$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh

Truyện hay

Truyện: Nữ thần quốc dân – Cảnh Ngọc Ninh (tác giả: Vân Thụ) – Chương 22

CHƯƠNG 22: NGAY CẢ BÀ CỤ CŨNG LỪA

Bà cụ Úc hơi sững người, sắc mặt của
Vương Tuyết cũng hơi biến.

“Cháu nói linh tinh cái gì thế? Ta không…”

Cảnh Ngọc Ninh trực tiếp cắt ngang lời
của bà ta: “Bà ngoại nuôi, cháu và Mộ Ngạn
Bân tính cách không hợp, đã chia tay rõi cho
nên bà đừng lo lắng vê chuyện của chúng
cháu nữa.”



Bà cụ Úc nhíu mày, hồ nghi nhìn Vương
Tuyết.

“Ninh nha đầu, những lời này là bà ta dạy
cháu nói sao?”

Cảnh Ngọc Ninh mỉm cười, không nói gì,
không có phủ định.

Vương Tuyết lúc đó gấp đến hỏng luôn:
“Cảnh Ngọc Ninh! Cháu nói linh tinh gì vậy?
Ta khi nào dạy cháu nói mấy lời đó? Rõ ràng
là chính cháu cứ muốn đi tới giải thích cho
bà cụ, còn nói chỉ có như thế mới có thể
khiến bà cụ tha thứ cho cháu, lẽ nào cháu
đều quên hết rồi?”



Cảnh Ngọc Ninh nhếch môi: “Ấu? Cháu
ngược lại không biết bản thân đã làm sai cái

gì mà phải đến xin bà ngoại nuôi tha thứ?”
Lúc này, Cảnh Diệp Nhã cũng khoác tay
của Mộ Ngạn Bân đi đến.

Cô ta đứng bên cạnh Dư Thanh Liên, tủi
thân nhìn Cảnh Ngọc Ninh.

“Chị, chuyện đã đến nước này, chị đừng
cứng miệng nữa, mấy chuyện đó trong nhà
của chị và cậu Trần có ai mà không biết?
Muốn nói ra thì sợ khó nghe nên luôn thay
chị che giấu, thế nhưng bà cụ Úc đối với chị
Ñ tốt như vậy, chị sao có thể lừa cả bà cụ
chứ?”

Cảnh Ngọc Ninh nhíu mày, bỗng nhiên
thoáng qua dự cảm không tốt.

“Cậu Trần? Cậu Trần nào?”

“Còn giả vờ? Cậu hai của tập đoàn Thịnh
Đạt, người có tiếng xấu đó! Ài! Cũng tại ta,
mấy năm nay lơ là quản giáo cháu mới khiến
cháu biến thành như thế này, ở bên cậu Mộ
thì không muốn, lại cứ muốn ở cùng với loại
đàn ông đó.”

Sắc mặt Cảnh Ngọc Ninh hơi biến.

Trân Vĩnh Thông – cậu hai của tập đoàn
Thịnh Đạt, ai cũng biết, đó chính là một
người lăng nhăng.

Cả ngày ăn chơi thì không nói, còn có lời
đồn ở bên ngoài, mấy năm trước anh đã
từng kết hôn, về sau nghe nói vợ anh ta bị
anh ta đánh thành tàn phế.

Nhà họ Trần ỷ mình có tiên có thế, không
để Trần Vĩnh Thông ngồi tù nên đã tốn một
khoản tiền cho nhà cô gái đó, trực tiếp ly
hôn.

Chuyện này đã từng Nam Thành trở nên
chấn động, vì thế Cảnh Ngọc Ninh cũng hiếu
một chút.

Nhưng không ngờ, Vương Tuyết lại kéo
cô với anh ta chung với nhau.

Cô cười lạnh một tiếng: “Bà cụ Cảnh, nói
gì cũng phải có chứng cứ! Mắt nào của bà
nhìn thấy cháu và Trần Vĩnh Thông ở bên
nhau rồi?”

