$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh

Truyện hay

Truyện: Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ Chọc (Tác giả: Thời Vũ) – Chương 23

CHƯƠNG 23: KHÔNG CHO PHÉP CÔ NÓI ANH ẤY NHƯ VẬY!

Đôi tay ấm áp lại có lực đó, vững vàng đỡ
lấy cơ thể ngã ra sau của Thẩm Cửu.

Xung quanh dường như yên tĩnh lại, sắc
mặt của Thẩm Cửu tái nhợt đến đáng sợ,
trước mắt dần dần khôi phục ánh sáng.

Đôi chân thẳng tắp lại săn chắc lọt vào
tầm mắt của cô, ánh mắt của Thẩm Cửu
dần dần hướng lên trên mới nhìn rõ người
đã đỡ cô.

Ánh mắt của người đàn ông sâu hút,
lông mày ẩn giấu sự lạnh lùng và sự sắc
bén, đôi môi mím chặt giống như lưỡi dao,
cả người tản ra khí u ám. Mặc dù anh ngồi
trên xe lăn, nhưng khí thế trên người còn
cường thế bên với những người xung quanh.



Mọi người bị luồng khí thế áp xuống mà

phải lùi về sau hai bước, sắc mặt kinh
ngạc nhìn người đàn ông đột nhiên xuất
hiện này.

Anh là ai?!

Thẩm Cửu không có sức lực gì, được đỡ
cả nửa ngày vẫn ngồi ở đó, ngẩng đầu
ngây ngốc nhìn Dạ Âu Thần.



“Anh… anh chưa đi?”

Cô còn tưởng rằng, anh cảm thấy mình
mặc quần áo quá khó coi, cho nên đi mất
rồi, ai biết anh vậy mà vẫn ở đây?

“Còn không đứng dậy?” Đôi mắt đen
như mực nheo lại, giọng nói trầm thấp của
Dạ Âu Thần hỏi một câu.

Nghe vậy, Thẩm Cửu mới hoàn hồn,
muốn thuận theo thế tay của anh đứng
dậy, tuy nhiên khi đứng dậy thì phát hiện
chiếc váy xé rách một tiếng lớn, vạt dưới
của chiếc váy lại được thiết kế nặng, rất
nặng, đứng dậy chiếc váy sẽ tuột xuống.

“Không, không được.”

Dạ Âu Thần cau mày, ánh mắt không
vui nhìn chằm chằm cô.

Thẩm Cửu cắn môi dưới, khó nhọc mở
miệng: “Chiếc, chiếc váy sẽ rơi, sẽ lộ hết.”

Đôi mắt hẹp dài của Dạ Âu Thần hơi
nheo lại, đánh giá cô.

Thẩm Cửu cảm thấy mình thật sự
không có tác dụng gì, tại sao lại mất mặt
vào lúc này chứ? Dạ Âu Thần có phải sẽ
không thèm quan tâm cô hay không?
Trực tiếp rời khỏi?

Đang suy nghĩ, một chiếc áo khoác phủ
lên trên người cô, Thẩm Cửu ngạc nhiên
ngẩng đầu lên, ánh mắt khó tin cứ như thế
mà vô thức chạm vào ánh mắt của Dạ Âu Thần.

“A ˆ
“Còn không đứng dậy?”

Thẩm Cửu chỉ đành vội vàng kéo chiếc

áo vest trên người, sau đó mượn tay của
Dạ Âu Thần mà đứng dậy.

Bàn tay của anh vừa dày rộng vừa ấm
áp, độ ấm dọc theo lòng bàn tay thông
qua đường máu truyền ra khắp người
Thẩm Cửu, cường thế chảy vào trong tim
của cô, Thẩm Cửu sau khi đứng dậy, thần
sắc Dạ Âu Thần lạnh lùng thu tay lại,
Thẩm Cửu đột nhiên có một loại cảm giác lạc lõng.

