không có.”

Lục Chiêu nhếch môi cười: “Phụ nữ ấy

mà, nhu nhược một chút sẽ có người
thương. Người vừa rồi trốn sau gốc cây là
cô phải không?”



Sắc mặt của Thẩm Cửu thay đổi, không
nói chuyện.

Mắt của cô hơi đỏ, đôi mắt lại tràn ngập
sự quật cường, nhìn qua chính là một
người không biết nói dối.

Ha, bởi vì không biết nói dối, cho nên
chọn trầm mặc sao?”

Thú vị.

“Tôi thấy Dạ Âu Thần vứt cô lại cho đi
bộ rồi, như thế nào, có cần suy nghĩ lên xe
của tôi không?”

Nói đến đây, tay của Lục Chiêu đưa ra,
dần dần rơi vào bả vai của cô.

Thẩm Cửu theo phản xạ lùi lại phía sau,
tránh né sự đụng chạm của Lục Chiêu,
tay của Lục Chiêu rơi vào trong khoảng
không một lát, sau đó lại cười: “Tính toán

như vậy làm gì? Anh ta không đưa cô về
thì tôi đưa cô về không được sao?”

Nói xong, Lục Chiêu lại bước mấy bước
về phía trước, Thẩm Cửu bị dọa lùi lại sau.

“Bao nhiêu cô gái đều muốn dính lấy
tôi, nhìn cách ăn mặc của cô và thái độ
của Dạ Âu Thần đối với cô, cô chắc cũng
không tính là gì của anh ta, theo tôi tuyệt
đối sẽ không bị thiệt thòi.”

Thẩm Cửu mặc kệ anh ta nói gì, chỉ
không để anh ta chạm vào mình.

Lục Chiêu là người như thế nào, Thẩm
Cửu hiểu quá rõ ràng rồi, nếu như cô biểu
hiện ra cho dù chỉ là một chút do dự, có
thể sẽ bị Lục Chiêu nhìn thấy.

“Đừng như vậy, tôi biết cô không giống
như bọn họ.”

Nói xong, Lục Chiêu cường thế bước tới
giữ chặt bả vai của cô, Thẩm Cửu không
tránh được, sắc mặt bị dọa sợ mà lập tức

thay đổi: “Lục tổng, xin anh tự trọng

“Tự trọng là cái gì? Dạ Âu Thần cũng
không quan tâm cô, đi theo tôi có gì
không tốt?”

Phụ nữ muốn bò lên giường của Lục
Chiêu rất nhiều, nhiều đến mức Lục Chiêu
không đếm nổi, nhưng thái độ của Thẩm
Cửu lại khiến Lục Chiêu cảm thấy muốn
thử. Anh ngược lại muốn xem thử, người
bên cạnh Dạ Âu Thần có phải cũng sẽ
nghiêng về mình hay không.

Thật ra ở trong tối cũng đấu đá với Dạ Âu Thần.

“Buông tôi ra”

Sắc mặt của Thẩm Cửu bị dọa đến mức
trắng bệch, đẩy lồng ngực của anh ta:
“Mục tiêu của Lục tổng không phải luôn
là danh môn tiểu thư hay sao? Tôi chỉ là
trợ lý của cậu Dạ, xin anh đừng như vậy!”

Suy cho cùng là đối tượng Dạ Thị muốn

hợp tác, cho nên Thẩm Cửu không dám
đối với anh ta thế nào cả.

“Ổ? Cô hiểu tôi như vậy, xem ra đã điều
tra qua tôi rồi, hứng thú không?” Lục
Chiêu đè thấp giọng, từ từ tiến sát cô.

Thẩm Cửu mở to mắt, dùng sức đầy
anh ta ra, nhưng sức căn bản không lại với
anh ta, cuối cùng chọc giận Lục Chiêu,
anh trở mặt nói: “Tôi ghét nhất người khác
phản kháng tôi, cô có cần suy nghĩ cho kỹ
không? Tôi có thể sẽ dịu dàng một chút?”

“Lục tổng, tôi vẫn là câu nói đó, xin anh
tự trọng, nếu như anh tiếp tục không
buông tay thì tôi không khách khí nữa.”

Thẩm Cửu luôn đang nhường nhịn,
nhưng không đại biểu cô thật sự dễ bắt
nạt như vậy!

Lục Chiêu cười híp mắt nhìn cô: “Cô
dám đắc tội với tôi? Đừng quên Lục Thị và
Dạ Thị mấy ngày nữa còn có một cuộc
hợp tác.”

Nghe vậy, sắc mặt của Thẩm Cửu tái đi:
“Cuộc hợp tác này liên quan đến lợi ích
công ty anh, anh muốn đánh mất?”

“Sai.” Lục Chiêu tăng thêm lực đạo: “Là
liên quan đến tương lai của cô, cô đoán
nếu như tôi từ chối hợp tác, hơn nữa tìm
cô gây rắc rối, công ty có quy trách nhiệm
về cho cô không?”

“Anh!” Thẩm Cửu cắn môi dưới: “Bỉ ổi!”

“Vậy cô suy nghĩ đi, muốn cùng người
bỉ ổi như tôi cùng đi ăn tối không?”

“Không thể!”
“Không bằng lòng, vậy tôi chỉ có thể…”
Bụp!

