$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh

Truyện hay

Truyện: Này bác sĩ hư hỏng, em yêu anh – Hạ Nhược Vũ – Chương 230

Chương 230: Dỡ nhà hay sao?

Trân Hạ Thu Phương không phục,
khả năng nấu ăn của cô ấy cũng được
rèn giữa trong sự “yêu thương” của bổ
mẹ, sao có thể thua kém người khác
được: “Nhược Vũ, khả năng nấu ăn của
tôi chắc chắn không thể nào so sánh
được với những đầu bếp năm sao,
nhưng so với những người bình thường
khác, thì tôi chính là đầu bếp giỏi rồi
đó. Cảm ơn”

“Tôi không nói món ăn cậu làm
không ngon, tôi nói là món ăn cậu làm
rất ngon mà” Hạ Nhược Vũ vội vàng

bày tỏ lòng trung thành của cô.



Trần Hạ Thu Phương vẫn tiếp tục
giả vờ giận giữ nói: “Vậy cậu nói ai nấu
ăn ngon hơn tôi?”

Lời nói của người bạn thân đã khơi
dậy sự hiếu thắng trong lòng cô ấy, cô
ấy quyết định, nhất định phải so tài nấu
ăn với người trong lời nói của Nhược
Vũ, để cho Nhược Vũ hiểu được thế
nào là món ăn ngon.

“Mạc Du Hải” Hạ Nhược Vũ thuận
miệng nói ra, căn bản không nghĩ gì
nhiều, đến khi vừa dứt lời, cô mới kịp
phản ứng lại, cô vừa nhắc đến tên của
ai....

Tim cô đau nhói, ngoài mặt vẫn giả
vờ như không có chuyện gì xảy ra,
nhưng lại không nói gì nữa.



Trần Hạ Thu Phương căn bản
không chú ý đến biểu cảm của Hạ
Nhược Vũ, toàn thân cô ấy như bị sét
đánh, gương mặt lộ ra vẻ kinh ngạc và
sửng sốt, Nhược Vũ nói là Mạc Du Hải,
phải chăng cũng chính là Mạc Du Hải
mà cô ấy quen.

Ở thành phố Đà Nẵng này có lẽ
không thể tìm được Mạc Du Hải thứ
hai nữa, vì thế người mà Hạ Nhược Vũ
nói đến chính là ông chủ?!

Ông chủ còn biết nấu ăn sao? Lại
còn là một cao thủ nấu nướng? Như

này là không muốn để cho người khác
sống nữa hay sao?

Thực sự có người hoàn hảo đến
thế sao?

Trong trí nhớ của cô ấy, ông chủ là
một người cao cao tại thượng, giống
như một vị thần bất khả xâm phạm, là
người ăn gió uống sương, không nhiễm
khói bụi trân gian mới đúng.

Cho dù Nhược Vũ nói ông chủ mỗi
ngày đều chỉ ăn hạt sương cô ấy cũng
tin, chỉ duy nhất không tin ông chủ
cũng biết nấu ăn.

Nhìn dáng vẻ lạnh lùng của ông
chủ, không giống với một người vào

bếp, mà giống với một sát thủ hơn.
“Nhược Vũ à, cho dù cậu có thích
bác sĩ Hải, cũng không nên nói những
lời trái với lương tâm như vậy” Cô ấy
nghiêm túc vỗ vai Hạ Nhược Vũ nói.
Hạ Nhược Vũ khó hiểu nhìn cô ấy:
“Tôi nói những lời trái với lương tâm khi
nào?”




“Cậu còn nói không phải, bác sĩ Du
Hải sao có thể biết nấu ăn được” Để
bày tỏ sự hoài nghi, Trần Hạ Thu
Phương còn cười ba tiếng “Ha ha ha”.
Hạ Nhược Vũ vốn dĩ không muốn
nói đến Mạc Du Hải, nhưng đã trót lỡ
nói ra rôi, cô nhất định phải làm rõ

   



--------------------
   

Thiết kế website bởi: Hội tâm linh

error: Làm người Không ăn cắp !