$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh

Truyện hay

Truyện: Rể quý trời cho (tác giả: Quỷ Thượng Nhân) – Chương 822

CHƯƠNG 822: DƯ THỪA TINH LỰC

Sau khi Kỳ Thiên Xích nghe thấy lời nói của Điền Uyên thì ngây ngẩn cả người, trong miệng lấm bẩm nói: “Không luyện chế ra được đan dược cấp bậc hoàn mỹ, sao lại như vậy được, tuyệt đối không có khả năng này”

Điền Uyên đã lao về phía Kỳ Thiên Xích, sát ý ở trong mắt nông đậm hiển nhiên cũng không muốn bỏ qua cho Kỳ Thiên Xích.

Kỳ Thiên Xích kịp phản ứng, lộ ra một nụ cười xem thường với Điền Uyên, mở miệng nói: “Không thể luyện chế ra được là do năng lực của ông không được, đừng có đẩy trách nhiệm lên trên phương pháp, nếu như ông đã không luyện chế ra được rồi vậy thì tại sao không lấy phương pháp luyện đan ra cho tôi xem, không phải là ông vẫn sợ tôi đoạt vị trí cốc chủ của ông đó à!”



Trong nháy mắt hai người va chạm với nhau, cả hai đều ôm theo tâm thế chơi chết đối phương.

Tất cả mọi người ở đây nhìn thấy một màn đột nhiên chuyển biến, trong lòng đều cảm thán sâu sắc, mấy đệ tử của Dược Thần Cốc cũng không ngờ đến đại trưởng lão mà bọn họ vẫn luôn kính ngưỡng lại là loại người này.

Lâm Thanh Diện nhìn chảm chằm vào hai người bọn họ, sau đó thân hình khẽ động cũng đã đến trước mặt của hai người, anh chưởng một chưởng lên trên người cuả Kỳ Thiên Xích. Kỳ Thiên Xích đã bị thương, đương nhiên không thể chịu đựng nổi một chưởng này của Lâm Thanh Diện, sau khi phun ra một ngụm máu thì sắc mặt lại tái nhợt thêm mấy phân.

Lâm Thanh Diện bóp lấy cổ của Kỳ Thiên Xích, mở miệng nói: “Cái loại súc sinh giống như ông không xứng đáng sống ở trên đời này, bây giờ để tôi đưa ông đi gặp diêm vương, hi vọng là kiếp sau ông có thể tích đức làm việc tốt, làm người một lân nữa”



Nói xong, Lâm Thanh Diện liền muốn dùng sức vặn gãy cố của Kỳ Thiên Xích.

“Chờ đã” Điên Uyên thấy vậy thì nhanh chóng ngăn cản lại.

Lâm Thanh Diện quay đầu lại nhìn Điền Uyên một chút, mở miệng hỏi: “Sao vậy, ông còn muốn giữ lại mạng sống của cái tên súc sinh này nữa hả?”

Điền Uyên tràn đầy áy náy cười cười với Lâm Thanh Diện, mở miệng nói: “Lâm huynh đệ hiểu lầm rồi, ông ta phạm phải sai lâm lớn như thế này cho dù có nhiều lý do hơn nữa thì cũng không thể tránh khỏi tội chết, mà ông ta là đại trưởng lão của Dược Thần Cốc chúng tôi, lén lút làm ra loại chuyện này mà tôi lại không quan sát cấn thận, tôi cũng có phần trách nhiệm. Cho nên, chuyện giết ông ta cứ giao lại cho tôi đi, không làm bẩn tay của Lâm huynh đệ”

