$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh




Truyện hay

Truyện: Sủng vợ lên trời (Đường Ngọc Sở) – Chương 239

CHƯƠNG 239: TÔI MUỐN CƯỚP BẠN TRAI CỦA CÔ ĐẤY

Cô nàng yếu điệu vừa nghe xong, vô cùng vui mừng nói: “Vậy chúng ta gọi một suất ăn tình nhân đi”

Suất ăn tình nhân?!

Khóe mắt Lục Thanh Chiêu khẽ giật: “Như vậy e là không tốt đâu”

“Có gì không tốt chứ, dù sao sau hôm nay chúng ta cũng sẽ là người yêu của nhau thôi”

Cô nàng yếu điệu ngại ngùng nhìn anh, cổ gắng thể hiện vẻ quyến rũ của phụ nữ.

Lục Thanh Chiêu không nói nên lời, là ai cho cô ta sự tự tin rằng bọn họ sẽ trở thành người yêu của nhau nhứ?

Hỏi qua ý của anh chưa?

“Cô Dương, thật ra tôi…”

Lục Thanh Chiêu muốn giải thích một chút, nhưng lại bị cô ta cắt ngang: “Ài, anh gọi em Kiều Kiều là được, không cần phải lịch sự thế đâu”

Nói xong, còn vô cùng ngại ngùng củi thấp đầu.

Lục Thanh Chiêu không ngán ngẩm, anh cũng chẳng muốn nói chuyện nữa.

So với người phụ nữ làm dáng kiểu này, nóng nảy, thẳng thắn như Ứng Tiêu Tiêu vẫn khiến anh thích hơn.

Anh cũng không hỏi ý kiến của cô nàng yếu điệu nữa, nói thẳng với nhân viên phục vụ đang đợi một bên: “Cho hai suất nào đó cũng được, miễn không phải suất tình nhân, cảm ơn!”

“Thanh Chiêu..” Cô nàng yếu điệu ngẩng đầu, khó hiểu nhìn anh: “Em muốn suất ăn tình nhân cơi”

Lục Thanh Chiêu làm như không nghe thấy, lập tức thu menu trên bàn lại rồi đưa cho nhân viên phục vụ.

“Đừng nghe anh ấy, cứ cho chúng tôi một suất ăn tình nhân đi, loại đắt nhất đó”

Cô nàng yếu điệu không biết tại sao anh đột nhiên lại trở nên như vậy, nhưng cô ta không muốn thỏa hiệp.

Nhân viên phục vụ nhất thời không biết nên nghe theo ai, ngại ngùng đứng đó nhìn người này rồi lại nhìn sang người kia.

Lục Thanh Chiêu hít sâu một hơi, nở một nụ cười với cô nàng yếu điệu, nhẹ nhàng nói: “Kiều Kiều, đợi chúng ta trở thành người yêu rồi hãy ăn suất ăn tình nhân, hôm nay dù sao cũng là lần đâu chúng ta gặp nhau, gọi suất ăn tình nhân luôn quả thực không hay”

Lục Thanh Chiêu vừa trở nên nhẹ nhàng như vậy, cô nàng yếu điệu lại không có sức phản kháng, ngại ngùng gật đầu: “Nghe theo anh hết”

Lục Thanh Chiêu thâm thở phào một hơi, sau đó nói với nhân viên phục vụ: “Làm theo như tôi nói”

Nhân viên phục vụ đáp một tiếng “vâng”, sau đó cầm menu nhanh chóng rời khỏi phòng bao.

Phòng bao trở nên yên tĩnh, cô nàng yếu điệu cúi đầu nghịch móng tay của mình, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên lén nhìn Lục Thanh Chiêu, lúc chạm phải ánh mắt anh, lại lập tức cúi đâu xuống.

Đầu Lục Thanh Chiêu thầm than trời trách đất, đối với việc cô nàng yểu điệu cố ý tỏ vẻ xấu hổ này quả thực anh không còn gì để nói.

