$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh

Truyện hay

Truyện: Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ Chọc (Tác giả: Thời Vũ) – Chương 26

CHƯƠNG 26: ẢO TƯỞNG KHÔNG NÊN CÓ

Tại sao?

Người đàn ông rõ ràng một giây trước
còn lạnh lùng đối với cô như thế, tại sao
vào lúc này lại trở nên dịu dàng như thế.

Là cô đang nằm mơ sao?
Hay là?



“Cô Thẩm, cầu xin cô tha cho tôi đi! Tôi
thật sự không phải cố ý, bản thân cô cũng
biết rõ!” Người nhân viên đó thấy Dạ Âu
Thần hỏi Thẩm Cửu, mới biết cô là người
có thể làm chủ, lại xoạt một cái bò đến
bên chân của Thẩm Cửu, ôm lấy bắp
chân của cô nước mắt lã chã nói.

Thẩm Cửu đột nhiên hoàn hồn, cúi đầu
nhìn cô ta.

Người nhân viên mặt mày đã tràn đầy

một tháng không được bao nhiêu tiền, tôi
còn có con ở nhà đợi đi học, cô Thẩm, cầu
xin cô giơ cao đánh khẽ, tha cho tôi đi.”



Nghe thấy tình cảnh của cô ta dường
như rất giống với cô trước đây, mỗi tháng
không có bao nhiêu lương, nhưng còn
phải lo toan cho gia đình, căn bản tiền
không có dư.

Cô mím môi, cúi người dỡ cô nhân viên
đó lên: “Cô đứng dậy trước di.”

Người nhân viên lau nước mắt, không
bằng lòng đứng dậy.

“Cô đứng dậy trước đi, chuyện này tôi
cũng có lỗi, không thể hoàn toàn trách cô.
“Thật sao cô Thẩm? Vậy tôi…”

Thẩm Cửu kéo cô đứng dậy, nhỏ tiếng
nói: “Tôi biết công việc đều không dễ làm,
cô cũng không cố ý…” Nói đến đây, Thẩm
Cửu vô thức nhìn sang Dạ Âu Thần, mặc

dù Lang An đã nói trung tâm thương mại
đều thuộc về cô, nhưng dù sao vẫn là đồ
của Dạ Âu Thần anh.

Cho nên Thẩm Cửu vẫn phải hỏi ý kiến
của anh.

Đôi mắt của Dạ Âu Thần giống như hàn
băng, lạnh lẽo giống như bộ vest tối màu
trên người anh.

“Tự cô giải quyết đi.”

Thẩm Cửu sững người, sau đó thấp
giọng nói cô ta: “Lần này bỏ qua đi.”

Nói xong, Thẩm Cửu lại nhìn Dạ Âu
Thần, Dạ Âu Thần hơi híp mắt lại, biểu
cảm trên mặt không có thay đổi gì, chắc
cũng tán thành với quyết định của cô?

“Cô Thẩm, cô thật sự là người tốt, tôi

thay mặt cả gia đình tôi cảm ơn cô

Người nhân viên kích động mà rơi nước
mắt, suýt nữa ôm chầm lấy Thẩm Cửu.

Lần đầu tiên được người khác khen như

vậy, Thẩm Cửu có hơi ngại, chỉ có thể xấu
hổ mỉm cười: “Không cần cảm ơn tôi, cô
đi làm việc đi.”

“Được, vậy tôi đi sắp xếp quần áo.”

Nói xong, người nhân viên rất nhanh rời khỏi.

Nhân viên vừa rời khỏi, giọng nói lạnh
lùng vang lên.

“Người đàn ông như vậy cũng đáng để
cô liều mạng bảo vệ đứa trẻ đó?”

Mới đầu Thẩm Cửu có hơi ngây người,
đầu óc chết máy một lúc mới hồi trở lại.

Dạ Âu Thần coi đứa trẻ trong bụng cô là
của Lâm Tuấn.

Đúng, dù sao trừ Thẩm Cửu ra, người
khác biết cô mang thai đều sẽ cho rằng
đó là con của chồng trước của cô – Lâm Tuân.

