$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh

Truyện hay

Truyện: Này bác sĩ hư hỏng, em yêu anh – Hạ Nhược Vũ – Chương 243

Chương 243: Tổn thương lẫn nhau

Trong phòng bệnh chỉ còn lại hai
người họ.

Lục Khánh Huyền nhìn qua gương
mặt đẹp trai của người đàn ông trước
mặt, sắc mặt bông đùa: "Nhìn cô gái
mình yêu đi theo người đàn ông khác,
không biết trong lòng anh có tư vị gì
nhỉ"

"Thật sao? Câu nói này tôi còn
định hỏi trưởng phòng Huyền đây,
không bằng cô nói cho tôi biết cảm
nhận của cô là thế nào đi." Sắc mặt



Hàn Công Danh lạnh lùng nhìn lại cô ta,
đem câu nói của cô ta trả về lại cho cô
ta.

Trên mặt Lục Khánh Huyền hết
xanh rồi đỏ luân phiên, sau đó cô ta
nhanh chóng đè ép xuống: “Chúng ta
công kích như này có ích gì sao, cô gái
anh thích và người đàn ông tôi thích
đang ở cùng nhau, chúng ta không
phải nên có chung mối thù sao?"

Cô ta nhìn qua gương mặt âm
trâm, u ám của Hàn Công Danh, khóe
miệng cong cong: "Lần trước anh
không nhận lời hợp tác với tôi cũng
không sao, nhưng hiện tại anh đã suy
tính thế nào rồi'"

Dừng một chút cô ta lại nói với
giọng điệu hơi đồng tình: "Anh có thể vì
Hạ Nhược Vũ không để ý nguy hiểm tới
tính mạng, nhưng vậy thì sao chứ, tôi là
phụ nữ tôi hiểu rõ nhất ý nghĩ trong
lòng của phụ nữ, cô ta đúng là có cảm
kích anh nhưng tuyệt đối sẽ không bởi
vì cảm kích mà trở lại bên cạnh anh
đâu.



"Từ trước tới nay, phụ nữ đều bạc
tình bạc nghĩa, nhưng có thể vì người
đàn ông mình yêu thương thật sự mà
lao đầu vào lửa như con thiêu thân,
anh nói xem có phải vừa mâu thuẫn
vừa buồn cười lắm không:

Mỗi câu mỗi chữ mà Lục Khánh

Huyền nói đều như cây kim lạnh lếo
đâm sâu vào trái tim Hàn Công Danh,
loại đau âm ỉ này vừa kích thích thần
kinh vừa kích thích lý trí của anh ta, biết
rõ là cô ta cố ý kích thích anh ta, nhưng
vẫn nhịn không nổi mà tức giận, giọng
điệu thay đổi: "Lục Khánh Huyền cô đã
hết cách rồi đúng chứ”

'Mặc kệ cô dùng biện pháp gì cũng
không thể lấy lại trái tim của Mạc Du
Hải, sao rồi, ngay cả một cái liếc mắt
anh ta cũng không nguyện ý cho cô
đúng không?”

Sắc mặt Lục Khánh Huyền lập tức
trắng bệch như tờ giấy, từ khi giả bộ
bệnh tới nay, mặc dù Mạc Du Hải

không nói cái gì nhưng lại không có
quan tâm cô ta như trước nữa, cho dù
cô ta dùng hết cách gì để có thể gặp
anh ngẫu nhiên đi nữa thì anh cũng chỉ
gật đầu rồi đi mất.

Cái này kêu cô ta sao không sốt
ruột được chứ, chỉ là từ trong miệng
người khác nói ra lại có cảm nhận thật
khác biệt.

Cô ta nhìn thoáng qua bữa sáng
còn chưa động tới trên mặt bàn,
thoáng giật mình, ngay lại lúc anh ta
tiến vào nhất định là do con nhỏ hèn
hạ Hạ Nhược Vũ kia đưa tới.



Lục Khánh Huyền làm bộ không
cẩn thận đụng phải mặt bàn, bữa sáng



--------------------
   

Thiết kế website bởi: Hội tâm linh

error: Alert: Content is protected !!