$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh

Truyện hay

Truyện: Thần y ở rể – Phan Lâm (tác giả: Không Say) – Chương 1366

Chương 1366: Ông không có tư cách biết

“Tộc... Tộc trưởng...”
“Chuyện này...
Mọi người há to miệng, nghẹn họng nhìn
trân trối, đều không biết nên nói gì cho phải.
Phan Lâm cũng nghiêng đầu đi, nhẹ
nhàng nâng tay lên.

Nguyên Tinh lập tức buông lỏng năm
ngón tay ra.

Cả người Hắc Gia Nguyên như thịt nhão
không xương, mềm nhữn ngã xuống đất.



“Hắc Gia Nguyên!”

Người bên cạnh xông lên luống cuống
chân tay kéo anh ta xuống chữa trị.

Phan Lâm thì đứng dậy, ném tàn thuốc
xuống đất giãm mạnh lên dụi tắt.

“Cho nên đe dọa em gái tôi, còn tập kích
Lý Cẩm, chuyện này đều là ông sắp xếp
người đi làm đúng không?” Phan Lâm lạnh
nhạt nói.



“Đúng vậy! Chủ tịch Lâm, tôi sẽ cho cậu
câu trả lời thỏa đáng.” Hắc Ngọc Thành nói.

“Ông định làm thế nào?”

“Một trăm năm mươi triệu đô la Mỹ, cộng
thêm 100 kiện đồ cổ!” Hắc Ngọc Thành bình
tĩnh nói.

Ông ta cảm thấy dùng tiền bạc xử lý
chuyện này là phương pháp trực tiếp nhất.

Nhưng ông ta đâu ngờ Phan Lâm nói
thẳng, trực tiếp lắc đầu:

“Không được!”

“Số tiên này không đủ sao? Chủ tịch Lâm
cứ mở miệng thêm đi, bao nhiêu nhà họ Hắc
chúng tôi cũng nguyện ý thêm.”

“Không phải vấn đề tiên bạc!”

“Vậy thì thảo dược quý hiếm, sách cổ y
học, có thể bình ổn lửa giận trong lòng chủ
tịch Lâm không? Chủ tịch Lâm, tôi biết y
thuật của cậu thiên hạ vô song, nhưng dược
liệu quý hiếm, vẫn phải dựa vào nhân lực tài
lực mới có được, cộng thêm sách cổ y học,
cũng phải dựa vào vận may mới có được,
mấy thứ này, hẳn là cậu cảm thấy có hứng
thú đúng không?” Hắc Ngọc Thành nói.

“Vẫn không được!” Phan Lâm lắc đầu lần
thứ hai.

Chuyện này khiến người nhà họ Hắc bất
chợt ngẩn ra.

“Chủ tịch Lâm, vậy cậu muốn cái gì?”

Hắc Ngọc Thành nhíu mày hỏi.

“Mạng của ông, có thể cho không?” Phan
Lâm hỏi.

Những lời này vừa vang lên, trái tim của
tất cả người nhà họ Hắc đều sắp nhảy từ
trong cổ họng ra ngoài.

“Chủ tịch Lâm, cậu... Cậu nói cái gì?”

“Tuyệt đối không có khả năng này!”

“Người nào cũng đừng mơ làm hại tộc
trưởng của chúng tôi!”

Người nhà họ Hắc giận dữ, nhao nhao
gào thét bao vây tới.

Đám trưởng lão nhà họ Hắc cũng vô
cùng giận dữ, hung ác mà phẫn nộ nhìn
chằm chằm Phan Lâm.

“Chủ tịch Lâm! Cậu hơi quá đáng rồi đấy!

Nhà họ Hắc chúng tôi đã tràn ngập thành ý
xin lỗi cậu như vậy rồi, hy vọng có thể giải trừ
hiểu lầm, nhưng cậu lại được một tấc lại
muốn tiến một thước, không chịu buông tha
chuyện này! Còn thương tổn tộc nhân của
chúng tôi, cậu nghĩ nhà họ Hắc chúng tôi sợ
cậu sao?” Một trưởng lão nhà họ Hắc tính
tình ngay thẳng trực tiếp xông lên gầm thét.

“Nếu không sợ, vậy có phải chúng ta có
thể ra tay rồi không?”

Phan Lâm hỏi lại ông ta.

“Ra tay thì ra tay!” Trưởng lão kia cũng
không sợ.

Nhưng Hắc Ngọc Thành lập tức quát:
“Lục trưởng lão! Ông lùi ra!”

“Tộc trưởng!”

“Nơi này đến lượt ông nói chuyện sao?

Lui ra cho tôi!” Hắc Ngọc Thành lại quát, vẻ
mặt nghiêm túc, không giận tự uy.

Lục trưởng lão kia chân chừ một lát, sau
đó không cam lòng lùi về phía sau, không
xông lên nữa.

Nhưng Phan Lâm lại mở miệng.

“Nếu quyết định muốn ra tay, còn rút lui
làm gì? Giết cũng được! Hắc Ngọc Thành,
đừng nói là tôi không cho ông cơ hội, tôi tạm
bắt đầu từ lục trưởng lão này trước, giết ông
ta, sau đó tôi sẽ giết ông! Ân oán giữa chúng
ta, cứ giải quyết như vậy đi!”