Nghe thấy lời nói của Điền Uyên, Lâm Thanh Diện nhíu lông mày lại, nghĩ thầm thỉnh câu này của ông †a cũng không có gì, dù sao thì chết ở trong tay của người nào cũng như thế cả thôi, có lẽ là để đại trưởng lão chết ở trên tay của cốc chủ còn có thế để cho đại trưởng lão cảm nhận được một loại tra tấn vô tận trước khi chết.
Anh vươn tay ra giao Kỳ Thiên Xích cho Điền Uyên, Điền Uyên nhận lấy Kỳ Thiên Xích, trong nháy mắt sắc mặt liền trở nên lạnh lùng như băng.
Đối với hành vi của đại trưởng lão, ở trong lòng của ông ta vẫn vô cùng thống hận con người hèn hạ độc ác như thế này, cũng chỉ có thể để cho ông ta chết ở trên tay của mình thì trong lòng của ông mới có thể dễ chịu một chút.
Kỳ Thiên Xích nhìn chäm chằm vào Điền Uyên, mở miệng nói: “Điền Uyên, chết ở trong tay của ông, ông đây không phục, ông căn bản cũng không xứng làm cốc chủ Dược Thần Cốc”
Điền Uyên hừ lạnh một tiếng, quát lên: “Nếu như ông đã không phục vậy thì tôi càng muốn tự tay giết chết ông, Kỳ Thiên Xích, hi vọng là kiếp sau ông có thể hiểu được để luyện chế ra một viên đan dược tốt cũng không có nghĩa là ông phải không từ thủ đoạn nào, chỉ dựa vào điểm này thì ông không có tư cách dòm ngó vị trí cốc chủ Dược Thần Cốc”
Nói xong, Điền Uyên đưa tay tụ lực, vỗ một chưởng lên trên ngực của Kỳ Thiên Xích.
Trong nháy mắt hai mắt của Kỳ Thiên Xích trừng lớn, sau khi phun ra một ngụm máu thì cả người đều mềm nhữn không còn bất cứ hành vi gì khác.
Điền Uyên đặt thi thể của Kỳ Thiên Xích lên trên đất để cho ông ta nằm xuống, coi như là chừa lại cho ông ta chút thể diện cuối cùng.
Sau đó Điền Uyên đứng dậy quay người nhìn về phía Lâm Thanh Diện, chắp tay cúi đầu với anh, cất cao giọng nói: “Điên Uyên nguyện thay mặt tất cả trưởng lão và đệ tử của Dược Thần Cốc biểu thị áy náy chân thành với tiểu huynh đệ Lâm Thanh Diện, trước đó là do chúng tôi đã hiểu lâm cậu thiếu chút nữa đã gây ra một sai lâm lớn, hi vọng là tiểu huynh đệ Lâm Thanh Diện có thể khoan dung độ lượng tha thứ cho lỗi lâm của chúng tôi”
Giọng nói của ông ta mới vừa dứt, một đám trưởng lão của Dược Thần Cốc cũng đều căn răng bò dậy từ dưới đất cúi người thật sâu với Lâm Thanh Diện.

Mặc dù là những đệ tử khác của Dược Thần Cốc cũng không tham dự vào cuộc bao vây Lâm Thanh Diện, nhưng mà bọn họ cũng bị thực lực của Lâm Thanh Diện làm cho bội phục sâu sắc. Nhìn thấy trưởng lão cũng đang cúi đầu với Lâm Thanh Diện, bọn họ cũng đều chắp tay lại với Lâm Thanh Diện, biểu đạt sự cung kính của mình với Lâm Thanh Diện.

Lâm Thanh Diện nhìn thấy những người của Dược Thần Cốc xin lỗi chân thành như vậy, cộng thêm chuyện mà Kỳ Thiên Xích làm ra là hành vi cá nhân của ông ta, trước đó bọn người Điền Uyên cũng là bởi vì bị Kỳ Thiên Xích dắt mũi cho nên mới có thể ra tay với Lâm Thanh Diện, thể là anh cũng không có ý định so đo với bọn họ.

Huống hồ gì dựa vào tình huống trước mắt mà quan sát, bên Dược Thần Cốc bị thua thiệt mới đúng.

“Chuyện này tôi cũng đã điều tra được rồi, tôi còn không có nhỏ mọn như vậy đâu” Lâm Thanh Diện nói.

