$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh

Truyện hay

Truyện: Người thừa kế hào môn (Tác giả: Đại Gia) – Chương 2193

Chương 2193: Gặp lại mẹ

Sau khi đi vào cánh cửa kia. Trần Bình
nhìn thấy hai bên là vách núi ẩm ướt, thậm chí
không ngừng có nước nhỏ giọt rơi xuống, sau
khi nước rơi trên mặt đất thì chảy vê bên phải.

Mà bên phải chính là vị trí hiện giờ của
con sông nhỏ.

Trần Bình thấy thế thì nhíu mày:



“Hóa ra đây chính là lý do mà sông nhỏ
được hình thành.”

“Chỉ là không biết đây là thứ mà mẹ mình
đã chuẩn bị hay là đã có sẵn rồi.” Trần Bình
lẩm bẩm.

Sau đó anh bèn đặt chuyện này sang một
bên không suy nghĩ nữa, nhìn về phía trước.

Tình hình phía trước và tình hình ở cửa có
vẻ không khác nhau là mấy, cũng vẫn ẩm ướt
thậm chí có vẻ rất tối, không hề có một tia
sáng nào.



Trần Bình cũng không để ý, lấy nguyên tố
hệ hỏa ra đi vê phía trước.

Nhưng mà điều làm cho Trần Bình kinh
ngạc là anh đi được khoảng mười phút thì vẫn
chưa đi hết hang động.

Chân mày của Trần Bình không khỏi nhíu
lại.

“Đã xảy ra chuyện gì, dựa theo tính toán
thời gian của mình thì đến bây giờ đáng lẽ ít
nhất mình phải đi được một vòng quanh sơn

cốc rồi chứ.”

“Nhưng mà vì sao vẫn chưa tới nơi có cỏ
cửu âm hoàn hồn chứ?”

Ánh mắt Trần Bình trở nên lạnh lẽo:

“Lẽ nào mình đã đi vào huyễn cảnh?”

Nghĩ vậy Trần Bình đứng tại chỗ trầm mặc
một lát, nhưng mà rất nhanh anh lại đi vê phía
trước.

Hắn là không phải đã đi vào huyễn cảnh,
dù sao đây là nơi mà mẹ mình để lại cho
mình, chắc chắn không thể sắp xếp cho mình
quá nhiêu khảo nghiệm.

Ôm ý nghĩ như vậy, Trần Bình lại đi vê phía
trước.

Lại đi khoảng mười phút nữa, Trần Bình

đột nhiên có cảm giác không đúng.

Bởi vì hang động trước mặt ngày càng trở
nên rộng hơn.

Nhưng mà lúc này Trần Bình cũng đã đi
vòng quanh sơn động hai vòng rồi, không nên
ngày càng rộng như vậy mới đúng.

“Quái lạ.” Trần Bình tự lẩm bẩm.

Sau đó anh xoay người nhìn về phía sau
mình, khi anh nhìn thấy cảnh vật phía sau lưng
thì con ngươi bỗng chợt co rút lại.

Bởi vì phía sau anh rõ ràng là có một sườn
dốc.

“Nước chảy lên chỗ cao!”



Trần Bình kinh ngạc.

-------------------



   

error: Alert: Content is protected !!