$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh

Truyện hay

Truyện: Nếu yêu anh là sai, em nguyện vì anh sai cả đời (Yêu lại từ đầu) – Chương 162

Chương 162: Tôi đã hết lòng giúp đỡ anh rồi

Lại là Cố Quân Nhi. Lúc nào cũng là Cố Quân Nhi.

Thời Ngọc Minh nghiến răng nghiến lợi nói: “Cô ta đang cố ý chọc ông nội Phong tức chết có đúng không?”

Chú Lâm gật đầu liên tục: “Tôi cảm thấy cô ta muốn làm thế thật đấy! Ông chủ đã đánh tiếng là chỉ cần ông ấy còn sống ngày nào thì cô Cố đừng có mơ mà bước vào cửa nhà họ Phong! Cô Cố kia lòng dạ quá xấu xa, cố ý nói mấy lời chọc tức ông chủ, nếu không phải là cách đường dây điện thoại thì tôi thật sự rất muốn tát cho cô ta hai phát!”



Chú Lâm nghiến răng nói tiếp: “Lần trước đã hãm hại cô chủ nhỏ nhà chúng ta rồi, bây giờ lại muốn hãm hại ông chủ nữa chứ. Cậu chủ à, thật sự không thể rước người phụ nữ này vào cửa được đâu, lòng dạ của cô ta quá độc ác!”

Phong Đình Quân im lặng một chút, sau đó nói: "... Đi thăm ông nội trước đi”

“Cậu chủ! Sao cậu lại hồ đồ như vậy cơ chứ?”

Chú Lâm kéo cánh tay Phong Đình Quân, hết lòng khuyên bảo: “Rốt cuộc là cậu thích cô ta ở điểm nào vậy? Cậu từ bỏ Ngọc Minh và hai đứa nhỏ tốt như vậy để cưới cô ta sao?”



“Chú Lâm, cháu nhất định phải cưới cô ấy”

Thời Ngọc Minh không nghe nữa mà xoay người đi vào trong nhà. Vừa khéo gặp được bác sĩ gia đình đi ra từ căn phòng của ông cụ Phong, ông ấy chưa gặp Thời Ngọc Minh lần nào nên có hơi sửng sốt, hỏi: “Cô là?”

“Tôi... Đến thăm ông nội Phong”

“Nhưng tình hình hiện tại của ông cụ Phong thật sự rất tệ, nếu không phải là người nhà thì không được vào gặp, nếu lỡ có xảy ra chuyện gì thì tôi không thể gánh nổi trách nhiệm này đâu.”

Thời Ngọc Minh nhíu mày nói: “Tôi là... Tôi là... Phong Đình Quận..”

Bác sĩ gia đình đột nhiên phản ứng lại, ông ấy dùng cả thân thể của mình để chặn trước cửa phòng ngủ, tập trung tinh thần đề phòng nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt cũng vô cùng cảnh giác: “Cô chính là người phụ nữ lúc nãy đã gọi điện cho ông cụ, đòi tới thăm ông ấy đấy à?”

“Tôi...”

Đúng lúc này, chú Lâm và Phong Đình Quân đi đến. Chú Lâm thấy tình hình như thế thì vội vàng giải thích: “Bác sĩ Tôn, ông hiểu lầm rồi! Đây là mợ chủ hàng thật giả thật của nhà họ Phong chúng tôi đấy, người mà ông chủ cứ nằng nặc đòi gặp chính là cô ấy.”

Bác sĩ gia đình có chút ngạc nhiên, sau đó lập tức xin lỗi: “Tôi xin lỗi, mợ Phong, trước đây tôi chưa gặp cô lần nào, cho nên...”

“Chú cứ gọi tôi là cô Thời đi, tôi không phải là vợ của ai cả”

"Ha?"

“Tôi và Phong Đình Quân đã chẳng còn liên quan gì đến nhau nữa rồi, bọn tôi ly hôn rồi.”

Thời Ngọc Minh vừa nói dứt lời thì đã nghe thấy tiếng gọi yếu ớt của ông cụ Phong từ trong phòng truyền ra: “Minh, Ngọc Minh tới đấy hả cháu?”

“Vâng vâng vâng”

Chú Lâm vội vàng đáp lại, không phân bua gì mà đẩy cửa ra kéo cô đi vào bên trong: “Ông chủ ơi, Ngọc Minh tới thăm ông chủ đây này” .

Sắc mặt ông cụ Phong tái nhợt, cả người cứ mơ mơ màng màng, không còn sức để mà nói chuyện, thế nhưng ông ấy vẫn cố gắng xốc lại tinh thần rồi vươn tay ra, gọi: “Ngọc Minh.”

“Ông nội Phong, cháu tới rồi ạ”.

Thời Ngọc Minh giơ tay nắm chặt lấy bàn tay già nua của ông cụ Phong, trong lòng bàn tay lập tức trở nên lạnh buốt, cô dùng hai bàn tay của mình bao lấy bàn tay của ông cụ, sưởi ấm cho ông ấy.