“Cháu hôm nay cứ muốn cãi với ta phải
không? Được được được, ta thấy cháu là
chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, Minh Đức, đi
gọi cậu Trần đến đây.”

Nói xong lại khẽ thở dài: “Cháu nếu đã
không thừa nhận, vậy thì chúng ta đối chất
thẳng mặt, Cảnh Ngọc Ninh, đây này là cháu
ép ta, đến lúc đó nếu như bị mất hết mặt mũi

thì đừng trách ta.”

Sắc mặt Cảnh Ngọc Ninh đanh lại, ánh
mắt quét qua Mộ Ngạn Bân ở đằng sau
Vương Tuyết, đối phương không dám nhìn
ánh mắt của cô.

Cô bỗng nhiên cười lạnh: “Tốt, rất tốt, tôi
còn tưởng các người hôm nay gọi tôi đến,
chẳng qua vì muốn cho bọn họ một bậc
thầm để đi xuống, bây giờ xem ra, các người
So với trong tưởng tượng của tôi còn tham
lam ích kỷ hơn nhiều, vậy mà vì bọn họ mà
ý đến bôi nhọ tôi!”

Vương Tuyết mặt mày vô cảm: “Có phải
bôi nhọ hay không, cậu Trần đến thì sẽ biết.”

Trân Vĩnh Thông rất nhanh vui vẻ nhận
lời của Cảnh Minh Đức mà đi đến đây.

Nhìn thấy người phụ nữ trước mặt thì
mắt lại sáng lên.

Trước kia anh ta chưa từng gặp Cảnh
Ngọc Ninh nhưng bởi vì chuyện xảy ra 5 năm
trước cũng có nghe qua tên của cô.

Khi Cảnh Minh Đức đến tìm anh ta
thương lượng về chuyện này, anh ta còn có
chút không vui, mãi cho đến khi nhìn thấy
hình của cô thì mới động lòng.

 

Mà đến khi nhìn thấy người thật thì mới
phát hiện so với trên hình cộ còn đẹp hơn, lại
càng thêm kinh hỷ.

Chỉ cảm thấy hôm nay quá may mắn,
kiếm được món hời rồi.

Vương Tuyết nhìn anh ta, trầm giọng nói:
“Cậu Trần, tôi hỏi cậu, cậu cùng cô gái trước
mặt tôi có quen biết hay không?”

Trần Vĩnh Thông nhìn gương mặt lạnh
lùng và tinh tế của Cảnh Ngọc Ninh thì mặt
mày của anh ta lộ ra nụ cười.

“Biết, đương nhiên có quen, không chỉ
biết, chúng tôi còn rất quen thuộc nữa, Ninh
Ninh em nói có phải không?”

Một tiếng “Ninh Ninh” khiến Cảnh Ngọc
Ninh có bao nhiêu da gà da vịt thì nổi hết lên.

Cô hăn học liếc nhìn Trần Vĩnh Thông,
lạnh lùng nói: “Anh Trần, tôi và anh hôm nay
mới gặp lần đầu, không biết là từ khi nào trở
nên quen thuộc?”

Trần Vĩnh Thông xoa xoa tay của mình,
cười ha ha nói: “Đương nhiên là ở bên ngoài,
còn quen thuộc là ở…”

Vương Tuyết ho nhẹ một tiếng.

Sắc mặt của Bà cụ Úc sớm đã thay đổi,
mặt mày liên đanh lại.

Trần Vĩnh Thông lúc này mới ý thức được
sự hớ hênh của mình, vội vàng nuốt những
lời trong cổ họng lại, cười nói: “Đùa thôi, chỉ
là đang đùa thôi, ha ha, mọi người đừng để
tâm”

Nói xong rồi lại liếc nhìn Cảnh Ngọc
Ninh: “Ninh Ninh, được rồi, tôi biết gần đây
bởi vì công việc của tôi bận rộn không có
thời gian quan tâm em, em có thể giận
nhưng tục ngữ có câu rất hay, vợ chồng đầu
giường cãi nhau cuối giường làm hòa, em
cũng đã nháo nhiều ngày như vậy rồi, có thể
đừng nháo nữa được không? Trở về cùng tôi
đi!”

