$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh




Truyện hay

Truyện: Ma Đế truyền kỳ – Trần Thuận (tác giả: Tôi không phải Z) – Chương 95

CHƯƠNG 95: MUỐN CHẾT

Nghe vậy, nét mặt Trịnh Bá Nghị vui mừng, lập tức nói: “Tuân mệnh!”

Ông biết rất rõ thực lực của Trần Thuận khủng bố như thế nào!

Vì chuyện đó, Trân Thuận ở lại kinh thành nhiêu thêm một ngày.

Ngày hôm sau, không ai trong số chín thể gia siêu cấp khác nhận lời mời của nhà họ Trịnh mà vắng mặt!

Tập hợp trong nhà họ Trịnh!

“Anh Chu, đã lâu không gặp!”

“Anh Tề dạo này có khỏe không?”

“Vạn lão ca, nhiêu ngày không gặp, anh đã lặng lẽ tấn cấp lên tông sư hậu kỹ rôi, chúc mừng chúc mừng!”

Người của chín nhà khách sáo với nhau.

Nhưng mỗi nhà đều có chuẩn bị mà đến.

Năm gia tộc lớn âm mưu nuốt chứng nhà họ Trịnh, trong mắt họ lóe lên sắc lạnh.

Vốn dĩ liên minh năm gia tộc của bọn họ có thể nhanh chóng nuốt chửng sản nghiệp của nhà họ Trịnh, đợi đến khi bốn nhà kia phản ứng được thì
chỉ có thể đến húp miếng canh.

Nhưng bây giờ, chiếc bánh lớn của nhà họ Trịnh chỉ có thể chia đều cho chín nhà.

Kết quả này khiến họ không hài lòng lắm.

Nhưng dù thế nào đi nữa, ngày hôm nay, nhà họ Trịnh không thể chạy thoát.

Nhà họ Trịnh, trong một tứ hợp viện chuyên dùng để tiếp khách.

Người của chín gia tộc lớn đang chậm rãi thưởng thức trà.

Nhàn nhã và tự đắc!

Với sự tự tin dự liệu trước!

Hôm nay, nếu là nhà họ Trịnh chủ động mời họ đến, vậy chắc hẳn là muốn chủ động giao ra bộ phận sản nghiệp trên tay.
Chỉ như vậy thì nhà họ Trịnh mới được bảo toàn.

Đây là suy nghĩ chung của mọi người.

Nhất là năm gia tộc lớn từng ra tay chơi nhà họ Trịnh, bọn họ càng ăn chắc hơn cả.
Tuy nhiên, nhà họ Trịnh có thể sẽ phải thất vọng.

Nếu chỉ muốn giao ra một bộ phần sản nghiệp thì còn lâu mới đủ.

Không ai trong số những người ngôi ở đây là kẻ lương thiện.

Hơn nữa, mục tiêu của chín đại gia đình đều giống nhau.

Có thể nói chín đại gia tộc ở kinh thành liên hợp lại.

Ở nước T, nếu gia tộc ẩn thế không ra mặt, ai sẽ chiến đấu thay chứi

Không ai có thể ngăn cản!

Sau ngày hôm nay, mười gia tộc lớn ở thủ đô nhất định sẽ biến thành chín gia tộc lớn!

Tuy nhiên, mãi cho đến khi đám người này đợi đến sắp mất kiên nhẫn, Ma La và Ma Thích mới xuất hiện.

Khi mọi người nhìn thấy hai người, họ thâm nghĩ trong lòng, kịch hay bắt đầu rồi.

Nhà họ Trịnh, e là cũng chỉ có hai vị tông sư này mà thôi.

Đừng nói là hai người bọn họ, dù Trịnh Hoành Triết có khôi phục thực lực hay Trân Thuận có tới đây, hôm nay nếu dám chống đối bọn họ thì chỉ có một chữ “chết”!

“Trịnh Đông Dương, ông chỉ là một tiểu bối, nhưng thể diện cũng khá lớn đấy!” Gia chủ của nhà họ Vạn, Vạn Bằng, chế nhạo.

“Hôm nay ông mời chúng tôi đến đây làm gì?”

Mọi người đều không định khách sáo, đi thẳng vào vấn đề.

Phù văn đen lóe lên trong mắt Ma La, giọng nói của ông ta vô tình: “Mời mọi người đến đây là để bàn chuyện đền bù!”

Đám người nghe thấy câu này, ngoài mặt vô cảm, nhưng trong lòng lại vui vẻ.

Quả nhiên, nhà họ Trịnh đã sẵn sàng nhượng lại một bộ phận lợi ích, muôn cầu toàn!

“Bồi thường, nhà họ Trịnh của anh muốn bôi thường cái gì?” Gia chủ của nhà họ Tê, Tê Vĩnh Nguyên nói.

