$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh

Truyện hay

Truyện: Thần y ở rể – Phan Lâm (tác giả: Không Say) – Chương 1368

Chương 1368: Nhanh chóng quỳ xuống

Mọi người vô cùng kinh ngạc, vô cùng
bất ngờ.

Bà cụ tổ nhà họ Hắc làm sao vậy?

“Bà cụ tổ? Bà... Quen hai bọn họ sao?”



Một trưởng lão cẩn thận hỏi.

“Trước đây từng gặp rồi, lúc trước hai vị
này là nhân vật phong vân, không giống như
tôi, không có danh tiếng gì, tôi nghĩ hai vị này
không biết tôi mới đúng!” Bà cụ tổ nhà họ
Hắc lấy lại tinh thân, nhìn Nguyên Tinh và
Tào Đức Duy, bình tĩnh nói: “Nghe đây, Ngọc
Thành, nhanh ra lệnh cho tất cả người nhà
họ Hắc dừng tay! Cầu xin chủ tịch Lâm tha
thứ, nghe thấy không? Nếu không hôm nay

nhà họ Hắc sẽ gặp tai họa ngập đầu!”

“Cái gì?”



Hắc Ngọc Thành thất thần tại chỗ, cho
rằng mình nghe lầm rồi.

Đám chưởng lão cũng luống cuống,
nhao nhao tiến lên.

“Bà cụ tổ, bà làm gì thế?”

“Bà muốn chúng cháu đầu hàng sao?”

“Bà cụ tổ, cần gì phải làm như vậy? Bọn
họ chỉ có ba người! Mà nơi này là nhà họ Hắc
chúng ta! Chúng ta dốc toàn lực chiến đấu!
Sao phải sợ bọn họ?”

“Đúng vậy, nhà họ Hắc chúng ta từ trên
xuống dưới, còn không giết được bọn họ
sao?”

Người nhà họ Hắc vô cùng căm phẫn nói.

Bởi vì thập trưởng lão chết, mọi người đã
vô cùng hận Phan Lâm, ước gì có thể băm
Phan Lâm ra vạn đoạn.

Hắc Ngọc Thành cũng như vậy.

Ông ta thân là tộc trưởng, ở trước mặt
nhiều người như thế không thể bảo vệ tộc
nhân của mình, mặt mũi mất sạch, sao ông
ta có thể cam tâm?

Nhưng bà cụ tổ nhà họ Hắc lắc đầu.

“Ngọc Thành, cháu cảm thấy, cháu có
thể đối phó được bác sĩ Lâm sao?”

“Nếu có bà cụ tổ giúp đỡ, cháu không
sợ!” Hắc Ngọc Thành kiêu ngạo nói.

“Như vậy thêm một Phái Cổ thì sao? Đối
phó được không?” Bà cụ tổ nhà họ Hắc lại
hỏi.

“Phái... Phái Cổ?” Toàn thân Hắc Ngọc

Thành run rấy, nhưng ông ta không chịu thua,
nghiến răng nói: “Có lẽ không địch lại được,
nhưng cho dù bọn họ thắng, chúng ta vẫn có
thể gặm một cục xương của bọn họ, tuyệt
đối không để bọn họ dễ chịu!”

“Vậy sao? Vậy thêm một Đông Hoàng
Giáo, nhà họ Häc chúng ta... Đối phó được
sao?” Bà cụ tổ nhà họ Hắc lại nói.

Những lời này vang lên, Hắc Ngọc Thành
gần như hít thở không thông rồi.

Dương Hoa, Phái Cổ, Đông Hoàng Giáo.

Ba thế lực này hợp làm một thể... Thế
gian này còn ai đấu lại được?

Ông ta mở to mắt, kinh ngạc nhìn bà cụ:
“Bà cụ tổ, những lời này của bà... Là có ý gì?”

Chỉ thấy bà cụ chỉ vào bên kia nói: “Hai
ông già đứng bên cạnh chủ tịch Lâm, một

người là thái thượng trưởng lão Tào Đức Duy
của Phái Cổ, mà vị khác là thái thượng
trưởng lão Nguyên Tinh của Đông Hoàng
Giáo! Hai người này đều không kém gì tôi!
Mà bọn họ cũng là người đại diện cho Phái
Cổ và Đông Hoàng Giáo, cháu đối địch với
chủ tịch Lâm, cháu nghĩ rằng nhà họ Hắc
chúng ta chỉ đối mặt với mình Dương Hoa
thôi sao?”

“Cái gì?”

Hắc Ngọc Thành kinh hãi tới mức cả
người đều sắp nhảy dựng lên.

Đám người nhà họ Hắc ở xung quanh
cũng trợn tròn mắt.

