$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh

Truyện hay

Truyện: Ta đây trời sinh tính ngông cuồng (Đường Ân) – Chương 78

Chương 78: Kỷ Du Du biến mất

Vương Ngạn Siêu gật đầu: “Được, nếu
hôm nay không được thì mai tôi lại nghĩ
cách khác, nhất định phải cho Đường Ân
chết đi!"

"Ừ, yên tâm đi, chắc chắn sẽ Đường Ân
ăn đủ!"

Vương Ngạn Siêu cười lạnh một tiếng,
trên mặt lộ nụ cười lạnh lùng.



Đường Ân, cậu mà cũng xứng ở bên
cạnh Kỷ Du Du sao? Tối nay tôi sẽ để
cho cậu lộ ra bộ mặt thật! Người xinh
đẹp như Kỷ Du Du, chỉ có tôi mới có tư
cách, cả đời này cậu cũng không có
được cô ấy đâu!

Vương Ngạn Siêu cười lạnh, xoay người
lại, tự nhiên lại nhớ đến người đẹp chủ
trì kia, trong lòng dâng trào nhiệt huyết.
Đường Ân đi xuống tầng, đã nhận được
những thứ ở buổi đấu giá.

Một tấm mặt nạ không quá rõ ràng và
một chiếc vòng tay bằng huyết ngọc.
Hai món đồ này là Đường Ân lấy được
từ buổi đấu giá lần này, tuy đều là mấy
món đồ chơi, nhưng trong mắt Đường
Ấn, nếu đã có thể mua được đồ thì cũng
vẫn coi như là không đi một chuyến
uổng công.

Lên xe của Bùi Nhược rồi, Đường Ân đặt
hai chiếc hộp lên đùi, sau đó mở một
hộp trong số đó ra.



Bùi Nhược khởi động xe, lái ra khỏi nhà
hàng.

Đường Ân vươn một tay, cầm chiếc vòng
tay bằng huyết ngọc kia lên, giơ lên đèn
đường bên ngoài nhìn một lát rồi lắc
đầu nói: "Thứ này đúng là đẹp ra phết
nhỉ!"

Bùi Nhược cười, khóe mắt vẫn không

ngừng liếc trộm vê phía chiếc vòng
ngọc. Chị ta thích chiếc vòng tay này,
cũng là lân đầu tiên chị ta ra giá, tuy
rằng bị Đường Ấn mua mất nhưng chị ta
vẫn rất yêu thích.

Đường Ân nhìn trái nhìn phải rồi đặt lên
lòng bàn tay ước lượng, nhếch miệng
cười: "Không nặng lắm!"

Trái tim Bùi Nhược sắp nhảy ra ngoài
đến nơi, rất sợ Đường Ấn làm vỡ chiếc
vòng tay này, chị ta thật sự khóc không
ra nước mắt!

Không nặng cái gì chứ? Chỉ là một chiếc
vòng tay, có thể nặng được bao nhiêu?
"Chị xem đeo lên tay tôi có đẹp không?”
Bùi Nhược quay đầu nhìn lướt qua, tim
đập điên cuồng, Đường Ân ướm chiếc
vòng huyết ngọc lên tay mình trông vô
cùng kỳ lạ.

"Nếu là phụ nữ đeo thì tôi cảm thấy hợp
hơn!" Bùi Nhược nói đầy ám chỉ.

Đường Ấn gật đầu đồng ý: "Nói phải, vậy
trước tiên cứ cất đi đã, đợi tìm được cô
gái nào đó sẽ đeo lên xem thử xem có
thật sự đẹp như vậy hay không!"

Cất đi sao?

Bùi Nhược hơi ngẩn ra, lòng không vuil
Thứ này không phải là tặng cho tôi sao?
Tại sao lại cất đi thế?

"Chị... chắc không nghĩ là thứ này nên
tặng cho chị đấy chứ?" Đường Ân
nghiêng đầu, nhìn Bùi Nhược vẻ hơi kỳ
cục.

"Sao lại thế được..." Bùi Nhược nghẹn
họng, vội vàng phủ nhận.

"Vậy là tốt rồi, cái này thật sự không

"Nếu là phụ nữ đeo thì tôi cảm thấy hợp
hơn!" Bùi Nhược nói đầy ám chỉ.

Đường Ấn gật đầu đồng ý: "Nói phải, vậy
trước tiên cứ cất đi đã, đợi tìm được cô
gái nào đó sẽ đeo lên xem thử xem có
thật sự đẹp như vậy hay không!"

Cất đi sao?

Bùi Nhược hơi ngẩn ra, lòng không vuil
Thứ này không phải là tặng cho tôi sao?
Tại sao lại cất đi thế?

"Chị... chắc không nghĩ là thứ này nên
tặng cho chị đấy chứ?" Đường Ân
nghiêng đầu, nhìn Bùi Nhược vẻ hơi kỳ
cục.

"Sao lại thế được..." Bùi Nhược nghẹn
họng, vội vàng phủ nhận.

"Vậy là tốt rồi, cái này thật sự không

phải tặng cho chị!" Đường Ân cười tủm
tỉm nói một câu, sau đó cất chiếc hộp
kia đi.

Mí mất Bùi Nhược giật giật, chị ta cảm
giác như sắp phát điên đến nơi, chân
giãm chân ga cũng thấy hơi gượng gạo.
Không phải tặng cho tôi, vậy cậu lấy ra
làm gì? Cậu còn nói làm gì?

Đường Ân cười hì hì, sau đó lại lấy tấm
mặt nạ kia ra, đặt trên lòng bàn tay
ngắm nghía một lát, nâng lên nhìn một
cái, giống hệt như một đứa trẻ.



Trong lòng Bùi Nhược hơi tức giận, tăng
nhanh tốc độ, mười mấy phút đồng hồ
đã đến gần đại học thành phố Giang.
Xe dừng lại, Bùi Nhược nhìn Đường Ân.
"Sao thế, không về nhà à, sao lại dừng ở
đây?" Đường Ân ngơ ngác nhìn Bùi



-------------------