“Chín nhà chúng tôi không biết nhà họ Trịnh của các anh muốn bồi thường thế nào?” Gia chủ nhà họ Chu là Chu Đồng Tế cũng vô cùng hăng hái nhìn Ma La.

Một số nhà khác cũng chuyến sự chú ý của họ sang Ma La và Ma Thích.

Gia chủ chín nhà, không có vị nào có thực lực thấp hơn tông sư trung kỳ.

Đột nhiên, khí thế hãi nhiên của chín người lân lượt đè lên Ma La và Ma Thích.

Muốn cho họ một sự răn đe.

Tuy nhiên khi đối mặt với khí thế trùng thiên của chín đạo, biểu hiện của Trịnh Bá Nghị chỉ hơi thay đổi.

Mặt Ma La thì không hề biến sắc, lạnh lùng nói: “Chỉ e là tính toán của các vị sai hết rôi, không phải nhà họ Trịnh của tôi muốn bôi thường cho các vị, mà là các vị phải bôi thường cho nhà họ Trịnh!”

“Dám ra tay với nhà họ Trịnh của tôi, thì các vị phải trả giá đắt!”

Ngay khi Ma La nói câu này, các vị gia chủ của chín gia tộc lớn liền thay đổi vẻ mặt.

Mọi người nhìn nhau, ý rất rõ ràng.

Tôi không nghe lâm chứ?

Nhà họ Trịnh lấy tự tin ở đâu ra mà dám kiêu ngạo như vậy.

Bây giờ, ngay cả đại trận hộ tộc của họ cũng bị phá nát.

Muốn tiêu diệt nhà họ Trịnh quả thực dễ như trở bàn tay.

Thậm chí không cần phái người trong nhà chỉ viện gì cả, chỉ bằng chín vị gia chủ kiêm chín đại tông sư bọn họ đã có thể dễ dàng san phẳng nhà họ Trịnh.

Trong lòng kinh ngạc, mọi người lại một lần nữa dôn ánh mắt vào Ma La.

“Trịnh Đông Dương, anh chỉ là tiểu bối, anh thật sự cho rằng mình tài giỏi, leo lên chỉ vị gia chủ nhà họ Trịnh là có thể kiêu ngạo sao? Có thể ăn bậy nhưng không được nói bậy đâu”

Thiên phú của Trịnh Đông Dương đúng thật là đáng kinh ngạc.

Nhưng dù sao thì nó cũng vẫn chưa phát triển đến độ cao mà ai ai cũng sợ.

Nếu thay bằng Trịnh Kim Sư thì còn tạm được.

“Hoạ từ miệng mà ra, nếu thức thời thì giao hết sản nghiệp, nội tình của nhà họ Trịnh ra, như vậy thì nhà họ Trịnh có thể được giữ lại, nếu không..”
Gia chủ nhà họ Vạn, Vạn Bằng lạnh giọng nói.

Nhà họ Trịnh là một trong mười gia tộc lớn ở thủ đô.

Tập đoàn Trịnh thị gân như độc quyền ngành dược phẩm.

Trị giá hàng chục ngàn tỷ.

Là thế gia võ học, đã đào tạo ra nhiêu tông sư cao thủ.

Hơn nữa, nhà họ Trịnh cũng là một gia tộc từng đi ra từ Thân Cảnh, xuất thân phong phú không thua kém bất cứ gia tộc nào hiện nay.

Không nói đến toàn bộ.

Ngay cả khi chỉ có thể nhận được một phân chín dựa theo chia đều, cũng có thể tăng thực lực của gia tộc họ lên ba phần.

Các gia chủ của chín gia tộc lớn lần lượt lộ nanh vuốt.

Đặc biệt là năm đại gia tộc đã lên kế hoạch từ lâu.

Lúc này bọn họ liên lạc bí mật, sau khi cầm được nhà họ Trịnh, quyết không bao giờ chia đều.

Năm nhà trong số họ tất nhiên là muốn chiếm nhiều hơn.

“Nếu không thì sao?”

Lúc này, một giọng nói lạnh lùng như sấm sét đột nhiên vang lên bên tai mọi người!

Sắc mặt các gia chủ đột nhiên cứng lại.

Chín đại gia chủ, thực lực khác nhau, nhưng thấp nhất cũng là tông sư trung kỳ.

Ba đại tông sư trung kỳ, năm đại tông sư hậu kỳ, thêm một lão quái vật chưa bao giờ thoái vị, gia chủ của nhà họ Triệu là tông sư đỉnh phong, Triệu Tung Hoành!

Khi họ đạt đến mức thực lực thế này, họ có thể tự nhiên ngay lập tức phân biệt ra được lực lượng chứa trong giọng nói này.

Ngay cả họ cũng tâm thần chấn động!

