$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh

Truyện hay

Truyện: Thần y ở rể – Phan Lâm (tác giả: Không Say) – Chương 1367

Chương 1367: Bà cụ tổ của nhà họ Hắc

Động tác của Phan Lâm quá nhanh rồi.

Sát tâm cũng quá dứt khoát rồi!

Rất nhiều người nhà họ Hắc đều không
kịp phản ứng, Phan Lâm đã vươn tay nắm lấy
trái tim của Hắc Ngọc Thành.



Đây là tiết tấu không chết không ngừng
ông chết tôi sống rồi!

Người nhà họ Hắc hết hồn, không lường
trước được mọi chuyện lại phát triển đến
nước này...

“Bảo vệ tộc trưởng!”

“Nhanh ngăn cậu ta lại!"



Người ở bốn phía không ngừng kêu lên,

nhao nhao xông tới muốn ngăn cản Phan
Lâm.

Nhưng lúc này căn bản không kịp rồi!
Động tác của Phan Lâm quá nhanh, đám cao
thủ của nhà họ Hắc không thể đúng lúc đỡ
được thể tân công của Phan Lâm, chỉ có thể
trơ mắt nhìn sát chiêu của Phan Lâm hàng
lâm lên người Hắc Ngọc Thành.

Nhưng mà ngay lúc ngàn cân treo sợi
tóc.

“Dừng tay!”

Một tiếng gầm nhẹ vang vọng.

Ngay sau đó là một bóng người chắn
trước mặt Hắc Ngọc Thành, dùng cơ thể
ngăn cản Phan Lâm.

Rầm!

Phan Lâm không thu tay lại, một chưởng

đánh lên người người kia.

Người nọ trực tiếp phun ra máu tươi, ngã
quy về sau, may mà Hắc Ngọc Thành đúng
lúc đỡ ông ta, nhanh chóng giảm lực đạo
giúp ông ta, nếu không lực đạo một chưởng
này có thế đánh chết ông ta rồi.

Hắc Ngọc Thành ôm người nọ liên tục lùi
về sau.

“Thập trưởng lão, ông làm gì vậy? Ông
muốn tự sát sao?” Hắc Ngọc Thành đứng lại,
lạnh lùng nói.

“Tộc trưởng, nếu như khai chiến với chủ
tịch Lâm, gia tộc họ Hắc chúng ta tất sẽ rơi
vào bị động, không thể!” Thập trưởng lão ôm
ngực, miệng phun ra máu tươi thống khổ nói.

Dứt lời, liền xoay người quỳ sát trước mặt
Phan Lâm, lớn tiếng nói: “Chủ tịch Lâm, thực
ra đầu sỏ gây nên chuyện này là tôi, không

liên quan tới tộc trưởng! Mong cậu giơ cao
đánh khẽ, đừng đánh nữa, Hắc Tuấn Phong
tôi nguyện ý gánh chịu trách nhiệm!”

Rầm rầm rầm!

Ông ta liên tục dập đầu ba cái với Phan
Lâm.

“Ông là đầu sỏ à?” Phan Lâm dừng bước,
đứng trước mặt ông ta.

“Đúng vậy, đều là tôi làm, chủ ý là tôi nghĩ
ra, tôi nói muốn cho người dám can đảm đào
trộm chí bảo của gia tộc tôi một giáo huấn,
muốn lấy đầu người đó tới tạ tội, lấy chuyện
này chấn nhiếp những người mơ ước chí bảo
của gia tộc tôi! Mà cảnh cáo em gái cậu,
cũng là tôi phái người làm, chủ tịch Lâm, vừa
rồi tộc trưởng vì bảo vệ tôi, cho nên mới chủ
động thừa nhận, thực tế đều là tôi làm!”
Người nọ cố gắng kêu lên, không ngừng dập

đầu với Phan Lâm.

“Thập trưởng lão!”

Người nhà họ Hắc ở xung quanh đều
ngây ngẩn cả người.

Mọi người nhao nhao dừng tay, ngơ ngác
nhìn ông ta.

Hắc Ngọc Thành cũng như vậy.

Ông ta hít sâu một hơi, khàn giọng nói:
“Thập trưởng lão! Ông đây là có ý gì? Vì sao
phải cầu xin cậu ta tha thứ? Không lẽ... Ông
nghĩ rằng nhà họ Hắc chúng ta thật sự sợ
Dương Hoa sao?”