Áo khoác trên người mang theo hơi thở
nam tính mạnh mẽ bao phủ cô, vốn dĩ
Thẩm Cửu còn rất căng thẳng lo lắng, lúc
này đột nhiên lại cảm thấy bản thân hình
như có chỗ ỷ vào.

Nhiều năm như vậy, lần đầu tiên thử
cảm giác được bảo vệ.

“Ai đẩy cô ấy ngã?”

Giọng nói của Dạ Âu Thần lạnh lẽo
giống như nước trong băng sơn chảy qua
đá xanh, thanh lãnh, mỏng nhẹ.

Bên phía nhân viên đã gọi điện thoại
xong, lúc này nhìn thấy cục diện trước
mặt đột nhiên vặn vẹo, có hơi sợ hãi trợn
to mắt. Mới đầu thái độ của cô ta đối với
Thẩm Cửu tạm được là vì người đàn ông
ngồi trên xe lăn này nhìn trông không dễ
chọc vào, nhưng vừa rồi sau khi đi ra cô ta
rõ ràng nhìn qua, người đàn ông đó không
thấy đâu nữa, cô ta còn tưởng người đàn
ông này cảm thấy Thầm Cửu không cứu
được nữa, cho nên trực tiếp bỏ cô ở lại rồi
rời khỏi.

Lúc này lại xuất hiện rồi, là chuyện gì vậy?

Con mắt của nhân viên đảo quanh, nghĩ
đến một màn vừa rồi, không dám lên tiếng.

“Tôi hỏi lại lần nữa, ai đẩy cô ấy ngã?”

Lần này, sự lạnh lẽo trong giọng nói của

Dạ Âu Thần mang theo khí thế bất khả
xâm phạm bộc lộ ra, khiến cả đám người

hóng xem trò cũng phải giật mình.

Người đàn ông này rõ ràng ngồi trên xe
lăn, sao lại có khí thế mạnh mẽ như thế?
Khiến người khác không rét mà run.

Vừa rồi mấy người nhiều chuyện chỉ trỏ
Thẩm Cửu thấy thế, sợ bị dính đòn, vội
vàng chỉ về nhân viên của cửa hàng nói:
“Không liên quan đến chúng tôi, là cô
nhân viên này lớn tiếng chỉ trích, cho nên
chúng tôi mới vây lại xem mà thôi.”

“Đúng đó đúng đó, cô nhân viên này nói
cô gái này cố ý làm hỏng chiếc váy, đã gọi
điện báo cảnh sát rồi.”

Nhân viên vừa rồi còn hung hăng ngang
ngược, lúc này đã không giả bộ được nữa,
căn bản không dám lên tiếng, sau khi
những người khác đầy ra, cô ta mới hoảng
hốt xua tay nói: “Không phải, thưa anh, là
tự cô gái này không cẩn thận đụng vào,
sau đó ngã ra làm hỏng chiếc váy, không
liên quan đến tôi.”

Thẩm Cửu nghe thấy thì cụp mắt, quả
thật là chính cô không cần thận ngã ra
làm hỏng chiếc váy, không trách được người khác.

“Vậy sao?” Dạ Âu Thần khinh thường
cười lạnh một tiếng, giọng nói nâng cao
lên mấy phần: “Thật sự là tự cô ấy ngã?”

Nhân viên bị khí lạnh trên người anh tỏa
ra dọa cho rùng mình, môi mấp máy,
không dám nói chuyện.

Thấy thế cục thay đổi, trong lòng Tô
Mạn Điệp có hơi không phục, sao lại trở
thành như thế này? người đàn ông ngồi
trên xe lăn đó là ai? Một tên què mà thôi,
đang hoang tưởng cái gì?