Đại não của mọi người trống rỗng.

Đây là có ý gì?

Đây là nói, chủ tịch Lâm nắm trong tay

Phái Cổ và Đông Hoàng Giáo sao?

Làm sao có thể?

Người nào cũng không muốn tin tưởng!

Tin tức này quá rung động rồi!

Rất nhiều người hô hấp đã trở nên dồn
dập hơn.

“Bà cụ tổ, không có khả năng! Bà cụ tổ...
Có phải là bà nhận nhầm rồi không?” Hắc
Ngọc Thành còn không chịu tiếp nhận.

Nhưng bà cụ tổ lắc đầu: “Nếu không vì
như vậy, vì sao người ta dám tới nhà họ Hắc
khi chỉ có ba người? Huống chỉ cháu giao
đấu với bọn họ, không cảm nhận được thực
lực của bọn họ đáng sợ cỡ nào sao? Cháu,
đấu lại được bất cứ một người nào trong ba
người không?”

Hắc Ngọc Thành há to miệng, á khẩu

không trả lời được.

“Được rồi Ngọc Thành, đừng nên nhiều
lời nữa! Nhanh qua đây đi, quỳ trước mặt chủ
tịch Lâm, cầu xin cậu ấy tha thứ!” Bà cụ Tổ
nhà họ Hắc nghiêm túc nói.

Đây là phương pháp duy nhất có thể cứu
được nhà họ Hắc.

Hắc Ngọc Thành do dự, gương mặt lúc
đỏ lúc trắng.

Nhưng bà cụ tổ đã lên tiếng, ông ta
không dám không nghe, chỉ có thể nhịn
xuống khuất nhục, đi tới, quỳ gối trước mặt
Phan Lâm.

“Ông chủ!”

Rất nhiều người nhà họ Hắc không cam
lòng, rơi lệ vì hành động này.

Nhưng bọn họ cũng hiểu rõ.

Ngay cả bà cụ tổ đều kiêng ky người ta,
đáng sợ tới cỡ nào?



“Cậu Lâm! Hậu nhân của nhà họ Hắc tôi
không hiểu chuyện, mạo phạm cậu, bà cụ
này đại diện cho nhà họ Hắc, xin lỗi cậu!” Bà
cụ tổ nhà họ Hắc tiến lên trước, khom người
xuống lạy, sau đó lại nói: “Cho dù năm nay
Ngọc Thành đã hơn bốn mươi, nhưng bà già
này sống lâu hơn, cậu ấy coi như là thế hệ
cháu nội của tôi! Hôm nay cậu ấy phạm phải
lỗi như vậy, không thể tha thứ, là hại nhà họ
Hắc, cũng đắc tội cậu Lâm, cho nên cậu Lâm
cứ trách phạt, cậu muốn đánh muốn giết, tất
nhiên muốn làm gì cũng được hết, nhà họ
Hắc tôi sẽ không oán hận một câu, cuộc đời
này tuyệt đối không truy cứu!”

“Hả?”

“Bà cụ tổ”

“Đừng mà!”

Người nhà họ Hắc hoàn toàn kinh hãi rồi.

Rất nhiều người lập tức xông lên trước,
quỳ gối trước mặt bà cụ gào khóc.

“Bà cụ tổ, bà thật sự muốn vứt bỏ ông
chủ sao?”

“Tội của ông chủ không đáng chết mài”

“Bà cụ tổ, cứu ông chủ đi!”



Mọi người khóc lóc kêu lên, vô cùng đau
khổ.

Bọn họ không nghĩ là Phan Lâm sẽ lưu
tình, dù sao thập trưởng lão đã quỳ xuống với
Phan Lâm, nhưng chỉ đổi được con đường
chết.

Hắc Ngọc Thành nắm chặt tay, tràn đầy
oán giận và không cam lòng.

Nhưng ông ta không có lựa chọn.

Ông ta tin quyết định của bà cụ tổ là
đúng đắn.

Tiếp tục đối nghịch với chủ tịch Lâm,
chắc chắn sẽ mang tới tai họa ngập đầu cho
nhà họ Hắc bọn họ.

“Tất cả cút ngay!”

Hắc Ngọc Thành gầm nhẹ ra tiếng.

Mọi người kinh hãi, nhao nhao nhìn ông
ta.

“Đều nghe lời bà cụ tổ đi! Tính mạng của
tôi, liên giao cho cậu Lâm, cậu ta muốn
chém muốn giết muốn róc thịt, các người
không được can thiệp!”

Hắc Ngọc Thành nghiêng đầu, nhìn
chằm chằm Phan Lâm, nghiến răng nói: “Chủ
tịch Lâm, ra tay đi”

----------------------------