$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh

Truyện hay

Truyện: Người thừa kế hào môn (Tác giả: Đại Gia) – Chương 2188

Chương 2188: Bạch Chi Giới

Trong một sơn cốc non xanh nước biếc,
một người đàn ông hai mắt nhắm chặt năm
trên đất cố gắng mở hai mắt ra, trong đầu
cảm thấy vô cùng mờ mịt.

“Đau quá.”

Người đàn ông bỗng cảm thấy đau đớn
truyền đến từ phía sau, đồng thời đưa tay sờ
thử sau đầu mình.



Máu tươi nhất thời xuất hiện nhuộm đỏ
tay người đàn ông, người đàn ông đưa tay về
phía trước nhìn, khóe miệng không nhịn được
giật giật.

Nhưng anh vẫn khoanh chân ngồi dưới
đất nghỉ ngơi để khỏe lại, mà vết thương trên
đầu anh cũng khép lại với một tốc độ cực
nhanh, người này chính là Trần Bình.

Sau khi Trân Bình bị ném vào bí cảnh thì
cả người đã mất đi ý thức, đến mãi bây giờ
mới tỉnh lại, kết quả là sau đầu còn bị thương
chảy máu.

Nhưng mà trừ điểm này ra thì Trần Bình
cũng hiểu được một việc, bí cảnh thành phố
Bạch Đế này vô cùng khác biệt với bên ngoài.



Chỉ là đá thôi mà cũng đã cứng hơn bên
ngoài không biết bao nhiêu lần.

Ít nhất thì nếu lúc ở thế giới bên ngoài thì
dù Trần Bình có đập đâu mạnh cỡ nào cũng
sẽ không mất máu.

Không biết qua bao lâu sau Trân Bình mới
mở hai mắt ra, lấy nguyên khí lau sạch máu
trên tay mình, lúc này anh mới đánh giá bốn
phía.

“Bạch Chi Giới?”

Trần Bình ngẩn ra một chút, lúc anh vừa
bắt đầu quan sát thì bỗng có một danh từ hiện
lên trong đầu anh.

Nhưng mà Trần Bình đã nhanh chóng ghi
nhớ tên này, tiếp tục quan sát bốn phía.

Bạch Chi Giới chắc chắn là thế giới trong
Bạch Đế, nhưng mà là một nơi rất nguy hiểm,
chuyện này Trần Bình nhớ rất rõ ràng.

Xung quanh chính là một cái sơn cốc nhỏ,
nhưng mà sơn cốc này có vẻ cũng hơi đặc
biệt, bốn phía xung quanh đều có ranh giới là

một con sông nhỏ, nước trong sông nhỏ có vẻ
cực kỳ trong suốt.

Hơn nữa còn có một năng lượng không rõ
ràng xuất hiện trong đó.

Những chỗ khác trong sơn cốc là cỏ,
nhưng mà chỗ Trần Bình đứng lại có thêm
một tảng đá màu đen.

Sau khi Trần Bình nhận ra điểm này thì
khóe miệng không nhịn được giật giật, gương
mặt là vẻ không nói thành lời.

“Mình phải xui xẻo đến mức nào mới có
thể trực tiếp đập đầu vào đá chứ?”

Trần Bình lắc đầu đứng lên đi vê phía
động nhỏ, muốn nhìn xem đó là gì.

Lúc đi được một nửa thì Trần Bình đột

nhiên nghĩ đến mọi người trong tháp thông
thiên.

Sau đó Trần Bình trực tiếp mở tháp thông
thiên ra, thả tất cả các thiên kiêu trẻ tuổi trong
thành phố Bắc Đẩu ra.

Sau khi làm xong tất cả thì Trân Bình thả ý
thức của mình và chỗ đại bàng cánh vàng,
xuất hiện trước mặt đại bàng cánh vàng.

“Anh Bàng, anh đã nghĩ xong chưa? Có
muốn đi ra ngoài không?”

Sau khi đại bàng cánh vàng nghe vậy thì
nhìn thoáng qua Trần Bình, anh mắt vô cùng
thâm thúy.



“Cậu đã nghĩ kỹ chưa? Sau khi tôi ra ngoài
thì chắc chắn sẽ không chịu sự khống chế của
cậu nữa.”

-------------------
   

error: Alert: Content is protected !!