$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh

Truyện hay

Truyện: Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ Chọc (Tác giả: Thời Vũ) – Chương 3

CHƯƠNG 3: LÀM TRÒN BỔN PHẬN CỦA NGƯỜI VỢ

Thẩm Cửu ngủ một mình trong phòng, cô
thức dậy sớm, sắp xếp đồ đạc của mình
vào tủ quần áo, độc chiếm toàn bộ căn
phòng.

Tối hôm qua cô và Dạ Âu Thần đã nói rõ
ràng, có lẽ anh sẽ không ở đây, cho nên
căn phòng này là của cô.

Bọn họ chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa,
không liên quan đến nhau.

Đối với cô mà nói thì đó là một chuyện
tốt.



Thẩm Cửu thay đồ xong thì xuống lầu,
người hầu đang bận rộn, Thẩm Cửu có
chút đói bụng nên muốn hỏi phòng bếp ở
đâu, không ngờ người hầu gái đầy cô ra.

“Người phụ nữ này ở đâu ra vậy? Đừng
cản đường người khác!”

Thẩm Cửu không để ý nên ngã xuống
đất.

Người hầu gái kiêu ngạo nhìn cô một
cái, ánh mắt đột nhiên trở nên sợ hãi.



Một đôi bàn tay ấm áp đỡ Thẩm Cửu
lên, Thẩm Cửu quay đầu lại thì đụng phải
đôi mắt dịu dàng như ngọc.

Người này mặc áo sơ mi trắng, không
có một nếp nhăn, nụ cười nhẹ nhàng
giống như gió xuân ba tháng thổi vào mặt.

Thẩm Cửu ngây người một cái thì lập
tức phản ứng lại, nhanh chóng lùi lại phía
sau hai bước giữ khoảng cách với anh ta.

“Cảm ơn.”
“Không cần khách sáo, em dâu.”
“Em dâu?”

“Tôi là anh cả của Âu Thần, tôi tên là Y Viễn.

Dạ Y Viễn đưa tay về phía Thẩm Cửu.

Thẩm Cửu sửng sốt một chút, thì ra là
anh cả, cô ngơ ngác bắt tay với Dạ Y Viễn:
“Xin chào, anh cả.”

Giọng nói có chút căng thẳng.

“Vừa rồi người hầu không đúng, tôi thay
mặt bọn họ xin lỗi em, hy vọng em đừng
để trong lòng, người nhà họ Dạ rất dễ ở
chung, sau này tôi sẽ nói rõ với bọn họ.”

Thẩm Cửu gật đầu: “Cảm ơn anh cả.”

Dạ Y Viễn cười, còn muốn nói gì đó thì
một âm thanh lạnh lẽo đột nhiên vang lên.

“Xem ra tôi đến không đúng lúc.”

Giọng nói này… Thẩm Cửu nhìn về phía
giọng nói.

Lang An đẩy Dạ Âu Thần ngồi trên xe
lăn đi, trên hai chân đắp một tấm chăn
lông mỏng.

Cho dù anh ngồi trên xe lăn, nhưng anh
vẫn có dáng vẻ bá chủ thiên hạ.

Ánh mắt lạnh như băng, giống như lưỡi
dao dừng trên mặt Thẩm Cửu.

Thẩm Cửu chột dạ cúi đầu.

Khoan đã, tại sao cô chột dạ chứ?
Chẳng qua cô chào hỏi người nhà mà
thôi.

“Âu Thần, hiếm khi có thể nhìn thấy cậu
ở nhà.” Dạ Y Viễn vẫn tươi cười với em trai
này, nhưng Dạ Âu Thần đối xử với anh ta
không giống vậy, trên mặt không hề có
biểu cảm gì, chỉ nhàn nhạt gật đầu.

“Anh cả.”

“Ừ, anh cả không quấy rầy cậu và em
dâu nữa.”

Dạ Y Viễn nói xong nhìn về phía Thẩm
Cửu nhẹ nhàng nói: “Em dâu, anh cả phải
đến công ty, anh đi trước.”

Thẩm Cửu ngơ ngác gật đầu, sau đó
nhìn Dạ Y Viễn rời đi, lúc cô chuẩn bị thu
hồi ánh mắt thì nghe thấy Dạ Âu Thần

trào phúng nói: “Người phụ nữ từng ly
hôn đói khát như thế sao? Không chờ nổi
bắt đầu quyến rũ đàn ông?”

