$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh




Truyện hay

Truyện: Người thừa kế hào môn (Tác giả: Đại Gia) – Chương 771

Chương 771: Thân phận của Trần Bình

Sao hội trưởng hội thương mại Thượng
Hải lại đích thân đến đây?

Hơn nữa còn đứng sau lưng ông lão kia
với vẻ sợ hãi như vậy nữa?

Lễ nào ông lão này thật sự là hội trưởng
hội thương mại đại khu Giang Nam, Kiêu Phú
Quý sao?!

Kiêu Phú Quý quay đầu nói với hội trưởng
hội thương mại Thượng Hải: “Hội trưởng Lõ,
thế này là có chuyện gì đây?”

Vị hội trưởng Lỗ này tái xanh cả mặt, đã

sắp cắt không còn giọt máu, cúi đầu nói với
Kiều Phú Quý: “Kiều… ông Kiều, là tôi không
biết quản lý nên trong hội thương mại Thượng
Hải mới sinh ra hạng sâu mọt như Tôn Thế
Mậu. Tôi… tôi xin kiểm điểm!”

Sau đó, hội trưởng Lỗ liền nói với Tôn Thế
Mậu: “Tôn Thế Mậu! Đám người Ông Bạch đã
điều tra đội thuyền của ông rồi, vậy mà ông lại
lợi dụng thân phận thành viên hội thương mại
mà làm ra những chuyện trái pháp luật như
vậy! Từ nay trở đi, ông đã bị hội thương mại
Thượng Hải xóa tên cách chức rồi!”

Bỏ xe giữ tướng!

Lúc này đâu còn lo lắng được sự sống
chết của Tôn Thế Mậu nữa!

Tôn Thế Mậu lập tức bị dọa cho ngồi bệt

xuống đất!

Ông ta run rẩy cả người, nhìn Trần Bình.
Tất cả những chuyện này đều là vì người
thanh niên trước mặt này sao?

Đến bây giờ, cuối cùng ông ta cũng dần ý
thức được, lần này e là mình đã chọc phải
người không nên chọc rồi!

Kiều Phú Quý trừng mắt nhìn hội trưởng
Lỗ một cái: “Chuyện của ông khi nào về tôi sẽ
từ từ tra! Cậu chủ, tiếp theo đây nên làm thế
nào?”

Trân Bình nói: “Nếu Tôn Thế Mậu đã bị hội
thương mại cách chức rồi, vậy thì giao bọn họ
cho người có liên quan cả đi. Nên phán thế
nào thì phán thế ấy.”

“Các… các người không thể đối xử với tôi

như thế được! Tôi nói cho các người biết, nếu
dám đụng vào tôi, những thế lực ngoài nước
sẽ không bỏ qua cho các người đâu! Sau lưng
ông chủ chỗ dựa của tôi ở nước ngoài là mười
hai thánh điện phương tây đó!” Tôn Thế Mậu
khàn giọng kêu lên, giãy dụa lần cuối cùng.

“Ồ? Thế à?”

Trần Bình nhìn Tôn Thế Mậu, nói: “Vương
Tạ Giáp, đưa điện thoại của ông ta cho ông ta
đi, để ông ta gọi điện cho bên nước ngoài đó.”

Vương Tạ Giáp đáp lại một tiếng, cầm di
động của Tôn Thế Mậu từ chiếc bàn bên cạnh
đưa cho ông ta.

“Cậu đừng có hối hận!”

Tôn Thế Mậu run rẩy nhận lấy điện thoại,
ôm một tia hi vọng sống cuối cùng, gọi cho

——————-
   
Thiết kế website bởi: Hội tâm linh

error: Content is protected !!