Thấy Lâm Thanh Diện đã tha thứ, Điền Uyên cũng thở một hơi nhẹ nhõm, Lâm Thanh Diện còn trẻ như vậy mà lại bộc lộ ra sức chiến đấu kinh khủng như thế, nếu như mà lần này kết thù hận với Lâm Thanh Diện, đồi với Dược Thần Cốc mà nói đó chính là một tai nạn kinh khủng.

“Làm phiên cốc chủ hỗ trợ đưa những đứa bé này vê nhà” Lâm Thanh Diện quay đầu lại nhìn về phía Thượng Sam Tỉnh Vũ cùng với một đám con nít ở đằng sau Thượng Sam Tinh Vũ.

Lúc này ánh mắt của Thượng Sam Tinh Vũ nhìn phía Lâm Thanh Diện có nhiều hơn chút ánh sáng không bình thường.

“Các người cứ yên tâm đi, tôi nhất định sẽ để cho đệ tử ở trong cốc đi tìm người nhà của bọn chúng, tôi sẽ xử lý thỏa đáng chuyện này” Điền Uyên nói.

Lâm Thanh Diện gật đầu, lúc này Điền Uyên mới sắp xếp đệ tử Dược Thần Cốc đi xử lý chuyện của những đứa bé đó.

Thấy Điền Uyên đã sắp xếp xong rồi, Lâm Thanh Diện đi đến chỗ của Điền Uyên, ho khan một tiếng rồi nói: “Điền cốc chủ, tôi có chuyện muốn thỉnh giáo ông, không biết là ông có thuận tiện không?”

Điền Uyên cười nói: “Đương nhiên là thuận tiện rồi, không biết là Lâm Thanh Diện tiểu huynh đệ có chuyện gì?”

“Ông đã từng thử cái gọi là đan dược cấp bậc hoàn mỹ chưa vậy?” Lâm Thanh Diện hỏi.



“Chuyện này hiển nhiên là chưa có rồi, đan dược cấp bậc hoàn mỹ chính là bảo vật trong đan dược, cũng không phải là có thể tùy tiện ăn được.
Nhưng mà tôi nghe nói là đan dược cấp bật hoàn mỹ ngoại trừ hiệu quả tốt ra thì cũng không có tác dụng phụ, không giống như là đan dược của chúng tôi đã ăn, tuy nói là nhìn không ra có tác dụng phụ gì nhưng thực tế là nó đã làm tổn thương đến căn nguyên, nếu như mà ăn nhiều hơn thì sẽ tạo thành ảnh hưởng đối với thực lực không thể cứu vớt được” Điền Uyên có chút ghen tj mà nói.

“Đúng là không có tác dụng phụ, chỉ có điều là bây giờ tôi cảm thấy toàn thân của mình nóng lên, hơn nữa... khụ khụ, suy nghĩ có chút hỗn loạn, không biết là điền cốc chủ có thể giúp tôi xem đây là có chuyện gì xảy ra không?” Lâm Thanh Diện hơi xấu hổ nói.

Lúc này Điền Uyên mới bắt mạch cho Lâm Thanh Diện, sau đó lại cẩn thận quan sát Lâm Thanh Diện một hồi, sau đó lại cười haha vài tiếng, ghé ở bên tai của Lâm Thanh Diện mở miệng hỏi: “Tiểu huynh đệ Lâm Thanh Diện, không biết cô gái ở bên kia là người thân của cậu hả?”

Lâm Thanh Diện lắc đầu nói: “Không phải, sao vậy? Tình huống của tôi có liên quan gì tới cô ta?”

Điền Uyên cười hắc hắc nói: “Tình huống của cậu không có liên quan gì với cô ta, chỉ là đan dược cấp bậc hoàn mỹ đó làm cho cậu trở nên tỉnh lực dư thừa mà thôi, có điều là cô ta có thế giải quyết tình huống này giúp cho cậu"

Lâm Thanh Diện có chút mơ hồ, không hiểu ý của Điền Uyên, lại hỏi tiếp: “Giải quyết như thế nào?”

Điền Uyên lập tức nở nụ cười thân bí, nói: “Kêu cô ta đi cùng luôn đi, đi theo tôi”

--------------------