Thẩm Cửu nghe vậy thì đột nhiên lấy lại
tỉnh thần: “Anh nói cái gì?”

Đôi mắt đen sâu thằm của Dạ Âu Thần
lập tức u ám, Thẩm Cửu cảm giác được
sự tàn bạo của anh.

Thẩm Cửu cắn môi dưới: “Tôi không đê
tiện như anh nghĩ.”

“Thật sao?” Dạ Âu Thần cong khóe môi
nở nụ cười trào phúng, vốn không đặt cô
vào mắt. “Một người phụ nữ vừa ly hôn
không chờ nổi muốn tìm mùa xuân thứ hai
lại không đê tiện sao?”

Thẩm Cửu nắm chặt tay lại, có chút tức
giận.

Cô muốn tìm mùa xuân thứ hai sao? Cô
cũng bị ép buộc.

Nhưng Thẩm Cửu sẽ không nói chuyện

này với anh, dù sao cho dù thế nào thì cô
chỉ cần ở lại là được.

Thẩm Cửu nghĩ vậy thì hai tay nắm chặt
lại buông ra.

“Cô tốt nhất nên tuân thủ lời hứa của
mình, không liên quan đến người nhà họ
Dạ, nếu tôi phát hiện cô dựa vào danh
tiếng của nhà họ Dạ làm chuyện gì, hoặc
là có mục đích gì với người nhà họ Dạ thì
tôi sẽ khiến cô sống không bằng chết.”

“Lang An.”
Lang An đẩy Dạ Âu Thần rời đi.

Dạ Âu Thần và Lang An đi rồi, một
người hầu gái đi tới nói với cô.
“Mợ hai, ông cụ của chúng tôi muốn

gặp cô.
Ông cụ? Là ông chủ Nhà họ Dạ sao?

Thẩm Cửu lập tức căng thẳng, lúc trước
mẹ nói người nhà họ Dạ chưa gặp qua
Thẩm Nhã, cho nên bọn họ mới dám làm

bậy để cô thay Thẩm Nhã gả vào đây.

Hiện tại Thẩm Cửu nghe ông cụ muốn
gặp mình thì lập tức căng thẳng.

“Mợ hai, đi theo tôi.”

Người hầu gái đã có tuổi, thấy cô rối
rắm thì mở miệng nói.

Thẩm Cửu lấy lại tinh thần, gật đầu đuổi
theo.

Phòng của nhà họ Dạ rất lớn, cho dù
người hầu gái dẫn đường, Thẩm Cửu vẫn
mơ màng.

Rất nhanh đã đến thư phòng, thái độ
của người hầu gái rất khiêm tốn.

“Mợ hai, mời vào.”

Thẩm Cửu nhỏ giọng nói cảm ơn rồi đi
vào thư phòng.

Thư phòng không khác lắm so với trong
tưởng tượng của cô, vô cùng trang trọng
và trang nghiêm, hơn nữa đồ trang trí và

kệ sách có chút cổ điền, trên kệ sách bày
đủ loại bút mực và tranh

Thẩm Cửu chỉ quan sát một cái rồi lập
tức thu hồi ánh mắt, nhìn người trong
phòng

“Thưa ông, xin ——— xin chào ông.”

Thẩm Cửu đối mặt với ánh mắt của ông
cụ thì bị ánh mắt khôn khéo kia hút lấy.

Ông cụ Dạ đang quan sát cô.

Thẩm Cửu nghĩ đến thân phận của
mình thì lập tức trở nên căng thẳng,
không biết làm sao nên cụp mắt xuống,
sợ ông cụ Dạ nhìn thấy mình chột dạ.

Cô đã đối phó xong với Dạ Âu Thần,
nhưng lỡ ông cụ Dạ phát hiện cô không
phải là Thẩm Nhã, đến lúc đó làm sao bây
giờ?

“Thẩm Nhã!”

“Ba?”

Thẩm Cửu phản xạ có điều kiện ngẩng
đầu lên, sau đó đối mặt với ánh mắt của
ông cụ lại nhanh chóng cúi đầu.

Ánh mắt của ông cụ Dạ cực kỳ nghiêm
khắc.