Dù sao hai người kết hôn hai năm, mang
thai con của anh ta là điều rất bình thường.

Dù là ai cũng sẽ không nghĩ đến đứa bé
Thẩm Cửu đang mang vậy mà là của
người xa lạ.

Nghĩ như vậy, miệng của Thẩm Cửu
mấp máy, nhưng một câu cũng không nói ra được.

Bỏ đi.
Cô có thể giải thích cái gì chứ? Nói đứa
bé không phải của Lâm Tuấn sao? Vậy là

của ai? Chẳng qua sẽ khiến bản thân khó
chịu hơn mà thôi.

Nghĩ đến đó, Thẩm Cửu cụp mắt xuống.

“Ngu không ai bằng.” Ngữ điệu của Dạ
Âu Thần hơi cao, khóe môi nhếch lên lộ ra
nụ cười mỉa mai.

Sau đó, không đợi Thẩm Cửu phản ứng,
Dạ Âu Thần tự di chuyển chiếc xe lăn đi ra
ngoài, Thẩm Cửu khi hoàn hồn lại, Lang
An cũng đi theo đẩy anh đi rồi, Thẩm Cửu

muốn đuổi theo, nhưng lại phát hiện trên
người mình vẫn mặc chiếc váy đó, chỉ
đành vội vàng đi vào trong phòng thử đồ
thay ra.

Khi bước ra, nhân viên cầm một chiếc
váy sáng màu khác tới: “Cô Thẩm, cô
phải đi tham gia bữa tiệc đúng không? Tôi
vừa mới xem rồi, chiếc váy này rất thích
hợp với cô.”

“Nhưng tôi…” Thẩm Cửu nhìn phía cửa
trống không, trong lòng có hơi lạc lõng,
Dạ Âu Thần lần này chắc bỏ cô rời khỏi rồi?

“Cô Thẩm yên tâm, cậu Dạ đối với cô
tốt như vậy, chắc chắn đang ở bên ngoài
đợi cô, cô thay váy đi.”

Dưới sự khuyên nhủ của nhân viên,
Thẩm Cửu chỉ đành đi thay chiếc váy.

Đợi khi cô mặc xong bước ra, nhưng thế
nào cũng không nhìn thấy bóng dáng của
Dạ Âu Thần.

Cô có hơi thất vọng, cúi đầu cắn môi
dưới của mình.

Thẩm Cửu, mày đang mong chờ cái gì?

Người ta chẳng qua chỉ hơi đối xử tốt
với mày thì mày bắt đầu ảo tưởng rồi sao?

Thẩm Cửu cúi đầu bước đi.
“Cô còn đang lề mề cái gì?”

Đột nhiên, một giọng nói quen thuộc
vang lên, Thẩm Cửu ngẩng phắt đầu nhìn
về phía phát ra âm thanh.

Sát vách là một quán cà phê, Dạ Âu
Thần đang ngồi ở bàn ngoài cùng, trước
mặt để một ly cà phê, Lang An mặt mày
vô cảm đứng đằng sau anh, mở miệng:
“Cô Thẩm, cậu Dạ đã đợi cô rất lâu rồi, cô
thật là…”

Khiến người khác đợi quá lâu!

Câu nói cuối cùng đó Lang An nghĩ rồi
vẫn là không có nói ra.

Chủ yếu là bởi vì hành động hôm nay
của Dạ Âu Thần thật sự quá kỳ dị, chuyện
anh làm hoàn toàn vượt qua dự liệu của Lang An.

Từ khi nào bên cạnh của Dạ Âu Thần lại có phụ nữ?

Một tháng trước anh đột nhiên gọi điện
thoại cho mình nói có một cô gái, nhưng
anh ta căn bản không biết đã xảy ra
chuyện gì, mãi một tháng sau mới phát
hiện hai người thì ra đã xảy ra quan hệ,
nhưng khi đó ông cụ Dạ lại ép anh lấy một
người phụ nữ khác.

Cũng chính là Thẩm Cửu bây giờ.

Vốn dĩ tưởng Thẩm Cửu không ở nhà họ
Dạ được lâu, dựa theo tính cách của Dạ
Âu Thần, không dày vo cô đến chết mới là chuyện lạ.

