$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh

Tham gia Facebook Group để đọc sớm nhất

Truyện hay

Truyện: Sủng vợ lên trời (Đường Ngọc Sở) – Chương 166

CHƯƠNG 166: CHÚNG TA LÀ VỢ CHỒNG, KHÔNG PHẢI SAO.

So với đám người Lại Tiểu Lan, Đường Ngọc Sở chỉ bị thương nhẹ, trên khuôn mặt trắng nõn có vài vết xước, không sâu nhưng trông rất đáng sợ.

Vì vậy lúc Lục Triều Dương nhìn thấy mặt cô bị thương, toàn bộ biểu cảm trên khuôn mặt lập tức thay đổi.

“Xảy ra chuyện gì?” Anh hỏi.



“Đánh nhau với người ta."

Trước khi trả lời Đường Ngọc Sở có chút do dự, dù sao đánh nhau cũng không phải chuyện tốt đẹp gì.

Lục Triều Dương cau mày, ánh mắt u ám rơi trên khuôn mặt của cô, những vết thương trên khuôn mặt trắng nõn và nhỏ nhắn của cô, nhìn thế nào cũng thấy đáng ghét.

“Đau không?” Anh giơ tay lên, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve vết thương, trong đôi mắt đen tràn đầy sự xót xa.



“Chỉ là một vết thương nhỏ, không quá đau”

Thấy vẻ mặt đau lòng của anh, trong lòng Đường Ngọc Sở có chút khó chịu, hình như từ sau khi kết hôn với anh, bản thân luốn mang đến phiền phức, mang đến đến phiên phức cho anh không nói, còn khiến anh phải lo lắng cho mình.

Tâm tư hơi lay động, đưa tay lên, nắm lấy tay anh, anh rủ mắt xuống nhìn cô.

Nhìn thấy sự ngạc nhiên trong mắt anh, Đường Ngọc Sở cong môi cười: “Triều Dương, xin lỗi, lại khiến anh phải lo lăng rồi ”

Đôi mất luôn sáng ngời và gian xảo lúc này lại vì tội lỗi mà phủ một lớp sương mù ảm đạm.

Nhíu mày chặt hơn, Lục Triều Dương mím môi, lặng lẽ nhìn cô không nói gì.

Đôi mắt đen sâu như mực, không nhìn ra suy nghĩ lúc này của anh.

Anh đang tức giận!

Đường Ngọc Sở nhạy bén nhìn ra sự không vui trên người anh, đột nhiên có chút hoảng loạn, vội vàng lên tiếng giải thích: “Không phải là em cố ý đánh nhau với người ta, là bọn họ...."

Đột nhiên anh cúi đâu xuống chiếm lãấy môi cô, chặt tất cả những lời mà cô chưa kịp nói.

Cài lưỡi dài, nóng bỏng tiến thẳng vào, gần như điên cuồng càn quét trong miệng cô, không bỏ qua bất kỳ một ngóc ngách nào, cuối cùng quấn lấy lưỡi của cô.

Hơi thở mạnh mẽ của anh tràn ngập mọi giác quan của cô. Cô cảm thây nụ hôn này khác với những nụ hôn trước đây, rất mạnh mẽ rất điên cuông.

Cô không có cách nào để chống cự, chỉ có thể bám vào vai anh, buộc phải đắm chìm trong nụ hôn như vũ bão của anh.

Không biết qua bao lâu, đến lúc Đường Ngọc Sở cảm thấy mình sắp chết ngạt anh mới rời khỏi môi cô.

Trái tim của cô đập rất nhanh, rụt rè ngẩng đầu lên nhìn anh.

Ngón tay của anh khẽ chạm vào đôi môi xinh đẹp của cô, Lục Triều Dương nhìn cô một cách chăm chú, đôi mắt đen như mực, bên trong tràn ngập quầng sáng làm người khác say.

Đôi môi mỏng khẽ mở: “Em biết mình sai ở đâu chưa?”

Giọng nói của anh vì áp chế dục vọng mà trở nên khàn khàn, trâm thấp, trái tim của Đường Ngọc Sở run rẩy, hai tay nắm chặt, cô cụp mắt xuống, lắp bắp nói: “Em không nên đánh nhau với người ta”

Cô vừa nói xong, cảm bị anh véo một cái sau đó nâng lên, đối diện với ánh mắt đen sâu thắm của anh.

“Không đúng” Anh khẽ mở miệng.

Không đúng!! Cô nhướng mày, nói thật, lúc này đầu óc cô giống như hồ dán, ngoài đánh nhau cô hoàn toàn không biết mình sai ở đâu.

Nhìn thấy khuôn mặt không biết gì của cô, anh biết cô không hề biết mình sai ở đâu.

Thực ra cái gọi là sai lâm của cô cũng chỉ là trong lòng anh tự tạo ra.

Anh khẽ thở dài, một nụ hôn nhẹ như lông mao rơi xuống môi cô.

“Sở Sở, anh không muốn thấy em nhìn anh với ánh mắt tội lỗi như vậy, cũng không muốn em nói xin lỗi hoặc cảm ơn với anh, chúng ta là vợ chồng, không phải sao?”

Anh áp vào môi cô, khẽ thì thâm.

Chúng ta là vợ chông, không phải sao?

Trái tim của cô có chút đau đớn vì những lời nói của anh, cô nhìn thẳng vào mắt anh.

Ở đó, cô nhìn thấy tình cảm sâu đậm của anh dành cho mình.