Giọng nói vừa dứt lời, bỗng nhiên Phan
Lâm như một cơn gió xông về phía lục
trưởng lão.

Bạo loạn bất chợt này trực tiếp rung
động tất cả người nhà họ Hắc.

Đám cao thủ nhà họ Hắc còn chưa kịp
phản ứng, chỉ cảm thấy Phan Lâm đứng ở
chỗ kia đã biến mất.

Đợi lấy lại tinh thần, anh đã đứng trước
mặt lục trưởng lão.

“Hả?”

Lục trưởng lão cũng bị dọa nhảy dựng
lên, cứ thế không kịp phản ứng!

“Cẩn thận!”

“Lục trưởng lão, mau tránh ral”

Mọi người hét lên.

Nhưng không còn kịp nữa rồi.

Chỉ thấy Phan Lâm đánh mạnh về phía
đầu lục trưởng lão.

Phản ứng của lục trưởng lão không
chậm, muốn dùng hai tay ngăn cản, nhưng

cường độ cơ thể của ông ta không thể chịu
được lực đạo mạnh mẽ kia.

Răng rắc!

Hai cánh tay của ông ta giống như cây
gậy trúc, trực tiếp bị Phan Lâm đánh gãy, bàn
tay khủng bố tiếp tục đánh về phía đầu lục
trưởng lão, cái đầu lõm xuống một mảng to,
người ngã xuống tại chỗ, quay cuồng vài
vòng không có động tĩnh, không rõ còn sống
hay đã chết.

Toàn bộ người nhà họ Hắc ở xung quanh
đều trợn tròn mắt.

Hắc Ngọc Thành cũng sửng sốt.

Chỉ thấy Phan Lâm xoay người, cất bước
đi về phía Hắc Ngọc Thành.

“Hắc Ngọc Thành, ông có biết hay
không, nhà họ Hắc các ông đã động vào

điểm mấu chốt của tôi rồi! Chỉ cần là chuyện
đụng tới điểm mấu chốt của tôi, đều khó có
khả năng thương lượng! Chỉ có thể dùng
phương pháp nguyên thủy nhất giải quyết!
Đó chính là tất cả những người tham dự vào
chuyện này đều phải chết! Nếu Hắc Ngọc
Thành ông thừa nhận là do ông gây ra, vậy
hôm nay tôi chỉ có thể giết ông!”

Vẻ mặt Phan Lâm không đổi nói.

Vẻ mặt Hắc Ngọc Thành đột nhiên trở
nên nghiêm túc hơn, áp lực trước nay chưa
từng có bao trùm cả người ông ta.

Ông ta chưa bao giờ nghĩ tới mọi chuyện
sẽ thành ra thế này...

“Đừng hòng làm hại tộc trưởng!”

“Bảo vệ tộc trưởng!”

Cao thủ của nhà họ Hắc ở bốn phía xông

lên, xông tới ngăn cản Phan Lâm.

Nhưng Nguyên Tinh và Tào Đức Duy
vươn tay, hai người trực tiếp ngăn cản một
đám cường giả của nhà họ Hắc, khiến bọn
họ không thể tới gần Phan Lâm được một
chút.

Đám Hắc Ngọc Thành vô cùng kinh ngạc.

“Hai người này... Rốt cuộc bọn họ là ai?”
Hắc Ngọc Thành trâm giọng hỏi.

“Bọn họ sao?”

Phan Lâm lạnh nhạt nhìn Hắc Ngọc
Thành nói: “Bọn họ là ai, ông không có tư
cách hỏi, có lẽ, bậc cha chú của ông có tư
cách này!"

“Cái gì?”

Toàn thân Hắc Ngọc Thành chấn động.

Mình ngay cả hỏi thân phận của hai ông
già này đều không có tư cách sao?



Hai người kia... Rốt cuộc là nhân vật như
thế nào?

Đôi mắt Hắc Ngọc Thành nheo lại, suy
nghĩ đối sách.

Nhưng vào lúc này Phan Lâm đã xông
tới.

Có Nguyên Tinh và Tào Đức Duy bảo vệ
hộ tống mình, Phan Lâm xông thẳng một
đường không gặp cản trở, xông thẳng về
phía người này.

Hắc Ngọc Thành không biết phải làm gì,
chỉ có thể bị ép tiếp chiến!

“Quyền pháp Hắc Diệu!”

Hắc Ngọc Thành hét lên, trực tiếp sử
dụng bản lĩnh xuất chúng.

Nhưng một giây sau chiêu pháp của
Phan Lâm cũng đánh tới.

“Đồng Hoàng Hoàn Vũ!”



Bùm!

Lực lượng mạnh mẽ theo động tác của
Phan Lâm như thú dữ lũ lụt tuôn ra, lân đầu
tiên Hắc Ngọc Thành giao phong đã bị tổn
thất nặng, cả người trực tiếp bị đánh bay.

“Hả?”

Mọi người kinh hãi.

Phan Lâm thừa thắng xông lên, nhìn
chằm chằm Hắc Ngọc Thành, nhân lúc ông
ta còn chưa đứng dậy, bước nhanh tới đánh
một kích vào chỗ hiểm!

“Không!”

Người nhà họ Hắc ở bốn phía hét lên.

----------------------------