$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh

Truyện hay

Truyện: Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ Chọc (Tác giả: Thời Vũ) – Chương 257

CHƯƠNG 257: NẾU NHƯ TÔI NÓI KHÔNG CÓ, EM TIN KHÔNG

Dạ Âu Thần nghiến răng nghiến
lợi trừng mắt nhìn người phụ nữ đang
đỏ mắt ở trong ngực, khi cô nói những
lời này, anh cảm thấy thật đáng ghét,
nhưng hiện tại nhìn thấy dáng vẻ khổ sở
của của thì trong lòng anh lại cảm thấy
vô cùng đau lòng.

Cảm xúc bực bội dâng lên đầu,
Dạ Âu Thần nhất thời không có chừng
mực, không biết phải làm gì với cô cả.

Thẩm Cửu tiếp tục nói: “Đây
không phải là tự quyết định”



“Vậy thì đừng có tuỳ tiện nhắc
đến chuyện li hôn với tôi”

Thẩm Cửu dừng lại một chút,

nhìn về phía anh: “Vậy anh cho tôi một
lời giải thích, tôi cần một lời giải thích
đàng hoàng rõ ràng.

Chẳng biết vì sao, Dạ Âu Thần lại
có một cảm giác là do cô đang ghen
nên tra hỏi anh, nhưng trước khi cô chủ
động nói đến, thì Dạ Âu Thần cũng
không có ý định giấu diếm chuyện kia
với cô, cho nên cũng không chủ động
nói ra.



“Em cần giải thích như thế nào,
em nói đi”

Thẩm Cửu cong môi lên, nụ cười
đăng chát nhìn anh: “Đã đến lúc này,
anh vẫn không nguyện ý tự nói ra sao?
Hay là, anh rất thích cảm giác trái ôm
phải ấp này, thành thạo qua lại giữa hai
người phụ nữ khiến anh cảm thấy rất có
thành tựu, đúng không?”

“Lộn xộn gì vậy..” Dạ Âu Thần
cắn răng: “Rốt cuộc hiện tại em đang
nói linh tinh gì vậy?”

“Anh có biết hôm nay tôi đã gặp
ai không?”

Dạ Âu Thần nhíu lông mày nhìn
cô, chờ cô nói tiếp.

Thẩm Cửu cười cười: “Hôm nay
tôi không chỉ gặp Tiểu Nhan, mà còn
gặp Hàn Mai Linh lúc buổi sáng”

Lúc đầu Dạ Âu Thần còn chưa
kịp phản ứng, sau đó bỗng nhiên nghĩ
đến, ánh mắt của anh lạnh hơn vài
phần: “Hôm nay em đã gặp cô ta?”

“Đúng vậy, anh nói xem có khéo
không? Tôi vừa gặp cô ta, thì liên nhìn
thấy bông tai màu hồng mà cô ta đeo,
vậy mà lại giống hệt như đôi bông tai
tôi nhìn thấy ở tiệm châu báu. Mà vừa

rồi anh lại tặng tôi một đôi, thật sự rất
không khéo, mặc dù tương tự, nhưng tôi
vẫn nhận ra”

Thẩm Cửu trực tiếp nói rõ những
lời đó, khiến cho lông mày của Dạ Âu
Thần càng nhíu chặt hơn.

Vốn anh muốn khi sự việc còn
chưa điều tra rõ ràng thì giấu cô, ai biết
được vậy mà cô lại gặp mặt Hàn Mai
Linh.

Gặp mặt thì thôi đi, điều đau đầu
chính là Hàn Mai Linh vậy mà lại đeo
đôi bông tai đó gặp cô, vậy khi cô nhìn
thấy... sẽ có cảm tưởng gì?

“Em cho rằng đôi bông tai kia là
tôi tặng sao?”

Cho nên vừa nãy khi cô vừa mở
hộp quà, mới có phản ứng lớn như vậy?

Thẩm Cửu hỏi ngược lại: “Không
phải anh tặng, thì là ai?”

Vấn đề được hỏi này rất rõ ràng,
Thẩm Cửu cũng nhìn chằm chằm anh,
muốn từ trong mắt anh thấy được điều
gì đó, nhưng từ đầu đến cuối, ánh mắt
của Dạ Âu Thần vẫn rất kiêng định,
không có gợn sóng nào cả.

Thẩm Cửu dừng lại, muốn nghe
được giọng nói khàn khàn của anh,
muốn anh thanh minh cho bản thân
mình.

“Nếu như tôi nói là không phải,
thì em có tín không?”



Thẩm Cửu không nói chuyện, rõ
ràng là cô không tin, nếu như tin cô sẽ
không hỏi anh, nhưng dáng vẻ lúc này
của anh là như thế nào?

“Rõ ràng là tôi hỏi anh, anh hỏi

-----------------------



   

error: Alert: Content is protected !!