$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh

Truyện hay

Truyện: Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ Chọc (Tác giả: Thời Vũ) – Chương 19

CHƯƠNG 19: LÒNG NGƯỜI KINH KHỦNG NHẤT

Dạ Âu Thần bị đau rời môi của mình ra.

“Xem ra là bà Dạ không chỉ sủa loạn mà
còn thích cắn người linh tinh.”

Dạ Âu Thần cười lạnh, đưa tay lau môi
của mình, ngày bình thường anh đã đủ
tuấn mỹ, lúc nào cũng là gương mặt lạnh
nhạt, cười lên chính là một người cực kỳ
đẹp. Nhưng mà lúc này nụ cười của anh
lại khát máu, giống như là con sư tử
cuồng loạn, lại cộng với vết máu đỏ ở trên
môi, khiến cho khuôn mặt của Dạ Âu
Thần càng trở nên tà mị tuấn mỹ.



Rốt cuộc Thẩm Cửu cũng đã tìm được
kẻ hở đẩy anh ra, thân hình nhỏ nhắn co
lại vào một góc.

“Dạ Âu Thần, rốt cuộc là anh muốn là
cái gì hả, anh đừng quên giữa chúng ta có

ước pháp tam chương, không phải là anh
không cho tôi đụng vào anh hả? Vậy lúc
nãy là anh đang làm cái gì?”

Dạ Âu Thần không nói gì, im lặng liếc nhìn cô.



Thẩm Cửu kéo cổ áo của chính mình
đàng hoàng, cắn môi dưới kiên cường nhìn anh.

Cô càng như vậy thì Dạ Âu Thần càng
muốn xuống tay với cô, một người phụ nữ
đã cưới lần hai còn mang theo một đứa
con hoang, sao anh cần phải thủ hạ lưu
tình với loại phụ nữ đó được.

Thế mà sau khi nghe thấy cô có nguy
hiểm đến tính mạng, hủy bỏ phẫu thuật
phá thai, mang cô trở về.

Dạ Âu Thần, chắc chắn là mày bị điên rồi!

Đối mặt với cô một lát, Dạ Âu Thần ném
xuống một câu: “Cho dù có muốn chơi,

Dạ Âu Thần tôi cũng chỉ có hứng thú với
những người phụ nữ sạch sẽ thôi.”

Nói xong, Dạ Âu Thần tự mình di
chuyển bánh xe rời khỏi phòng.

Trong căn phòng đã khôi phục lại sự
yên tĩnh, dây cung đang căng cứng của
Thẩm Cửu rốt cuộc cũng thả lỏng, cô bất
lực dựa vào mặt tường lạnh lẽo mà trượt
xuống, ôm lấy đầu gối nhỏ giọng khóc.

Dạ Âu Thần đi đến ngoài cửa, nghe thấy
tiếng khóc nghẹn ngào này, động tác hơi
dừng lại, sau đó khinh thường cười lạnh.

Hai ngày sau, cách nhìn của Thẩm Cửu
đối với Dạ Âu Thần vẫn duy trì sự tàn
nhẫn như vậy, vô tình, khát máu.

Mặc dù là ngày hôm đó cô gây chuyện
rất dữ, nhưng mà anh lại không nói kêu cô
cút khỏi nhà họ Dạ.

Nhưng mà Thẩm Cửu vẫn sống trong

nơm nớp lo sợ, bởi vì cô vẫn phải đến
công ty làm trợ lý của anh.

Mà Dạ Âu Thần thì vẫn cố sức làm khó cô.

Mỗi lần Thẩm Cửu cũng chỉ có thể suy
nghĩ cách để giải quyết, mặc dù là cô
không đủ thông minh, nhưng mà cô rất
cứng rắn và kiên cường, cho nên mặc kệ
Dạ Âu Thần làm nhục cô như thế nào, cô
đều cắn chặt răng chống đỡ.

Ngày hôm nay, ông cụ Dạ lại gọi cô vào
trong thư phòng. Đứng ở trước mặt của
ông cụ Dạ, Thẩm Cửu sợ hãi xuất phát từ
trong nội tâm.

“Gần đây kêu cháu đi làm trợ lý của Âu
Thần, làm như thế nào?”