“Tộc trưởng, tôi chỉ không muốn nhìn gia
tộc nhà họ Hắc lại có thêm một kẻ địch, quan
tài thánh anh đã tìm về, chúng ta không cần
phải gây thêm phiên phức, nếu khai chiến với
Dương Hoa, cho dù gia tộc họ Hắc có thể

thắng, cũng chưa chắc đã thắng đậm, đến
lúc đó thực lực giảm mạnh, không có lợi đối
với đại hội tranh hùng của nhà họ Hắc chúng
ta! Kế hoạch của tổ tông bậc cha chú như
thế, chẳng phải sẽ bị phá hủy sao?” Thập
trưởng lão nghiến răng nói.

Hắc Ngọc Thành nhíu mày, nhưng không
phản bác.

Ông ta hiểu rõ ý đồ của thập trưởng lão.

Mọi chuyện đều là vì gia tộc nhà họ Hắc...

Chỉ thấy thập trưởng lão bò lên trước,
nâng gương mặt đầy máu tươi nhìn Phan
Lâm: “Chủ tịch Lâm, mọi chuyện là như vậy,
cậu muốn chém muốn giết muốn róc thịt, tại
hạ không có một câu oán hận, chỉ cầu xin
cậu đừng giận lây sang nhà họ Hắc chúng
tôi, được không?”

“Thật sự do một tay ông bày ra à?” Phan

Lâm lạnh nhạt nhìn ông ta.

“Nếu có lời nào giả dối, thiên lôi đánh
xuống!” Thập trưởng lão vội hỏi.

“Nhưng cho dù ông nói như vậy, ông ta
thân là ông chủ, cũng khó chối tội này! Ông
cho rằng ông đứng ra, ông ta sẽ không có
trách nhiệm sao?”

Phan Lâm lạnh nhạt nói, bỗng nhiên giơ
tay lên, đánh mạnh về phía đâu thập trưởng
lão.

Rầm!

Thập trưởng lão lại một lần nữa bị đánh
bay, ngã xuống đất.

Toàn thân người nhà họ Hắc ở bốn phía
run lên, mở to mắt nhìn theo.

Chỉ thấy khắp đầu thập trưởng lão đầy
vết nứt, người mất đi hơi thở, mất mạng ngay

tại chỗ, bộ dạng chết vô cùng thê thảm!

Phan Lâm căn bản không nương tay một
chút nào!

Nói giết là giết ngay!

Tất cả mọi người vô cùng bất ngời

“Cái gì?”

Hắc Ngọc Thành cũng kinh ngạc.

Ông ta cảm thấy thập trưởng lão chủ
động nhận lỗi, chủ tịch Lâm cũng sẽ bớt
giận, tốt xấu gì cũng sẽ cho người ta một con
đường sống, nhưng không ngờ Phan Lâm
căn bản không suy nghĩ, trực tiếp giết thập
trưởng lão!

“Khốn nạn!” Hắc Ngọc Thành giận tím
mặt, trực tiếp gào lên: “Chủ tịch Lâm! Cậu hơi
quá đáng rồi đấy!”

“Quá đáng sao? Sổ sách của ông, tôi còn
chưa tính đâu, sao có thể nói là quá đáng?”
Vẻ mặt Phan Lâm không đổi: “Ông nghĩ rằng
giết ông ta, thì có thể giải quyết chuyện này
sao? Chuyện này còn chưa đủ!”

Sau khi nói xong, Phan Lâm xông về phía
Hắc Ngọc Thành lần nữa.

“Họ Phan kia! Tôi không tin hôm nay cậu
có thể diệt được nhà họ Hắc tôi! Mọi người
cùng tiến lên cho tôi! Giết bác sĩ Lâm!”

Hắc Ngọc Thành cũng hoàn toàn nổi
giận, gầm thét một tiếng, dẫn theo tất cả
người nhà họ Hắc cùng xông lên.

“Một khi đã như vậy, vậy hôm nay tôi giết
sạch người nhà họ Hắc là được rôi!”

Phan Lâm cũng vô cùng phẫn nộ, vẻ mặt
dữ tợn tiến lên, đại khai sát giới với Nguyên
Tỉnh và Tào Đức Duy.