Ông cụ Phong mỉm cười, nói: “Cháu đến là tốt rồi, nếu cháu đã đến đây thì chứng tỏ là giữa cháu và Đình Quân vẫn còn hy vọng... Ông mới nghe cháu nói ở ngoài cửa, cái gì mà ly hôn đấy? Đó chỉ là mấy lời nói lúc tức giận thôi, không phải là thật đầu đúng không?”

Thời Ngọc Minh mím môi, không lên tiếng, chú Lâm đứng bên cạnh thì cứ không ngừng nháy mắt với cô.

Cô hiểu rõ ý của chú Lâm, chỉ có thể thở dài rồi trầm giọng nói: "... Đúng ạ?

“Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi”

Ông cụ Phong vô cùng vui vẻ, ông ấy nắm chặt tay cô và nói với chú Lâm: “Anh xem đi, tôi đã nói gì nào? Tình cảm bao nhiêu năm qua của bọn nó, làm sao mà dễ dàng ly hôn như vậy được.”

Vành mắt của chú Lâm đỏ lên, ông ấy gật đầu nói: “Ông chủ à, ông chủ phải chú ý giữ gìn sức khỏe, tạm thời đừng nói nhiều như vậy.”

“Không được, tôi muốn nói, tôi rất vui!”

Ông cụ Phong thỏa mãn thở dài một hơi, cất tiếng: "... Thằng nhóc Đình Quân kia là cái đồ khốn nạn, tôi không thể để nó tiếp tục khốn nạn như vậy được nữa! Ngọc Minh là cháu dâu duy nhất của nhà họ Phong chúng ta, trừ nó ra thì những người phụ nữ khác đừng có mơ mà bước chân vào nhà họ Phong! Nhất là cái cô họ Cổ kia, trừ khi tôi chết đi, bằng không thì cô ta đừng hòng gả vào cái nhà này!”.

Chú Lâm có chút khó chịu, những lời vừa nãy Phong Đình Quân nói ông ấy đều nghe thấy, cậu chủ vẫn kiên trì muốn cưới người phụ nữ kia, có vẻ như rất khó để cậu ấy thay đổi chủ ý.

“Đình, Đình Quân đâu? Có tới không?”

“Có đến có đến, cậu chủ đi cùng mợ chủ đấy ạ” “Thật sao?”

Ông cụ Phong lại càng vui vẻ hơn: “Rốt cuộc thì Đình Quân cũng không đến mức quả hồ đồ..”



Phong Đình Quân bước lên phía trước, nhỏ giọng gọi: “Ông nội”

“Thằng nhóc thối kia!”

Ông cụ Phong lập tức nghiệm mặt, nói: “Bây giờ... Bây giờ, cháu lập tức xin lỗi Ngọc Minh đi, đứng trước mặt ông mà nói! Cháu phải hứa là từ nay về sau cháu sẽ không qua lại với cô Cố kia nữa, hết lòng hết dạ quan tâm đến con bé và bọn trẻ! Nói mau!”.

Thời Ngọc Minh vội vàng ngăn cản: “Ông nội Phong, không cần phải thế đâu ạ”

“Không được!”.

Ông cụ cực kỳ kiên quyết, nói: “Ông nội biết, lúc trước thằng nhãi ngu ngốc này đã làm rất nhiều chuyện có lỗi với cháu, nó phải xin lỗi cháu là đúng! Cháu gái à, cháu đừng sợ, về sau có ông nội ở đây, ông nội sẽ bảo vệ cháu, bất kể là ai cũng đừng hòng bắt nạt cháu, ngay cả thằng nhóc thổi Đình Quận này cũng không được!”

Chú Lâm thấy thế thì vỗ nhẹ một cái lên người Phong Đình Quân, nhỏ giọng thúc giục: “Cậu chủ, cậu nhanh nói đi.”

"... Xin lỗi.”

Hiển nhiên là ông cụ Phong không hài lòng: “Nói xin lỗi với ai đó?”

“Thời Ngọc Minh, xin lỗi”

“Còn gì nữa? Chỉ xin lỗi như thế thôi là xong rồi à?”

Phong Đình Quân cắn răng, gân xanh trên huyệt Thái dương nhảy tưng tưng: “Cháu sẽ làm tròn trách nhiệm của một người bố, cháu sẽ chi trả các khoản chi phí nuôi con”

Ông cụ Phong nghe ra có điều gì đó không thích hợp, hỏi: “Cháu chỉ nói mỗi chuyện bọn trẻ làm gì? Cháu phải hứa rằng từ nay về sau chỉ được đối tốt với một mình Ngọc Minh thôi! Còn phải hoàn toàn cắt đứt quan hệ với người phụ nữ họ Cổ kia nữa! Nếu như Ngọc Minh không tha thứ cho cháu thì cháu quỳ xuống cầu xin cho ông!”