Nghĩ như thế, Tô Mạn Điệp không nhịn
được mà lên tiếng: “Thẩm Cửu, cô tự ngã
làm hỏng bộ đồ, bây giờ có người chạy tới
chống lưng thay cho cô, cô tưởng như thế
thì có thể tùy tiện đẩy trách nhiệm lên cho
người hay sao? Chẳng trách Lâm Tuấn

không cần cô, thì ra cô không chỉ hư vinh,
còn không có trách nhiệm như vậy?”

Vừa dứt lời, Dạ Âu Thần bắt được thông
tin gì đó, ánh mắt đột nhiên rung lên, quét
về phía Tô Mạn Điệp.

Lâm Tuấn ôm Tô Mạn Điệp cảm nhận
khí lạnh vây xung quanh mình, ngẩng đầu
chạm vào đôi mắt của người đàn ông đó.
Ánh mắt sắc bén và ám ảnh nơi đáy mắt
của người đàn ông khiến Lâm Tuấn hơi
rùng mình, tay ôm chặt Tô Mạn Điệp thêm
mấy phần, nhỏ giọng nói: “Điệp Nhi, hay
là chúng ta đi thôi, đừng quan tâm chuyện
của bọn họ nữa.”

“Không được.” Tô Mạn Điệp túm chặt
cánh tay của anh ta, hất đôi môi đỏ lên:
“Lâm Tuấn, nếu như chúng ta trực tiếp đi,
không phải sẽ không có ai lên tiếng thay
cho cô nhân viên đó sao? Rõ ràng không
phải lỗi của cô ấy, là Thẩm Cửu tự mình
làm hỏng chiếc váy, chiếc váy đó giá trị

900 triệu, Thẩm Cửu và người đàn ông đó
chắc chắn là không muốn thừa nhận trách nhiệm.”

Từ sau khi Lâm Tuấn trúng số 15 tỷ , Tô
Mạn Điệp luôn cảm thấy mình đã di tới
đỉnh cao cuộc đời, bọn họ là người có tiền!

Mắt nhìn người nhỏ, cộng thêm cô ta là
thai phụ, mang cái bụng lớn đi đâu cũng
có người nhường cô ta, cô ta đã bắt đầu
chầm chậm trở nên hống hách, lại đá
được vợ chính thức đi, Tô Mạn Điệp có
thể nói là càng ngang ngược hơn.

Nói đến đây, Tô Mạn Điệp nhìn người
đàn ông ngồi trên xe lăn, khẽ hừ một
tiếng: “Thấy anh ngồi xe lăn, chắc chắn
ngay cả công việc cũng không có nhỉ? Tôi
nói cho anh biết, chiếc váy này không
phải chiếc váy bình thường, giá trị 900
triệu. Muốn ra mặt thay cô ta, cũng phải
lượng sức mình xem mình có bản lĩnh đó hay không?”

Nói xong, Tô Mạn Điệp thở dài một
tiếng: “Đầu năm nay, loại người nào cũng
có thể đến cửa hàng như này hay sao?
Thật sự tưởng giả bộ thì mình là người có
tiền sao? Cũng không nhìn ví của mình,
Thẩm Cửu à Thẩm Cửu, tôi còn tưởng cô
sau khi ly hôn với Lâm Tuấn sẽ tìm người
đàn ông tốt hơn chứ, thì ra lại chọn một
tên què ngồi trên xe lăn, ánh mắt của cô,
cũng quá rồi?”

Dạ Âu Thần ghét nhất người khác nói

anh là kẻ tàn phế.

Vấn đề này ở nhà họ Dạ là cấm ky,
không ai dám nói.

Nhưng lại bị Tô Mạn Điệp ngang nhiên
nói ra trước mặt mọi người!

Đáy mắt cuộn trào của Dạ Âu Thần,
Lang An ở đằng sau biết anh tức giận sắp
phát tác rồi, vừa muốn bước tới ngăn cản thì…

“Không cho phép cô nói anh ấy như vậy!”

-----------------------

   

Thiết kế website bởi: Hội tâm linh

error: Làm người Không ăn cắp !