Nghe như vậy, Thẩm Cửu suy nghĩ một
chút, khéo léo trả lời: “Vẫn ổn ạ.”

Ông cụ Dạ nhíu mày, đôi mắt u ám nheo
lại: “Cái gì gọi là vẫn ổn, cháu đã nhận

được sự tin tưởng của nó chưa?”
Thẩm Cửu không hiểu cho lắm: “Dạ?”

“Cháu cho rằng vị trí trợ lý này là ai
cũng có thể ngồi lên được à? Thẩm Nhã,
ta và ba mẹ của cháu đã quen biết rất lâu,
nghe nói cháu thông minh lanh lợi, chắc
có thể hiểu ý của ông già này chứ.”

Trái tim của Thẩm Cửu nảy lên một cái,
không xác định mà hỏi một câu.

“Ông, ý của ông là…

“Âu Thần bị tật ở chân, điều này đã dẫn
đến tâm trạng của thằng bé thay đổi, cho
nên thằng bé rất tàn bạo, làm việc không
có chừng mực, Dạ thị là một tập đoàn lớn,
không thể bị hủy hoại ở trên tay của nó
được, việc mà cháu cần làm chính là
phòng ngừa nó làm ra chuyện gì bất lợi
với Dạ thị. Có điều cháu cũng chỉ là một
người phụ nữ, hiểu biết cũng không nhiều,
cho nên sau này cháu đều phải báo cáo
kịp thời với ta toàn bộ lịch trình mỗi ngày

của nó.”
Mặc dù là Thẩm Cửu không thông
minh, nhưng mà cũng không ngốc.

Cô hiểu rõ được ý của ông cụ Dạ, vô
thức trả lời lại một câu: “Ông là để cho
cháu… giám sát anh ấy?”

“Làm càn!”
Hai chữ giám sát này đã hoàn toàn
chọc giận ông cụ Dạ, ông ta tức giận nắm

lấy cái gạt tàn thuốc ở trên bàn dùng sức
ném về phía của Thẩm Cửu.

Thẩm Cửu bị dọa đến nỗi mở to hai mắt
nhìn cái gạt tàn thuốc nặng nề đó đang
bay về phía của mình.

Trong chớp mắt, có một bóng người vọt
vào trong phòng làm việc, kéo Thẩm Cửu
đang đứng nguyên tại chỗ.

Cạch!

Cái gạt tàn thuốc đập vào chỗ lúc nãy
Thẩm Cửu đang đứng, vỡ thành mấy mảnh.

Âm thanh rất lớn, làm chấn động trong
lòng của Thẩm Cửu.

Thẩm Cửu trừng to mắt, không thể tin
mà nhìn ông cụ Dạ.

Làm việc không có chừng mực, cực kỳ
tàn bạo.

Câu nói này, chẳng lẽ không phải là nói
chính bản thân của ông cụ Dạ hả?

“Ông nội, em dâu nhanh mồm nhanh
miệng, hơn nữa lại hiểu lầm ý của ông.”

Thẩm Cửu mới phát hiện người lúc nãy
kéo mình ra khỏi chỗ đó là Dạ Y Viễn.

“Em dâu, anh với ông nội cũng đều lo
lắng cho sức khỏe của Âu Thần, dù sao
thì một tập đoàn lớn như vậy mà cũng chỉ
có một mình nó quản lý thì rất vất vả,
huống hồ gì chắc hẳn là qua mấy ngày
hôm nay em cũng đã biết được tính tình
của nó, nó làm việc quả thật có chút quái

đản. Hôm nay ông nội nói với em những
chuyện này, không phải là vì giám sát Dạ
Âu Thần, bởi vì cho dù như thế nào thì Dạ
thị này cũng là của nó, việc mà chúng ta
cần làm là giúp đỡ nó.”

Thẩm Cửu cắn môi dưới, không nói cái gì cả.

Ông cụ Dạ hừ một tiếng, cả giận nói:
“Còn tưởng rằng con gái nhà họ Thẩm rất
thông minh, không ngờ đến ngay cả từ
giám sát này mà cũng nói ra được, truyền
ra ngoài thì thanh danh của Dạ Bình ta có
còn hay không hả? Cưới được một đứa
cháu dâu như thế?”