Đôi mắt cô ươn ướt, cảm xúc mãnh kiệt kia từ dưới đáy lòng điên cuồng trào ra, đột nhiên lấp đầy trái tim và cả con người cô.

“Em yêu anh” Thì thâm một câu, sau đó trong ánh mắt ngạc nhiên của anh, cô hôn lên môi anh.

Có người quen nhau 10, 20 năm, từng cho rằng đó là yêu, sẽ bên nhau trọn đời, nhưng cuối cùng vẫn chia lìa, trở mặt thành thù.

Có người quen nhau không lâu, vừa nhìn thì cho là một người đàn ông lạnh lùng, thờ ơ, nhưng lại cho cô sự quan tâm mà cô chưa từng có.

Cô yêu anh, là điều không cân phải nghi ngờ.

Tính toán của Tô Nhã An lại bị thất bại, lần này, sao cô ta có thể nuốt trôi cục tức này chứ.

Vừa nghĩ đến vẻ mặt ngạo mạn, đắc ý của Đường Ngọc Sở, cô ta tức giận đến mức toàn thân run rẩy, chiếc cốc trong tay bị nắm chặt, các đốt ngón tay đều trắng bệch.

Cố Ngọc Lam và Bùi Hằng Phúc liếc nhìn nhau, sau đó cô ta cẩn thận lên tiếng hỏi: “Chị họ, chị làm sao vậy?”

Nghe thấy vậy, Tô Nhã An quay đầu lại, ánh mắt lạnh lùng rơi trên người Cố Ngọc Lam.

Cô Ngọc Lam sợ đến mức hít thở không thông, nụ cười trên khuôn mặt trở nên có chút miễn cưỡng, cô ta vẫn cố hỏi: “Có phải là vì Đường Ngọc Sở?”

“Bang!” Chiếc cốc bị Tô Nhã An dùng lực đặt lên bàn, cô ta nghiến răng nghiến lợi nói: “Trừ cô ta ra còn ai có thể khiến chị không được yên ổn”

“Cô ta đã làm gì?” Bùi Hằng Phúc lên tiếng hỏi.

“Làm cái gì?” Tô Nhã An lạnh lùng hừ một tiếng, chủ đề lại đột nhiên thay đổi: “Hằng Phúc, cậu là một trong những cổ đông của Thời Thụy, chả lẽ lại
không có một chút quyên lợi nào ở Thời Thụy?”

Câu hỏi bất ngờ này khiến Bùi Hằng Phúc rất lúng túng: “Đã xảy ra chuyện gì? Sao đang yên đang lành lại nhắc đến chuyện này?”

“Thẩm Tử Dục đã thêm một điều khoản vào hợp đồng lao động của Đường Ngọc Sở, ngoại trừ chủ tịch không ai có quyền sa thải Đường Ngọc Sở”

“Cái gì?”

Cố Ngọc Lam và Bùi Hằng Phúc nhìn nhau.

Tô Nhã An lạnh lùng liếc nhìn bọn họ, tiếp tục nói: “Như vậy, Thẩm Tử Dục đột nhiên trở thành chủ tịch của Thời Thụy, đông thời cũng là ông chủ mới của Thời Thụy không phải là một chuyện ngẫu nhiên, mà là có người cố tình mua lại Thời Thụy để bảo vệ Đường Ngọc Sở”

“Điều này sao có thể xảy ra chứ?” Cố Ngọc Lam không chấp nhận được phân tích này của cô ta: “Đường Ngọc Sở có thân phận gì, có thể có người vì cô ta mà mua cả Thời Thụy sao?”

Cố Ngọc Lam lạnh lùng cười hai tiếng: “Đúng là nằm mơi”

Không chỉ cô ta không tin, mà Bùi Hằng Phúc cũng không tin: “Chị họ, em cảm thấy có lẽ chỉ là một sự trùng hợp, nói không chừng Đường Ngọc Sở và Thẩm Tử Dục có thỏa thuận riêng tư gì đó”

Cảm giác vượt trội từ khi còn nhỏ khiển Bùi Hằng Phúc không tin bên cạnh Đường Ngọc Sở có một người đàn ông lợi hại và ưu tú hơn anh ta.

Tô Nhã An nhìn bọn họ, khẽ thở dài: “Chị cũng hi vọng mình nghĩ nhiều. Nhưng nếu như phía sau Đường Ngọc Sở thật sự có người bảo vệ cô ta, thì thân phận chắc chắn chúng ta không thể coi thường”

Đây cũng là điều mà Tô Nhã An lo lắng.

Cô ta vừa nói xong, Cố Ngọc Lam và Bùi Hằng Phúc cũng không khỏi cảm thấy lo lắng, nghĩ kỹ lại, từ khi bọn họ đối phó với Đường Ngọc Sở, không nói đến chuyện lân nào cũng thất bại, còn làm hoen ố thanh danh của chính mình.

Nếu như nói là Đường Ngọc Sở thông minh, cô cũng không thể lần nào cũng trốn thoát thành công.

Lễ nào thật sự giống như chị họ nói, có người ở phía sau bảo vệ cô?

Không được, tuyệt đối không thể để Đường Ngọc Sở đắc ý như vậy.

Một ý nghĩ nhanh chóng lóe lên trong đầu Cố Ngọc Lam, cô ta căn môi, sau đó nói: “Chị họ, em cần sự giúp đỡ của chị”

-----------------------