Cả từ đường trở nên hỗn loạn.

Tiếng kêu và tiếng kêu thảm thiết xen lẫn
với nhau.

Nhưng...

Cho dù người nhà họ Hắc người đông
thế mạnh, nhưng không chiếm được bất cứ
tiện nghi gì.

Ba người này quá mạnh rôi.

Cả đám giống như Chiến Thần, không
thể phá vỡ, không thể ngăn cản.

Mà mỗi chiêu thức của bọn họ, đều
không có người nào chống đỡ được.

Cho dù là Hắc Ngọc Thành, đều cảm
thấy áp lực rất lớn.

Cuối cùng bọn họ cũng ý thức được
không thích hợp!

“Chủ tịch Lâm và hai ông cụ bên cạnh,
vậy mà thực lực mạnh như thế... Tuyệt đối
không phải phàm nhân! Tuyệt đối không phải
phàm nhân! Chúng ta căn bản không có
người đối kháng được!”

Hắc Ngọc Thành líu lưỡi, đôi mắt mở to
tròn xoe, hi vọng phát hiện của mình là sai
lâm cỡ nào.

Nhưng hiện thực khiến người ta tuyệt
vọng.

“Tộc trưởng! Nhất định phải mời bà cụ tổ
ra tay! Nếu không cục diện cỡ này, chúng ta
thực sự khó nắm bắt!” Một trưởng lão vội
vàng la lên.

“Bà cụ tổ? Nói rất đúng! Nhanh đi mời bà
cụ tổ! Nhanh đi mời bà cụ tổ đi!”

Hắc Ngọc Thành liên tục la lên, giống
như nắm được cọng rơm cứu mạng.

Mà vào lúc này, một giọng nói trâm ổn
mà thông thấu đột nhiên vang vọng cả từ
đường...

“Tôi đã đến nơi rồi! Mọi người nhanh tản
ra, đừng để hi sinh nữa!”

Giọng nói này vừa vang lên, cả nhà họ
Hắc chấn động, nhao nhao nhìn về phía cửa.



Mới phát hiện chẳng biết có một bà cụ
gây yếu vô cùng nhỏ bé chỉ tâm một mét ba
đứng ở cửa từ lúc nào.

Mái tóc của bà cụ trắng xanh, làn da sệ
xuống, mặc bộ quần áo cũ nát, hai tay để ở
sau lưng, đi vào từ đường.

Nhìn ở mặt ngoài bà ta không có gì đặc
sắc, người bình thường sẽ không nhìn nhiêu
thêm lần nữa, nhưng sau khi bà ta xuất hiện,
cho dù là Tào Đức Duy hay Nguyên Tinh, đều
không nhịn được nhìn nhiều vài lần.

“Bà cụ tổ!”

“Bà cụ tổ đến rồi!”

“Thật sự tốt quá rồi, chúng ta được cứu
rồi!”

“Có bà cụ tổ ở đây, cho dù là chủ tịch
Lâm cũng căn bản không đáng nhắc tới rồi!”

Mọi người kích động quy trên mặt đất,
khóc lóc nức nở, sau đó cùng kêu to.

“Mong bà cụ tổ giết chết đám người này,
khiến nhà họ Hắc chúng ta yên bình!”

“Mong bà cụ tổ giết chết đám người này!
Khiến nhà chúng ta yên bình!”



“Giết chết đám người này!”

“Bà cụ tổ..."

Không ngừng có tiếng la.

Giọng nói thành kính!

Lúc này, bà cụ tổ của nhà họ Hắc, đã là
hy vọng cuối cùng trong lòng gia tộc nhà họ
Hắc.

Bà cụ nhíu mày cất bước đi tới, đồng thời
nhìn về phía Phan Lâm.

Khi nhìn thấy Phan Lâm, đôi mắt bà ta
sáng lên, nhìn nhiều vài lần, lúc thì lắc đầu
lúc thì gật đầu, nhưng gật đầu chiếm đa số.

Nhìn bộ dạng này, hẳn là rất thưởng thức
Phan Lâm.

Nhưng lúc bà ta nhìn thấy Nguyên Tinh
và Tào Đức Duy, đôi mắt mở to hơn một chút.

“Nguyên Tinh? Tào Đức Duy? Vậy mà là
hai người...

----------------------------