$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh

Truyện hay

Truyện: Ta đây trời sinh tính ngông cuồng (Đường Ân) – Chương 76

Chương 76: Dùng xe đẩy cơm chở đến

Đường Ân nghiêng đầu, nhìn ánh mắt
mọi người, lòng lạnh lùng.

Cửa lớn hội trường bị đẩy ra, những ánh
mắt vừa nãy tràn đầy khinh bỉ, bị hút về
phía cửa.

Hai cánh cửa bằng gỗ đàn hương bị
người đẩy ra với góc độ lớn nhất, sau đó
một đoàn người đi từ bên ngoài vào.
Đoàn người này mặc âu phục, chân đi
giày da, vốn dĩ cũng đều có bộ dạng của
người thành đạt, nhưng lúc này, trong
tay những người này đều đang đẩy xe
đẩy cơm, có vẻ gắng sức đẩy vào trong
hội trường.



Lúc này mọi người phát hiện ra, trên xe
đẩy cơm kia nào có món ăn nào, mà
trên đó đang đặt từng chồng tiên!

Là tiên hàng thật giá thật!

Cảnh tượng này khiến người ta cảm thấy
da đầu hơi tê tê, mọi người gần như nhìn
đến ngây ngẩn.

Tiền, còn có thể được đẩy đi như vậy
sao?



Đường Ân nghiêng đầu, nhìn thấy trong
đám người này có hai người vóc dáng
mập mạp, một trong số đó đang bối rối
nhìn xung quanh hội trường. Khi ông ta
nhìn thấy Đường Ân, lập tức nghiêm mặt
đi tới, có điều trên trán lúc này lại rướm
đầy mồ hôi.

Toàn bộ hội trường cực kỳ yên ắng, chỉ
có thể nghe thấy tiếng bánh xe lăn trên
mặt đất, mà hai người thân hình mập
mạo này giống như không dám phát ra
âm thanh quá lớn, vừa gấp gáp vừa
nhanh chóng nhưng bước chân cũng vô
cùng nhẹ nhàng, đi đến trước mặt
Đường Ân.

"Cậu... Cậu hai...

Đường Ấn giơ tay lên, ngăn người này
mở miệng.

Sắc mặt Viên Chi Am bên cạnh thay đổi
liên tục, cô ta tuyệt đối không thể nào
ngờ được, người trước mặt này chính là
giám đốc điều hành của nhà hàng này.
Mấy ngày trước đây, khi bàn bạc chuyện
sàn bán đấu giá, người này còn kiêu
ngạo hiên ngang, chỉ biết nhìn chằm
chằm cô ta bằng bộ dạng háo sắc,
không ngờ bây giờ khi người này gặp
được Đường Ân lại hoảng sợ thành ra
như vậy.

"Giám đốc Vu..." Viên Chi Am gượng
Cười, gọi.

Vu Vĩ Nhân không dám ngẩng đầu lên,
chỉ cúi đầu đứng trước mặt Đường Ân.
Tất cả những người trong hội trường

đều nhận ra thân phận của giám đốc Vu,
lúc này trong lòng đều hơi sợ hãi.

Thân phận địa vị của giám đốc Vu,
không thể kém hơn so với bất cứ người
nào đang có mặt ở đây, nhưng bây giờ
lại mồ hôi đầm đìa đứng trước mặt sinh
viên nghèo này. Có thật Đường Ân này
chỉ là một sinh viên nghèo hèn thấp kém
hay không?

Xe đẩy cơm vẫn đang không ngừng đẩy
vào hội trường, mà số tiền trên đó khiến
những người nhìn thấy đều phải kinh
ngạc.

Chỉ trong chốc lát đã đẩy được mười
mấy xe vào đây, trên mỗi xe gân như
đều có hơn hai triệu.

Chỗ này cộng lại, sợ là ít nhất cũng phải
đến mấy chục triệu.

Sau khi xe đẩy cơm dừng lại, bên ngoài

vẫn còn có người không ngừng bước
vào, những người này hoặc là trong tay
đang cầm cái gì đó, hoặc là đang khiêng
thứ gì đó, tóm lại tràn vào với đủ các
dáng vẻ.

"Ừm thì... Cậu... ừm, tiền mặt trong nhà
hàng không đủ, trong kho chỉ có hơn ba
mươi triệu, cũng may trong nhà hàng
còn có những thứ khác, đồ cổ đồ sứ
tranh chữ đều có, cộng lại cũng xấp xỉ
hơn ba mươi triệu... Ngoài ra tôi còn
mang cả giấy chứng nhận kinh doanh
của nhà hàng đến, còn có giấy tờ đất
đai..." Vu Vĩ Nhân nuốt ngụm nước bọt,
giọng nói cũng run rẩy: "Tôi đã gọi điện
thoại cho tất cả các ngân hàng lớn rồi,
bảo bọn họ nhanh chóng phái xe chở
tiên đến đây..."

Đường Ân gật đầu, mắt nhìn những
chiếc xe đẩy cơm được sắp xếp ngay
ngắn, ánh mắt lại nhìn về phía Viên Chi
Am, anh đột nhiên cười: "Đủ chưa?”





-------------------