Nếu đổi thành người thường, e rằng toàn bộ nội tạng đã lập tức đã bị tổn hại mà chết!

Các vị gia chủ lập tức hướng mắt về nguồn phát ra âm thanh!

Chỉ thấy một thanh niên gây trong bộ quần áo sạch sẽ, đang đi vê phía bọn họ.

Trên mặt của anh, có ý mỉa mai.

“Trân Thuận!”

Ngay lập tức, mọi người đều nhận ra anh.

Vẻ kinh ngạc thoáng hiện trên khuôn mặt họ.

Trần Thuận đã đấu với Trịnh Đông Dương tại giao lộ Giang Nam Giang Bắc, trở nên nổi tiếng kể từ đó.

Thiên tài đánh bại tông sư Trịnh Đông Dương, được Trịnh Đông Dương – người thừa kế của nhà họ Trịnh ở thủ đô nhận chủ, được xác nhận là tông sư trẻ nhất nước T hiện nay.

Gần như làm nổ tung thế giới võ thuật nước T.

Đương nhiên cũng thu hút sự chú ý của mười đại gia tộc ở kinh thành.

Nhưng nếu đúng như vậy, việc gia chủ của mười đại gia tộc ở kinh thành bỏ ra nhiều tiên như vậy để điều tra và nghiên cứu anh cũng không đủ.

Điều quan trọng nhất là đã tiếp xúc với lão quái vật chạm ngưỡng cấp tông sư đỉnh phong, dẫn hai đại tông sư vê phía nam, nhưng họ đều chết.

Mặc dù không có băng chứng trực tiếp cho thây Trịnh Kim Sư đã bị Trần Thuận chém chết, nhưng mọi người đều biết, cái chết của Trịnh Kim Sư, lão tổ của nhà họ Trịnh, tuyệt đối không thể tách rời liên quan với Trần Thuận.
“Tên của tôi là thứ các người có thể gọi thẳng sao?”
Khuôn mặt của Trần Thuận lạnh lùng, anh khẽ hừ nhẹ.
Giải phóng một chút khí thế Thân Cảnh.
Sự uy hiếp bao trùm Ma La và Trịnh Bá Nghị, đột nhiên tan biến.
Mà chín đại gia chủ lần lượt cảm nhận được cảm giác áp chế mạnh mẽ.
Đặc biệt là ba vị gia chủ tông sư trung kỳ, gần như cảm thấy không thở nổi.
Ánh mắt nhìn Trân Thuận càng thêm kinh hãi.
Người con trai này thật đáng sợt
Suy đoán của họ không sai, Trân Thuận, ít nhất là thực lực của tông sư đỉnh phong.
“Đến đúng lúc lắm, để tôi thấy cậu một lần, cậu tông sư trẻ tài năng nhất nước T suốt một thế kỷ qua!”
Gia chủ nhà họ Triệu với thực lực tông sư đỉnh phong, Triệu Tung Hoành, hét lên một cái cũng có thể khiến người ta văng xa.
Nếu ông ta có thể giết Trần Thuận, sau đó, khối bánh này của nhà họ Trịnh sẽ được chia cho nhà họ Triệu.
Những chủ nhà khác thấy cảnh này, dù lòng không vui nhưng họ cũng vui vẻ đứng ngoài quan sát.
Vừa hay để Triệu Tung Hoành đến thử một lần.
Thử xem Trần Thuận mạnh đến mức nào.
Một khi biến số là Trần Thuận được giải quyết, nhà họ Trịnh chỉ có thể là miếng thịt mỡ trên thớt mặc cho họ làm thịt.
Thân hình Triệu Tung Hoành bay ra, giáng cho Trân Thuận một cú đấm.

Vài đạo khí quấn quanh, cùng với tiếng lôi minh hổ khiếu, lao về phía Trân Thuận.

Cú đấm này gần như xé toạc không khí.

Những cây xanh gần đó không chịu nổi áp bách mà bật tung lên.

Những gia chủ khác trông thấy cú đấm ngẫu nhiên của Triệu Tung Hoành lại có uy lực như vậy, trong lòng bọn họ càng đề phòng ông ta hơn.

Quả nhiên không hổ là một cao thủ cấp tông sư đỉnh phong.

Chấn động qua đi, mọi người đêu tò mò nhìn Trân Thuận.

Trần Thuận, kẻ bị nghi ngờ là tông sư đỉnh phong, liệu anh có thể nhận lấy cú đấm này từ tông sư đỉnh phong đường đường chính chính Triệu Tung Hoành?

Thấy vậy, Trân Thuận nở nụ cười.

“Muốn chết!”

Nụ cười ấy trở nên thật tàn nhẫn.

———————

   
Thiết kế website bởi: Hội tâm linh

error: Content is protected !!