Vì vậy, anh đưa tay ra sờ vào túi mình, muốn lấy điện thoại ra xem xem, nhưng lại không tìm thấy.

Anh đột nhiên trừng lớn mắt, sáng nay lúc thay giày ra khỏi cửa, hình như anh tiện tay để điện thoại lên quầy giày.

Anh còn cảm thấy kì lạ sao Ứng Tiêu Tiêu lại chẳng gọi một cuộc điện thoại nào, hóa ra là anh quên cầm điện thoại theo.

Bây giờ, anh muốn giải thích với Ứng Tiêu Tiêu thì càng phiên phức hơn rồi.

Anh cười khổ.

“Mọi người không biết đó thôi, chồng sắp cưới của tôi đáng ghét lắm, chúng tôi sắp kết hôn rồi, hơn nữa tôi cũng có con rồi, nhưng anh ãy vẫn lén gặp người phụ nữ khác ở ngoài. Mọi người nói xem, sao tôi lại đáng thương như vậy chứ?”

Ứng Tiêu Tiêu bị vài nhân viên phục vụ vây ở giữa, vừa khóc vừa nói với bọn họ về tình hình “đáng thương” của mình.

“Nhìn không ra anh Lục kia đẹp trai như vậy mà lại cặn bã đến thế?”

Một nhân viên phục vụ trong đó khó tin thốt lên.

Lúc này, một người khác lạnh lùng “hừ” một tiếng: “Người đẹp trai không biết an phận, ỷ mình đẹp trai đi tán gái lung tung, đáng ghê tởm thật mà”

“Đúng vậy đúng vậy, người càng đẹp trai càng dễ ngoại tình”

Ứng Tiêu Tiêu vừa lau nước mắt, vừa lén nhìn những nhân viên phục vụ đang tức giận, ánh mắt hiện lên một tia ranh mãnh.

Rất tốt, mọi chuyện tiến hành rất thuận lợi, cô nhất định phải dốc sức một lần nữa.

Vì vậy, cô lại lớn tiếng khóc lên, tay đặt trên bụng: “Đứa con đáng thương của tôi, sao con lại đáng thương như vậy chứ, vẫn chưa ra đời mà ba đã không thích con rồi”

Cô khóc đến mức vô cùng thương tâm, mấy nhân viên phục vụ kia không khỏi xúc động, cũng không nỡ nhẫn tâm.

“Hay là, chúng ta đồng ý với cô ấy đi, cô ấy đáng thương như vậy rồi, nếu như cái gì cũng không có được, không phải càng đáng thương hơn sao.” Có người nói như vậy.

“Nhưng mà, nếu như để quản lý biết được, chúng ta sẽ thảm lắm” Cũng có người lo lắng.

“Bây giờ quản lý không ở đây, bảo cô ấy nhanh một chút là được mà”

Nghe bọn họ mỗi người nói một câu, Ứng Tiêu Tiêu cúi thấp đầu cười không ngớt, quả nhiên lòng người vẫn rất lương thiện.

Có điều, cô ngẩng đầu lên nhìn những nhân viên phục vụ lương thiện kia, trong lòng cảm thấy có chút bức bối, dù sao cũng là cô lợi dụng sự lương thiện của bọn họ.

Cô lau nước mắt, nói với bọn họ: “Cảm ơn mọi người, xin hãy tin tôi, tôi sẽ không gây phiền phức cho mọi người đâu”

Những nhân viên phục vụ đó nghe được, họ nhìn nhau rồi cuối cùng đưa ra quyết định.

“Được thôi, vậy cô nhanh chút nhé”

Ứng Tiêu Tiêu nở một nụ cười: “Cảm ơn mọi người”

Nhân viên phục vụ mang thức ăn vào phòng bao, cô vô thức nhìn về phía Lục Thanh Chiêu, anh đang cúi đầu không biết là đang nghĩ gì.

