$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh

Truyện hay

Truyện: Thần y ở rể – Phan Lâm (tác giả: Không Say) – Chương 1378

Chương 1378: Khiếp sợ

Nhà họ Phan xử lý mọi chuyện rất có
năng suất, việc nhà họ Hắc đến nhà hỏi tội,
đến tận cửa chém giết, đúng là bị người nhà
họ Phan phong tỏa tin tức, đến mức qua mấy
tiếng, không ai ở Yến Kinh biết được việc này.

Mãi cho đến khi nhà họ Hắc chạy ra khỏi
nhà họ Phan, sự việc mới bị truyên ra.

Kết quả khiến cho toàn bộ Yến Kinh chấn
động, vô số người trong giới võ đạo đều xôn
xao.



Nhà họ Hắc đây là ăn gan hùm mật gấu
hả? Thế mà dám đi đến nhà họ Phan gây sự?

Về phân nhà họ Phan cũng không chút
khách sáo, đến một giết một, tất cả đều

muốn chém tận giết tuyệt.

Dù sao thì việc này cũng liên quan đến
mặt mũi của nhà họ Phan, nếu như nhà họ
Phan chỉ xử lý nhẹ, không nói đến việc thể
diện bị tổn hại, để cho toàn bộ người của Yến
Kinh cười nhạo, cũng sẽ khiến cho người ta
nghĩ rằng thực lực của nhà họ Phan rất yếu,
ngay cả nhà họ Hắc đến cửa gây sự cũng
không dám động vào, bị người ta coi thường,
một khi như thê, nhà họ Phan sẽ chỉ không
ngừng gặp phiên phức.



Phần lớn cao thủ của nhà họ Phan đều
đuổi theo ra ngoài, nhưng Phan Côn Luân,
Dạ Kiếm Thần, người đàn ông mặc áo đạo
bào màu đỏ cùng với người có địa vị không
đơn giản kia đều ở lại nhà họ Phan để xử lý
tàn cục.

“Hiển nhiên Hắc Ngọc Thành này cùng
với người tự tiện xông vào cấm địa kia là

cùng một phe, nếu không, đâu có chuyện
trùng hợp như thể chứ? Nhà họ Hắc gây
chuyện ở cửa trước, người kia lập tức từ cửa
sau xông vào? Nhất định là đã sớm có dự
mưu!” Phan Côn Luân hít sâu một hơi, cung
kính báo cáo với vị tiên sinh kia.

“Phan Nhã Nam đâu?”

Vị tiên sinh kia lạnh nhạt hỏi.

Sắc mặt của Phan Côn Luân thay đổi,
nhìn vê phía sau lưng. Sau lưng ông ta, Phan
Ngạo Thiên đã sớm quỳ trên mặt đất, cả
người run rẩy.

“Tiên... Tiên sinh... Con gái tôi... Tôi không
biết tung tích của con bé... Tôi cũng không
liên lạc được nữa!” Phan Ngạo Thiên vô cùng
sợ hãi, gân như là muốn bật khóc thành tiếng.

“Phan Ngạo Thiên, Phan Nhã Nam ra
ngoài chọc vào họa lớn ngập trời như thế,

đến mức kẻ trộm có cơ hội lợi dụng kẽ hở,
thậm chí còn xông vào cấm địa của nhà họ
Phan chúng ta, tội của Phan Nhã Nam đáng
chết vạn lần, ông thân là cha của nó, cũng
khó lòng thoát tội, tiên sinh, hay là giết chết
Phan Ngạo Thiên để răn đe!” Phan Côn Luân
ôm quyền nói.

“Hả?” Phan Ngạo Thiên bị dọa đến mức
sắp ngất đi.

Nhưng vị tiên sinh kia lại lắc đầu nói.

“Đại hội sắp được tổ chức, hiện tại là lúc
cân dùng người, không nên tùy tiện đại khai
sát giới, hơn nữa xảy ra loại chuyện này cũng
không phải là điều Phan Ngạo Thiên muốn,
chẳng qua là do ông ta không quản giáo
nghiêm mà thôi, tuy ông ta có tội, nhưng tội
không đáng chết.”

“Cảm ơn tiên sinh thông cảm, cảm ơn

tiên sinh thông cảm.” Phan Ngạo Thiên vui
đến phát khóc, liên tục dập đầu với vị tiên
sinh kia.

“Phan Ngạo Thiên, ông không cần vội vã
cảm ơn tôi, vẫn cần phải bắt Phan Nhã Nam
lại, cô ta chạy trốn, đó chính là phản bội nhà
họ Phan chúng ta, tội không thể tha thứ, tôi
nghĩ chắc hẳn ông sẽ phối hợp với nhà họ
Phan chúng ta tìm ra cô ta chứ?”

“Đương nhiên, đương nhiên rồi, con gái
của tôi đã làm ra chuyện ngu xuẩn như thế,
làm hại nhà họ Phan chúng ta vô duyên vô
cớ gặp phải loại tai họa này, sao có thể tha
thứ được cơ chứ? Lần này tôi nhất định phải
vì đại nghĩa diệt thân, tuyệt đối không nhân
nhượng!” Phan Ngạo Thiên căm phẫn sục
sôi nói.

“Vậy thì tốt rồi, Tài Quyết Đường đâu?
Giao Phan Ngạo Thiên cho các người, để

ông ta phối hợp với các người, trong vòng ba
ngày nhất định phải đem Phan Nhã Nam vê.”

“Rõ!” Người của Tài Quyết Đường dẫn
Phan Ngạo Thiên đi.

“Sau đó chính là xử lý người trong cấm
địa rồi."