Cảnh Ngọc Ninh tức đến nỗi ngay cả
cười lạnh cũng không cười nổi, nhìn anh ta
bằng ánh mắt cực kỳ mỉa mai.

“Trần Vĩnh Thông, lời nói ra khỏi miệng
thì phải chịu trách nhiệm đấy! Tôi không biết
chúng ta từ khi nào ở bên nhau? Từ lúc nào
trở thành vợ chồng?”

Trần Vĩnh Thông nghe thấy thì cau mày.

“Ninh Ninh, em cùng tôi nháo sự thế nào

cũng được, nói lời này thì không được, chúng
ta đã ở bên nhau được hai năm rồi, ban đầu
em không phải vì tôi mới về nước hay sao?
Em bây giờ sao có thể nói ra những lời lẽ
khiến người khác tổn thương như vậy chứ?”

“Nói linh tinh! Chúng ta căn bản chưa
từng gặp nhau!”

“Ài, em nếu nói như thế thì tôi sẽ không
vui đâu! Được rồi, nếu em kiên quyết không
thừa nhận, vậy tôi cũng chỉ có thể lấy ra
bằng chứng.”

Anh ta vừa dứt lời thì rút điện thoại ra, ấn
ấn vài cái, sau đó đưa đến trước mặt của bà
cụ Úc.

“Bà cụ, bà phải nhìn kỹ nha, toàn bộ hình
ảnh ở trong này đều là cháu và Cảnh Ngọc
Ninh, mấy năm nay chúng ta ngủ cùng nhau
không có ba bốn trăm lần thì cũng được một
hai trăm lân, mỗi lần như thế cô ấy đều thích
chụp ảnh lại.”

“Ài! Con người này của cháu ưu điểm
khác thì không có, nhưng lại thích cưng
chiều con gái, đặc biệt là người phụ nữ tôi
thích, không, những cái này đều là cô ấy
chụp, bà nếu như thấy không đủ, đằng sau
vẫn còn, ồ, đúng rồi, trong bảng tin bạn bè

cũng có, bà có muốn xem không?”
Anh ta vừa nói vừa vạch ra kế hoạch lôi
kéo.

Bà cụ Úc đâu thể nhịn được, sắc mặt bởi
vì tức giận sớm đã thay đổi.

Cảnh Ngọc Ninh vội vàng giải thích: “Bà )
ngoại nuôi, bà đừng nghe anh ta nói linh tinh, 4
cháu không có…”

“Đủ rồi!”

Bà cụ Úc bỗng nhiên quát len, xoay đầu
nhìn chăm chằm vào Cảnh Ngọc Ninh.

“Ninh Ninh, cháu nói sự thật cho bà biết!
Cháu có quan hệ gì với người này không?”

Ánh mắt của Cảnh Ngọc Ninh hơi tôi lại,
nói chắc nịch: “Không có quan hệ.”

“Cảnh Ngọc Ninh! Bên ngực trái của em
có một vết bớt, chúng cháu nếu như không
có quan hệ, những điều này cháu làm sao
mà biết được!”

Trần Vĩnh Thông vội vàng nói.

Sắc mặt của Cảnh Ngọc Ninh dần tái đi.

Quay sang, quả nhiên nhìn thấy bà cụ Úc
ở chỗ đó, sắc mặt tràn đầy sự thất vọng.

Là bà ngoại nuôi nhìn cô từ bé đến lớn,
từ lần đầu tiên tắm rửa trong bệnh viện lúc
mới đẻ cũng là bà cụ đi với với y tá tắm cho
cô.

Vì thế trên người cô có vết bớt nào, bà cụ
sao có thể không biết?

Mà vết bớt nơi riêng tư như thế, trừ
những người hay thân mật ra, ngay cả người
nhà họ Cảnh cũng đều không rõ.

-------------------
   

Thiết kế website bởi: Hội tâm linh

error: Làm người Không ăn cắp !