Sau đó, cô nhìn sang người phụ nữ ngôi đổi diện Lục Thanh Chiêu, người phụ nữ đó giống như một bông hoa si ngốc vậy, nhìn chằm chằm vào Lục Thanh Chiêu, một chút cũng không hiếu sự dè dặt của phụ nữ.

Nhân viên phục vụ nhếch môi nở nụ cười lạnh, bước qua đó, đặt hai đĩa thức ăn xuống trước mặt hai người.

“Mời hai vị từ từ thưởng thức!”

Lục Thanh Chiêu vừa nghe thấy giọng nói này, lập tức ngấng đầu lên, bất ngờ chạm phải một đôi mắt xinh đẹp lạnh lùng.

“Ứng..” Anh vô thức gọi thành tiếng, nhưng lập tức nhớ đến cô nàng yểu điệu còn ở đây, nhanh chóng chữa lời: “Chắc là ngon nhỉ?”

Không sai, nhân viên phục vụ trước mắt chính là Ứng Tiêu Tiêu mà anh cho răng đã rời đi từ lâu.

Biết cô chưa rời đi, anh chợt cảm thấy vui mừng một cách kì lạ.

“Anh nếm thử rồi sẽ biết thôi” Ứng Tiêu Tiêu nở nụ cười với anh, nhưng trong ánh mắt lạnh lùng kia lại không chút ý cười.

Lục Thanh Chiêu nhướng mày, cô như vậy là tức giận rồi.

Cũng phải, để cô đợi lâu như vậy, cô tức giận cũng là lẽ đương nhiên.

Cô nàng yếu điệu ngồi đối diện thấy Lục Thanh Chiêu lại nói chuyện với một nhân viên phục vụ, hơn nữa nhân viên đó còn rất xinh đẹp, cô ta lập tức lạnh mặt, không vui nói với Ứng Tiêu Tiêu: “Mang món lên xong thì ra ngoài, đừng tưởng rằng xinh đẹp thì có thể quyến rũ bạn trai của người khác”

Giọng điệu của cô nàng yếu điệu tỏ vẻ rất khinh thường.

Ứng Tiêu Tiêu cũng không phải người dễ chọc vào, bị mỉa mai như vậy, không khí xung quanh cô lập tức trở nên lạnh giá.

Cô nở nụ cười lạnh, châm chọc nhìn cô nàng yểu điệu: “Cô nói anh ấy là bạn trai của cô?”

Cô nàng yểu điệu tốt xấu gì cũng là cô chủ nhà giàu có, sao có thế bị khí thế của Ứng Tiêu Tiêu dọa sợ được, cô ta kiêu ngạo hếch cảm lên: “Đúng, anh ấy chính là bạn trai của tôi”

Ứng Tiêu Tiêu khẽ nhướng mày, quay sang nhìn Lục Thanh Chiêu: “Cô ấy là bạn gái của anh?”

Lục Thanh Chiêu nhún vai: “Tôi nói không phải, cô tin không?”

Tin, đương nhiên là cô tin.

Ứng Tiêu Tiêu thâm đáp lại anh, nhưng trên gương mặt cô vẫn là vẻ lạnh lùng, nhìn gương mặt cười như không cười kia của Lục Thanh Chiêu.

Thấy vậy, cô nàng yểu điệu tức giận, đứng thẳng dậy đưa tay kéo Ứng Tiêu Tiêu: “Cô thật sự muốn quyến rũ bạn trai của người khác sao?”

Nghe vậy, Ứng Tiêu Tiêu ngoảnh đầu lại nhìn cô ta, nhếch môi nở nụ cười kì lạ: “Đúng vậy, tôi muốn cướp bạn trai của cô đấy”

Sau đó, cô đột nhiên nghiêng người, hôn lên môi Lục Thanh Chiêu.

———————–

   
Thiết kế website bởi: Hội tâm linh

error: Content is protected !!