Lời của Lục Chiêu còn chưa nói xong,
một cước lăng lệ vụt qua bắp chân của
anh ta, Lục Chiêu không có phản ứng kịp,
khuyu xuống trước mặt Thẩm Cửu.

Thẩm Cửu mở to mắt, không dám tin
đưa tay che miệng của mình lại.

“Lục tổng hành lễ lớn như vậy, là muốn
cầu xin trợ lý của tôi hợp tác với công ty
của anh sao?”

Một giọng nói lạnh lùng lại quen thuộc
vang lên, Thẩm Cửu giật mình nhìn về nơi
phát ra âm thanh.

Khi phát hiện Dạ Âu Thần đã rời khỏi
không biết từ bao giờ đã quay lại, lúc này
ngồi trên xe lăn, ánh mắt lạnh nhạt nhìn
Lục Chiêu nửa quỳ trên mặt đất, Lang An
đứng ở đẳng sau anh, mặt mày đanh lại,
nhìn chằm chằm Lục Chiêu.

Bọn họ… sao lại… quay lại rồi?
Không phải… đã đi rồi sao?

Khóe môi của Dạ Âu Thần nhếch lên lộ
ra nụ cười khát máu, cười lạnh thành
tiếng: “Đáng tiếc, cho dù anh quỳ xuống
cầu xin trợ lý của tôi, Dạ Thị cũng không
muốn hợp tác với công ty hạng ba như
Lục Thị.”

Bụp bụp bụp!

Câu nói này giống như tiếng chuông,
nặng nề gõ vào đáy lòng của Thẩm Cửu.

Nếu như nói Dạ Âu Thần vô tình, nhưng
mỗi chuyện anh làm, lại đang bảo vệ cô.

Ít nhất, ở trước mặt người khác.
Anh là đang bảo vệ cô!

Không biết tại sao, nước mắt của Thẩm
Cửu vừa mới biến mất, lúc này lại lăn
xuống, mũi có hơi cay cay.

Cô lớn như vậy rồi, trước nay chưa từng
có ai giống như Dạ Âu Thần ba lần bảy
lượt ra mặt giúp cô như vậy cả.

Khoảnh khắc Lục Chiêu quỳ xuống,
cộng thêm sự chế giễu của Dạ Âu Thần,
sắc mặt của anh bỗng chốc trở nên xanh
mét, muốn đứng dậy, nhưng lại phát hiện
một cước lại lăng lệ không chịu được, đau
đến mức anh ta nửa ngày cũng không
đứng lên được.

Lục Chiêu không biết ai đạp anh, Dạ Âu
Thần ngồi trên xe lăn, anh đương nhiên
coi Lang An là người ra tay.

Mấy cả nửa ngày Lục Chiêu mới đứng
dậy được, cười lạnh lau đi mồ hôi lạnh trên
trán: “Cậu Dạ thật sự cuồng vọng, cuộc
hợp tác này quan trọng như vậy, không
biết ông cụ Dạ liệu có để mặc anh như
vậy không?”

Ánh mắt của Dạ Âu Thần sắc lạnh: “Vậy
thì thử xem.”

“Ra tay vì một trợ lý, Dạ Âu Thần, tôi đợi
anh đến cầu xin tôi.”

Lục Chiêu đột nhiên trừng mắt với anh,
sau đó cà tưng ngồi vào trong xe rời đi.

Hiện trường chỉ còn ba người.

Thẩm Cửu đứng ở đó, đầu óc vẫn trong
trạng thái đơ, cô thế nào cũng không ngờ
bọn họ sẽ đối đầu như thế.

Lang An đẩy Dạ Âu Thần đi về một phía,

Thẩm Cửu còn đứng ở đó không nhúc
nhích, một lúc sau, người trước mặt đột
nhiên dừng lại, giọng nói u ám Dạ Âu
Thần giống như từ địa ngục truyền đến.

Thẩm Cửu đột nhiên phản ứng lại, rảo
bước di tới.

Sau khi lên, Thẩm Cửu tự giác biết sai,
chỉ có thể cúi đầu mãi.

Nhiệt độ trong xe giống như nam cực,
tất cả mọi người đều không dám lên tiếng,
bảo gồm cả tài xế và Lang An, cố gắng
không coi mình thành người.

“Cô là đầu gỗ sao? Không biết trốn?”
Thẩm Cửu cắn môi dưới, mồ hôi lạnh
toát đầy trán của cô: “Tôi…”

“Hay là nói, muốn đi thuê phòng với anh ta?”

Cái gì?

Lời nói quá đáng kích thích Thẩm Cửu
ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt mang theo

tia phẫn nộ không hề e ngại mà nhìn vào
đôi mắt sâu thẳm âm u của Dạ Âu Thần,
cô cắn chặt môi dưới, sắc mặt tái nhợt,
khiến Dạ Âu Thần nhớ đến một màn nhìn
thấy trước đó.

Cơ thể nhỏ bé đó bị Lục Chiêu khóa
chặt, dựa rất sát.

“Dạ Âu Thần, anh không cần… ưm.”

Lời của Thẩm Cửu vừa nói ra khỏi
miệng, sau này bị giữ chặt, trước mặt tối lại.

-----------------------

   

Thiết kế website bởi: Hội tâm linh

error: Làm người Không ăn cắp !