“Từ nhỏ sức khỏe của Âu Thần không
tốt, nếu cháu gả cho nó thì sau này phải
chăm sóc nó thật tốt, một người vợ nên
làm cái gì, không cần ông dạy cho cháu
đúng không?”

“Cháu biết.”

“Bắt đầu từ ngày mai, cháu đi theo làm
việc bên cạnh Âu Thần, làm trợ lý cho nó.”

Thẩm Cửu nghe vậy thì kinh ngạc
ngước mắt: “Nhưng thưa ông, cháu còn
có công việc…”

“Phụ nữ nhà họ Dạ không thể làm việc
xuất hiện trước đám đông, cho dù muốn
làm việc cũng phải đi theo bên cạnh
chồng mình.”

Cái gì? Nhà họ Dạ phong kiến như vậy
sao? Đương nhiên Thẩm Cửu không dám
nói những lời này trước mặt ông cụ nhà
họ Dạ, ông cụ Dạ cũng không cho cô có
cơ hội mở miệng, nói cô rời đi.

Sau khi Thẩm Cửu rời khỏi thư phòng
về phòng mình thì tâm trạng vẫn buồn
bực.

Nhưng lời nói của ông cụ Dạ rất nghiêm
khắc, Thẩm Cửu biết nếu mình không từ
chức thì chắc chắn ông cụ sẽ truy cứu.

Cuối cùng Thẩm Cửu đành phải từ
chức.

Công việc của cô rất bình thường, sau
khi gả cho Lâm Tuấn nên muốn có thể
nấu cơm xong trước khi anh ta tan làm, vì
thế cô làm trợ lý giám đốc trong một công
ty nhỏ gần đó.

Thẩm Cửu từ chức xong thì nhanh
chóng có người thay thế vị trí của cô.

Thẩm Cửu biết được tin này thì sửng
sốt một lúc lâu.

Cô mới hiểu được cho dù là công việc
hay là hôn nhân thì luôn có người dễ dàng
thay thế vị trí của cô.

Thẩm Cửu cười khổ.

Sau khi cô từ chức, ông cụ Dạ ra mặt
nói với Dạ Âu Thần đưa cô cùng đến công
ty.

“Cháu không tìm trợ lý, ông biết cháu lo
lắng cái gì, nhưng hiện tại Thẩm Nhã là vợ
của cháu, để nó đi theo bên cạnh chăm
sóc cho cháu đi.”

Lúc ông cụ Dạ nói chuyện với Dạ Âu
Thần thì giọng điệu giống như nói chuyện
với cô, Thẩm Cửu cảm thấy có chút kỳ lạ,
chuyện gì vậy, cô còn tưởng rằng tình
cảm của hai ông cháu nhà này rất tốt.

Thẩm Cửu suy nghĩ một chút thì cảm
giác được một tầm mắt sắc bén dừng lại

trên mặt mình, không cần nghĩ cũng biết
là ai.

Dạ Âu Thần trào phúng nhìn chằm
chằm cô: “Được.”

Thẩm Cửu có chút kinh ngạc, cô còn
tưởng rằng… Anh sẽ từ chối.

Không nghĩ tới anh lại không làm gì.
“Ừ, đi đi.” Sắc mặt ông cụ Dạ dịu lại.
Dạ Âu Thần không có biểu cảm gì ngồi
trên xe lăn, Lang An gật đầu với ông
cụ: “Thưa Ông cụ Dạ, chúng tôi đến công
ty đây.”
“Đưa Thẩm Nhã đi theo.”

Thẩm Cửu đành phải đi theo sau lưng
Dạ Âu Thần.

Khi đi qua phòng khách đến vườn hoa
thì Dạ Âu Thần trào phúng nói: “Nhanh
như vậy đã tạo quan hệ tốt với ông già rồi
sao? Cô muốn theo dõi tôi?”

Thẩm Cửu dừng bước, lông mày xinh
đẹp nhu lại.

“Tôi không hiểu anh đang nói cái gì.”

“À ~” Dạ Âu Thần cười lạnh ra tiếng:
“Cô tốt nhất mãi mãi không có, nếu không….

-----------------------

   

Thiết kế website bởi: Hội tâm linh

error: Làm người Không ăn cắp !