“Ông nội”

Phong Đình Quận hít sâu một hơi và nói: “Chuyện này, cháu không thể làm được”

“Tại sao lại không thể làm được?”

Ông cụ Phong thở gấp, giãy dụa muốn ngồi dậy làm chú Lâm và Thời Ngọc Minh sợ hết hồn, vội vàng bước lại đỡ lấy ông ấy.

Rõ ràng là thể lực của ông cụ đã không chống đỡ nổi nữa, dưới sự hỗ trợ của hai người mà lúc ngồi dậy ông ấy vẫn còn hơi nghiêng ngả, ông thở hổn hển, nói: “Cháu vẫn không chịu cắt đứt quan hệ với người phụ nữ họ Cố kia sao?”

Phong Đình Quân giãy dụa đáp: “Ông nội, cháu nhất định phải cưới cô ấy”

“Tại sao lại nhất định phải cưới? Cô ta đã cho cháu bùa mê thuốc lá gì mà có thể khiến cháu nằng nặc đòi cưới cô ta chứ hả?”

"... Chuyện này rất phức tạp, nhưng mà ông nội à, cháu không còn cách nào khác cả”

Ông cụ Phong tức đến mức giơ cây gậy chống gác ở bên cạnh giường lên ném vào người

Phong Đình Quân, quát: “Khốn nạn! Mày chính là một thằng khốn nạn!”

Phong Đình Quân cũng không né tránh mà đứng thẳng tắp ở đấy, để mặc cho cây gậy kia đập vào trán của mình. Ông cụ Phong cực kỳ tức giận, dùng sức khá lớn, trán Phong Đình Quận lập tức hiện lên một cục u sưng đỏ.

Thấy sắc mặt của ông cụ càng ngày càng kém, đau đớn nhíu mày lại, chú Lâm vội vàng kêu cứu: “Bác sĩ Tôn! Bác sĩ Tôn ơi, ông mau vào đây xem xem!”

Bác sĩ Tôn mặc áo blouse trắng lập tức dẫn theo mấy trợ lý vọt vào, sau khi quan sát tình huống của ông cụ một lát thì vẻ mặt của bác sĩ Tôn rất khó coi: “Đã bảo là không được làm ông cụ bị kích thích nữa, sao mấy người lại... Ông Lâm, ông mau đi gọi xe cứu thương đi, tình huống thế này không thể điều trị tại nhà được nữa, nhất định phải đến bệnh viện để quan sát”

“Được được được.”

“Xe cứu thương đi chậm lắm”

Thời Ngọc Minh ngăn chú Lâm lại, quay sang nhìn Phong Đình Quân, không nói lời nào thừa thãi mà ra lệnh: “Đi lấy xe đi”

Phong Đình Quân giống như người mới tỉnh mộng, vội vàng chạy ra ngoài.

“Bác sĩ Tôn, phiền chú đến bệnh viện cùng ông nội Phong, thuận tiện nói rõ tình hình của ông cụ với bác sĩ ở đó, giảm bớt thời gian kiểm tra”

“Được!”

“Chú Lâm, chú sắp xếp một ít đồ dùng của ông nội Phong, cháu và bác sĩ Tôn đưa ông nội đi bệnh viện trước, lát nữa chú mang các vật dụng thường ngày của ông nội tới sau nhé”

“Vâng, mợ chủ”

Thời Ngọc Minh liếm môi, hợp sức với bác sĩ Tôn và các trợ lý nâng ông cụ Phong ra khỏi nhà, ngồi lên xe.

Trên đường đến bệnh viện, không ai nói tiếng nào.

Đến bệnh viện, ông cụ Phong lại bị đẩy vào phòng ICU một lần nữa.

Bác sĩ Tôn đi bàn bạc với bác sĩ của bệnh viện về bệnh án của ông cụ, để lại hai người Thời Ngọc Minh và Phong Đình Quân bất lực chờ đợi ở bên ngoài.

Phong Đình Quận mệt mỏi nâng tay lên vuốt mặt một cái, sau đó anh nhắm mắt lại và nói: “Hôm nay... Làm phiền em rồi”

Thời Ngọc Minh hỏi: "Anh nhất định phải kết hôn với Cố Quân Nhi sao?”

“... Đúng vậy”.

“Anh yêu cô ta đến vậy sao?”

“Tôi... Nhất định phải cưới cô ấy”

Vẫn là câu nói này, vẫn là hai chữ nhất định này.

Phong Đình Quận ngẩng đầu lên, tha thiết nhìn cô.

“Tôi biết anh muốn nói gì?

Thời Ngọc Minh nói: “Nhưng mà tôi đã không còn nghĩa vụ phải giúp đỡ anh nữa rồi, Phong Đình Quân, tôi đã hết lòng giúp đỡ anh rồi.

---------------------



   



error: Alert: Content is protected !!