“Ông nội, ông đừng tức giận mà, để con
nói lại với em ấy.”

Nói xong, Dạ Y Viễn liền lôi kéo Thẩm
Cửu đi ra khỏi thư phòng.

Đại khái Thẩm Cửu đã bị cảnh tượng
lúc nãy dọa sợ, đến bây giờ cũng còn
chưa lấy lại tinh thần, cô đi theo sau lưng

của Dạ Y Viễn, không nói một lời.

Thẳng cho đến khi đi đến một nơi yên
lặng, bước chân của Dạ Y Viễn mới dừng
lại, quay người lại, mặt mày dịu dàng nhìn
chằm chằm vào cô.

“Em dâu, lúc nãy dọa đến em rồi hả, em
có bị thương ở đâu không?”

Nói xong, Dạ Y Viễn đi lên muốn nắm
vai của cô.

Thẩm Cửu lại phản xạ có điều kiện, lui
về phía sau một bước.

Tay của Dạ Y Viễn chụp hụt, lúng túng
dừng giữa không trung thật lâu. Đôi môi
của Thẩm Cửu hé ra, rủ mắt xuống: “Thật xin lỗi…”

Dạ Y Viễn lộ ra nụ cười, thu tay trở lại.

“Không sao đâu, chuyện ngày hôm nay
em không cần phải để ở trong lòng, thật
ra thì ông không có ý gì khác đâu. Ông với
Âu Thần có chút chướng ngại, rất nhiều

chuyện ông ấy cũng không thể trực tiếp
hỏi Âu Thần, cho nên chỉ có thể nhờ em
truyền đạt thay. Anh nói như vậy, em có
thể hiểu không?”

Thẩm Cửu gật đầu.

“Xem ra là những gì anh nói có lẽ em
vẫn không nghe vào được, chắc là bây giờ
đầu óc của em quá hỗn loạn. Em đi về
trước đi, chờ sau khi em suy nghĩ hiểu rồi
thì có thể biết được ông nội là vì muốn tốt
cho Âu Thần.”

“Vậy em đi trước nha.” Thẩm Cửu quay
người lại đi khỏi.

Đi thật lâu, Thẩm Cửu vẫn luôn cảm
giác được ánh mắt của Dạ Y Viễn vẫn cứ
như là nhựa cây dán ở sau lưng của mình.

Thẳng cho đến chỗ ngoặc, cảm giác
châm chọt ở lưng mới biến mất.

Bước chân của Thẩm Cửu dừng lại,
nhìn xuống mặt đất, suy nghĩ sâu xa.

Không ngờ đến nhà họ Dạ này lại nước
sâu như vậy, cô không phải là một người
ngu, đương nhiên biết mấy lời nói đó của
ông cụ Dạ là có ý gì.

Ở ngoài miệng thì nói là quan tâm tới Dạ

Âu Thần, nhưng trên thực tế chính là giám
sát anh.

Mà Dạ Y Viễn kia cứ luôn trưng ra bộ
mặt tươi cười dịu dàng, cảm giác của anh
ta mang đến chính là một người khiêm tốn
lễ nghĩa, đột nhiên phát hiện anh ta với
ông cụ Dạ là người cùng một thuyền, còn
nói với cô mấy lời nói thanh cao đó.

Thẩm Cửu bỗng nhiên cảm thấy toàn
thân lạnh lão.

Quả nhiên là con người… không thể
nhìn bề ngoài được à?

Giống như là Lâm Tuấn lúc trước.

Vẫn luôn nói là mình lãnh cảm, kêu cô
tha thứ cho anh ta, nhưng mà một ngày

nọ anh ta lại dẫn theo vợ bé về, đuổi cô ra
khỏi nhà…

Hai năm, che giấu ròng rã hai năm trời.

Lòng người là một thứ đáng sợ nhất
trên đời này.

Đột nhiên Thẩm Cửu không ghét Dạ Âu
Thần như vậy nữa.

Bởi vì anh cũng giống như mình, đều bị
người nhà chán ghét.

-----------------------

   

Thiết kế website bởi: Hội tâm linh

error: Làm người Không ăn cắp !