$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh

Truyện hay

Truyện: Thần y vương phi: Vương gia tránh ra – Triệu Khương Lan (tác giả: Sủng Phi) – Chương 633

Chương 633

Hai người đều không có kinh nghiệm gì, tình cảnh sau đó liền rơi vào xấu hổ. Tuy nhiên, Trần Lập Huy rất hài lòng với Hồng Mai.

Bây giờ không thể nói chuyện với nhau bất cứ điều gì, nhưng bởi vì họ không quen thuộc.

Chờ ngày sau quen thuộc, tự nhiên sẽ có đề tài chung.



Sau khi gặp nhau xong, Trần Lập Huy vốn định đưa Hồng Mai về. Nhưng bên ngoài xe ngựa của Sơn Vương phủ đã đứng chờ nàng, hắn cũng không phải làm vậy nữa.

Bọn họ ở bên ngoài trà lâu từ biệt, Trần Lập Huy chuẩn bị trở về lại mời Thần vương phi hỏi xem quan điểm của Hồng Mai đối với mình.

Hồng Mai lên xe ngựa cũng có chút không yên lòng.

Trần Lập Huy đương nhiên là tốt.



Hắn thoạt nhìn văn chất nho nhã, rõ ràng cùng mình không chênh mấy tuổi, lại phảng phất có thể trên hiểu thiên văn dưới thông địa lý, so với nàng không biết cuất chúng hơn bao nhiêu.

Nhưng nàng không biết mấy được mấy chữ, càng không đọc sách gì. Sau này nếu thật sự có phát triển hơn nữa, nàng chỉ sợ không theo kịp suy nghĩ của đối phương. Nghĩ đến thời gian một thời gian dài trôi qua cũng sẽ bị đối phương chán ghét thôi.

Hồng Mai có chút phiền muộn, bởi vì nơi này cách "Lan Tâm" không xa, nàng liền để xe ngựa thuận đường đi một chuyến đến cửa hàng.

Dịch Chân hôm nay vừa vặn có ở tiệm.

Cửa hàng không quá bận rộn, hắn ta đang đóng gói đồ đạc ngoài mặt tiền tiệm.

Hắn ta liếc thấy một bóng người đi vào, bởi vì quần áo hoa mỹ, Dịch Chân còn tưởng là tiểu thư nhà nào ra ngoài.

Ai ngờ người phía sau vui tươi kêu lên một câu: "Dịch đại ca."



Dịch Chân quay đầu lại nhìn Hồng Mai một cái, liếc mắt một cái thiếu chút nữa là từ trên ghế cao ngã xuống.

"Hồng, Hồng Mai?"

"Dịch Chân đang bận sao, hôm nay ta không có việc gì, có thể giúp người cùng thu thập."

Dịch Chân nhìn nàng đầy bất ngờ.

Sau đó mở mắt ra, nhưng không biết vì sao lại nhịn không được nhìn thêm vài lần.

Hồng Mai bị ánh mắt của hắn làm cho ngượng ngùng, cúi đầu xoa xoa mũi.

"Dáng vẻ của ta, có phải rất kỳ quái hay không?"

"Không có" Dịch Chân không tự nhiên họ một tiếng: "Ta cảm thấy rất tốt, chính là quá đẹp. Có vẻ như chưa bao giờ thấy người ăn mặc trang trọng như vậy, có chuyện gì quan trọng sao?"

Hồng Mai đang lo lắng không biết tìm ai nói chuyện.

Lúc trước Dịch Chân cứu nàng từ dưới thân Định Sơn hầu tiểu công tử đã chết kia cứu ra, Hồng Mai vẫn luôn đặc biệt cảm kích Dịch Chân.

Ngày thường thấy hắn cũng thấy vô cùng thân thiết, lập tức nhịn không được trút xuống toàn bộ nỗi lòng.

"Ta biết Vương phi có lòng tốt, bởi vì Sơn Vương phủ sắp tiến nữ chủ nhân, nàng lo lắng thân phận của ta xấu hổ ở trong phủ sẽ bị người bắt nạt, cho nên muốn mau chóng tìm được lang quân hư ý mà gả ta ra ngoài. Nhưng vị Trạng nguyên lang kia thật sự quá tốt, ngươi có hiểu cảm giác của ta không, hắn giống như mặt trăng trên trời, cao cao treo trên bầu trời. Mặc dù mặt trăng gần gũi với người, bằng lòng tỏa ánh sáng của mình xuống mặt đất, nhưng cuối cùng vẫn là một người trên mặt đất, một người trên bầu trời, ta, ta cảm thấy không thích hợp.".

Từ lúc Dịch Chân nghe nói Vương phi muốn cho Hồng Mai tìm phu quân liền có vẻ mất hồn mất vía.

Hồng Mai nhìn hắn ta: "Dịch đại ca, người nghĩ sao?"

----------------------------



   

 



error: Alert: Content is protected !!