$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh

Truyện hay

Truyện: Này bác sĩ hư hỏng, em yêu anh – Hạ Nhược Vũ – Chương 223

Chương 223: Xoa qua xoa lại

"Dì, chúng ta ngồi đây chờ, công ty
nhà họ Hạ ở đây, cô ta không chạy
được đâu." Tiểu Quyên kéo áo Lý Thấm
nói.

"Với cả, anh họ đang ở bên trong,
nếu không có người trông chừng thì
sao mà được.'

Lý Thấm là một người ba phải,
nghe vậy thì lập tức bỏ ý nghĩ, mặc dù
đi theo Tiểu Quân nhưng ánh mắt vẫn
nhìn chăm chú vào Trần Hạ Thu
Phương.



Giống như chỉ cần nhìn như vậy,
người sẽ không trốn được.

Thu Phương không khỏi bĩu môi
một cái.

Hạ Nhược Vũ bị bế đi, toàn bộ con
đường đều im lặng, mặc cho người
đàn ông đưa cô đi.

Mạc Du Hải đưa người đó đến một
phòng nghị, trong đó có các loại thuốc
điều trị vết thương phù hợp, đặt người
đó lên ghế, như thể cô chỉ là vật trang
trí, rồi bắt đầu nghiêm túc kiểm tra vết
thương.



Không khí yên tĩnh ngột ngạt.

Hạ Nhược Vũ cảm thấy khó chịu

khắp người, mím môi chịu đựng.

“Ngẩng đầu” Giọng nói lãnh đạm
lạnh lùng của người đàn ông vang lên
trên đầu.

Hạ Nhược Vũ vô thức siết chặt
lòng bàn tay, cứng ngắc ngẩng đầu lên,
ánh mắt không đối mắt với anh, dưới
vẻ bình tĩnh trái tim cô lại đập loạn xạ.

Không phải lần đầu tiên hai người
thân thiết như vậy, nhưng lần nào cô
cũng rất hồi hộp, giống như học sinh
tiểu học chờ cô giáo kiểm tra bài tập,
biết mình đã làm xong nhưng vẫn sợ
làm sai.

Cô thầm an ủi mình rằng Mạc Du

Hải không phải người bình thường,
căng thẳng là điều khó tránh khỏi đúng
không?

Nhưng khi ánh mắt anh rơi lên mặt
cô, trái tim của cô như bị xách lên, xử lý
vết thương mà cân nhìn chằm chằm
vậy sao!

Hạ Nhược Vũ không dám nhìn anh,
nên cũng bỏ qua tia đau lòng xẹt qua
trong mắt anh.

Mạc Du Hải.

Chết tiệt, anh không nên buông tha
cho người phụ nữ độc ác đó.

Đôi mắt tinh tường của Mạc Du Hải
nhìn làn da trắng nõn và mềm mại của

cô sưng tấy, đỏ lên, đặc biệt là làn da
non nớt của cô tương đối nghiêm trọng
hơn, nhưng cô không cảm nhận được,
còn có thái độ thờ ơ.

Ở trước mặt anh thì là một con
mèo rừng nhỏ suốt ngày giương nanh
múa vuốt, còn ở trước mặt người
không liên quan thì lại chịu bị thương.

Môi mỏng mím lại thành một
đường, vốn tính cho cô ăn chút đau
khổ, có điều nhìn đôi mắt hạnh trong
sáng của cô, lực trên tay lại nới lỏng đi.

Làm sạch vết thương cho cô mà
không nói một lời.



Động tác mà Mạc Du Hải cho là rất



--------------------
   

Thiết kế website bởi: Hội tâm linh

error: Làm người Không ăn cắp !