Vị tiên sinh kia bình tĩnh nói.

“Tiên sinh, ngài cảm thấy người bên
trong kia... Thật sự là người nhà họ Phan
chúng ta ư?”

Người đàn ông mặc áo đạo bào màu đỏ
thận trọng hỏi.

“Ai là thiên tài của nhà họ Phan chúng ta,
không cần phải để tôi nói nhiều đúng không?
Cho dù muốn để người ta một mình vào bên
trong cấm địa cũng là cửu tử nhất sinh ”

“Cho nên ý của ngài là?”

“Người bên trong kia, có lế cậu ta từ một
chỗ nào đó lấy được chút máu của người
nhà họ Phan, dùng nó để mở cửa mà thôi,
nhất định không phải là người nhà họ Phan
chúng ta.”

“Thì ra là thể...” Người bên cạnh gật đầu.

Nhưng người đàn ông mặc áo đạo bào
màu đỏ và Dạ Kiếm Thần đều không tin.

Bởi vì cơ quan của cánh cửa kia cần đến
máu tươi mới có thể kích hoạt được, nếu như
máu được chuẩn bị từ trước, đó chẳng qua
chỉ là máu chết mà thôi, như thế không phù
hợp với điêu kiện tiên quyết, cho dù là máu
của người nhà họ Phan cũng không thể nào
mở được cánh cửa kia.

Tiên sinh nói như thế, chỉ sợ là đang an
ủi mọi người nhà họ Phan mà thôi.

Chẳng qua tất cả mọi người đều không

hỏi thêm gì nữa, dù sao thì cho dù người kia
có mọc cánh cũng khó lòng mà thoát được.

Qua một thời gian ngắn nữa, cậu ta sẽ tự
mình đi ra, đến khi đó có thể bắt được, khi đó
lập tức biết được thân phận của người này.

Vì thế mấy ngày sau đó, Dạ Kiếm Thần,
người đàn ông mặc áo đạo bào màu đỏ,
thậm chí là cả Phan Côn Luân đều ở lối vào
của cấm địa, tự mình trông coi.

Đồng thời bên cửa còn được kết nối với
một vài thiết bị công nghệ cao, giám sát
động tĩnh 24/24 của lối vào cấm địa.

Hai ngày trước gió êm sóng lặng.

Mãi cho đến ngày thứ ba...

“Tiên sinh, tiên sinh, có động tĩnh.”

Người phụ trách máy móc đột nhiên kêu
lên.

Mấy người Phan Côn Luân, Dạ Kiểm
Thân vội vàng chạy đến.

“Tình hình như thế nào rồi?” Dạ Kiếm
Thần vội vàng hỏi.

“Vừa rồi bên trong mới truyên đến tín
hiệu.”

“Truyền đến tín hiệu ư? Đây là có ý gì?
Người bên trong vừa mới gọi điện thoại ư?”

“Đúng thế! Hơn nữa anh ta ở ngay cửa ra
vào, cách đó không xa.”

“Tốt lắm, chẳng qua có thể theo dõi xem
người kia gọi điện thoại cho ai không? Phải
chẳng ở gần đây có đồng bọn của kẻ đó?”

“Vâng!” Người kia lập tức thao tác trên
dụng cụ, điên cuồng gõ lên bàn phím máy
tính.

Một lát sau, trên màn hình của laptop

xuất hiện hình ảnh giống như radar vậy.

“Ở phụ cận anh ta còn sáu đồng bọn, vừa
rồi tín hiệu kia chính là phát cho mấy người
đó.” Người kia vội vàng nói.

“Thật ư?”

“Lập tức khóa chặt vị trí của bọn họ,
chúng ta lập tức đi bắt.”



Dạ Kiếm Thần vội vã nói.

“Rõ!” Người kia gật đầu.

Nhưng chỉ một lát sau, anh ta đột nhiên
phát giác được không đúng, ngạc nhiên nói.

“Tiên sinh, sáu người này đang di
chuyển.”

“Di chuyển?”

“Đúng thế, bọn họ đang di chuyển với
một tốc độ rất nhanh, hình như bọn họ đang

chạy trốn.” Người kia sững sờ nói.

“Cái gì? Chạy trốn ư?”

“Chẳng lẽ bọn họ ý thức được chính
mình bị lộ à? Nếu không sao lại muốn chạy
trốn” Phan Côn Luân nhíu mày hỏi.

Dạ Kiếm Thần cũng là trăm mối ngổn
ngang không cách nào giải thích được.

Nhưng đúng lúc này, dường như người
đàn ông mặc áo đạo bào màu đỏ kia phát
giác được gì đó, gào thét thê lương.

“Không xong rồi, nhanh trốn, nhanh rời
khỏi cửa vào của cấm địa.”



“Cái gì?”

Mọi người khiếp sợ không thôi, tất cả
mọi người đều không hiểu ra làm sao, khó
hiểu nhìn về phía người đàn ông mặc áo bào
màu đỏ kia.

Nhưng người đàn ông này không tiếp tục
để ý đến mọi người kia, quay đầu chạy đi.

Dạ Kiếm Thần và Phan Côn Luân trở nên
run rẩy, lập tức hiểu ra được điều gì đó vội
vàng rút lui khỏi lối vào của cấm địa.

Một số người thông minh cũng vội vàng
rời đi.

Hơn nữa ngay tại lúc những người này
vừa mới chuẩn bị rút lui, âm ầm ầm.

Một tiếng nổ vang trời từ cửa lối vào cấm
địa truyền đến.

Sóng khí kinh khủng trực tiếp thôn phệ
xung quanh cấm địa.

----------------------------