Nhưng ai biết, anh vậy mà khi Thẩm
Cửu bị bắt nạt lại ra tay rồi!

Chủ yếu là bởi vì hành động hôm nay
của Dạ Âu Thần thật sự quá kỳ dị, chuyện
anh làm hoàn toàn vượt qua dự liệu của
Lang An.

Từ khi nào bên cạnh của Dạ Âu Thần lại
có phụ nữ?

Một tháng trước anh đột nhiên gọi điện
thoại cho mình nói có một cô gái, nhưng
anh ta căn bản không biết đã xảy ra
chuyện gì, mãi một tháng sau mới phát
hiện hai người thì ra đã xảy ra quan hệ,
nhưng khi đó ông cụ Dạ lại ép anh lấy một
người phụ nữ khác.

Cũng chính là Thẩm Cửu bây giờ.

Vốn dĩ tưởng Thẩm Cửu không ở nhà họ
Dạ được lâu, dựa theo tính cách của Dạ
Âu Thần, không dày vo cô đến chết mới là
chuyện lạ.

Nhưng ai biết, anh vậy mà khi Thẩm
Cửu bị bắt nạt lại ra tay rồi!

Ra tay thì thôi đi, còn ra tay hào phóng như vậy!

Lập tức mua cả trung tâm thương mại,
được rồi, cái này đối với sản nghiệp của
nhà họ Dạ mà nói không hề tính là cái gì,
nhưng dù sao đó là Thẩm Cửu, người phụ
nữ không được Dạ Âu Thần thừa nhận.

Anh làm gì mà để tâm như vậy?

Mà bên này, Thẩm Cửu sau khi nhìn
thấy Dạ Âu Thần, sự thất vọng trong lòng
dần dần biến mất, đôi mắt tuyệt đẹp ánh
lên sự vui mừng, sau đó rảo bước đi về
phía Dạ Âu Thần.

“Anh còn chưa đi?”

Căn bản không cần cần thận nghe, đều
có thể nghe ra trong giọng nói của Thẩm
Cửu có sự vui mừng.

Dạ Âu Thần nhíu mày, người phụ nữ bị sao vậy?

Thái độ bây giờ đối với anh hoàn toàn

khác với thái độ đối với anh trước đây? Dạ
Âu Thần nheo mắt lại, bật cười thành
tiếng, không có trả lời.

Thẩm Cửu ho khẽ một tiếng, chủ động
nói: “Tôi đầy anh.”

Lang An thấy thế, tự động tránh sang một bên.

Thẩm Cửu chiếm mất vị trí của anh ta,
sau đó đẩy Dạ Âu Thần đi về phía trước,
Lang An mặt mày không có biểu cảm đi theo.

Thẩm Cửu đầy Dạ Âu Thần, tâm trạng
vừa rồi còn thất vọng lúc này đã trở nên
tươi tắn, có điều loại tình trạng này không
có kéo dài được bao lâu, bởi vì bản thân
cô nhiều lời hỏi.

“Dạ Âu Thần, anh… tại sao muốn giúp tôi?”

Câu hỏi này hỏi mà rất do dự, bởi vì
trong lòng Thẩm Cửu cũng không quá

chắc chắn.

Dạ Âu Thần ngồi trên xe lăn sững ra, đôi
mắt sâu thăm nguy hiểm nheo lại.

“Cô gái, cô đang ảo tưởng cái gì?”

Một câu nói, giống như một gáo nước
lạnh dội lên đầu của Thẩm Cửu, đánh tan
tất cả ảo tưởng của cô.

Động tác của Thẩm Cửu rõ ràng khựng
lại, chưa đợi cô mở miệng Dạ Âu Thần lại
công kích tiếp: “Mua trung tâm thương
mại tặng cho cô, không phải tưởng rằng
tôi có ý gì với cô đó chứ?”

“Một người phụ nữ cưới hai lần, lại vì
một tra nam giữ lại dã chủng, Dạ Âu Thần
tôi sẽ không cần, hiểu chứ?”

-----------------------

   

Thiết kế website bởi: Hội tâm linh

error: Làm người Không ăn cắp !