$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh

Truyện hay

Truyện: Ma Đế truyền kỳ – Trần Thuận (tác giả: Tôi không phải Z) – Chương 271

CHƯƠNG 271: MAY MẮN MÀ THÔI

Hả?

Lão giả kinh ngạc.

Những người khác luôn chú ý, cũng đều bỗng chốc trợn to ánh mắt.

Không đời nào!

Đặc biệt là mấy người Đoàn Thái và Lý Chiêu, vốn dĩ vui sướng mà ngồi đợi thu vào linh thạch, thậm chí còn đang suy nghĩ, nếu như Trần Thuận quỵt nợ, khi đó bọn họ phải xử lý hắn như thế nào, trong chớp mắt, mỗi một người, đờ ra ngay tại chỗ!

Con ngươi co rút dữ dội!

Nhìn chằm chằm Hắc Thán Thạch chỉ vẹn vẹn còn thừa lại kích thước như noãn thạch ngỗng ở trong tay lão giả, trên trán đã bắt đầu ứa ra một vệt mồ hôi lạnh.

Sau khi lão giả dừng lại, trong lòng lại là một trận vui mừng lớn.

Lẽ nào, thật sự đã muốn chứng kiến được kỳ tích rồi?

Ông ta thế nhưng không có tham dự vào cá cược này, ích lợi nữa xu tiền với hắn cũng không có liên quan, nhưng mà, kết quả thật sự có thể ở trong một khối Hắc Thán Thạch được công nhận là đá nát, đã cắt ra được linh thạch, sẽ trở thành một màn mang tính lịch sử trong cược đá Giới.

Mà ông ta, định mệnh cũng sẽ tuỳ theo bị đưa vào sử sách của Đổ Giới Thạch, sau này bất luận khi ai nhắc đến chuyện này, đều quanh quẩn ông ta không ra.

Càng huống chi, một khi nó thành sự thật, truyền ra ngoài, cũng tuyệt đối sẽ mang đến buôn bán càng tốt cho phường Tử Hà cược đá.

Nghĩ đến đây, trong lòng lão giả đều đang run rẩy.

Kích động, hưng phấn!

Chẳng qua, kích động thì kích động, hưng phấn thì hưng phấn, lão giả tay cầm đao lại như cũ rất vững vàng, từng tầng từng tầng gọn gàng ngăn nắp mà tiếp tục mà cho Hắc Thán Thạch bóc vỏ!

Rất nhanh!

Năng lượng thoát ra từ trong Hắc Thán Thạch càng ngày càng đậm!

Không nghi ngờ chút nào, trong đó thật sự có linh thạch

Dù là chỉ có lớn một xíu!

Thì cũng là có linh thạch!

Tức thì, mấy người Đoàn Thái và Lý Chiêu, như chết cha chết mẹ, vô cùng đau đớn!

Sắc mặt hết sức khó coi.

“Linh thạch, ra đến rồi!”

Lão giả nhỏ giọng nói, cắt xuống một đao cuối cùng.

Trong nháy mắt, tất cả mọi người đều đã cảm giác đến một luồng linh khí chập chờn hết sức nồng đậm.

“Đây….đây chẳng phải là hạ phẩm linh thạch sao!”

“Hạ phẩm linh thạch, tuyệt đối không có linh khí nồng đậm tinh thuần như vậy!”

“Chẳng lẽ, là trung phẩm linh thạch?”

Ngay lập tức, có không ít người, hít ngược vào khí lạnh, kinh ngạc không thôi.

Phải biết rằng, một khối trung phẩm linh thạch giá trị tương đương với một trăm khối hạ phẩm linh thạch, mà đây chỉ là giá trị trên lý thuyết, tuyệt đối sẽ không có người cầm một khối trung phẩm linh thạch, đi đổi một trăm khối hạ phẩm linh thạch, càng không có khả năng lấy một trăm hạ phẩm linh thạch đổi lấy một khối trung phẩm linh thạch.

Ví dụ như bị thương nặng chạy trốn, giây phút có nguy cơ đến sống chết, hấp thu một khối linh khí càng tinh thuần dồi dào của trung phẩm linh thạch để khôi phục bản thân, khác xa so với hấp thu một trăm khối hạ phẩm linh thạch, tốc độ càng nhanh hơn nhiều và hiệu quả cũng càng tốt hơn nhiều.

“Đây quả thật là kiếm lời.” Tính ra chi phí mà nói, Trần Thuận cũng chỉ là tốn mười khối hạ phẩm linh thạch phí vào cửa, cộng thêm một khối hạ phẩm linh thạch đã mua Hắc Thán Thạch, tổng cộng chi phí cũng chỉ là mười một khối hạ phẩm linh thạch mà thôi.

Bây giờ, chẳng những từ trong cá cược đã thắng được hai ngàn bốn trăm khối hạ phẩm linh thạch, càng là đạt được một khối trung phẩm linh thạch, dù chỉ là lớn một xíu, một khối không hề được tính là nguyên vẹn.

Điều này làm cho không ít người thèm muốn đến đỏ đôi mắt.

Trong tốp Nguyên Khoáng Thạch này, vậy mà đã ra liên tục hai khối trung phẩm linh thạch, quả thật là khiến cho người ta khó mà tin tưởng.

Phải biết rằng, nguyên khoáng thạch đặt ở lầu một, phần lớn đều là Nguyên Khoáng Thạch không chứa linh thạch, cho dù xem như có, trên cơ bản cũng là hạ phẩm linh thạch mà thôi, chính xác mà nói những khối tốt hơn đều ở lầu trên, càng hướng lên trên càng tốt.

Cho dù là lầu hai, cũng sẽ rất ít cắt ra được trung phẩm linh thạch!

Nhưng mà, khi nhiều người ở đây đều cho rằng đây là một khối nhỏ trung phẩm linh thạch, đôi tay của lão giả cắt gọt Hắc Thán Thạch lại phát run, sắc mặt vô cùng kích động: “Đây…đây là, thượng phẩm linh thạch!”

“Ta…ta vậy mà cắt ra được thượng phẩm linh thạch rồi….”

Sắc mặt lão giả kích động đến đỏ lên.

Cả đời này của ông ta, nhiều nhất cũng chỉ từng cắt ra trung phẩm linh thạch mà thôi.

Thế mà, hôm nay, ông ta vậy mà từ Hắc Thán Thạch đã cắt ra được linh thạch, không chỉ như vậy, còn là một khối thượng phẩm linh thạch.

Giờ phút này, lão giả kích động đến cả giọng nói đều run rẩy.

“Cái gì?”

Lời này của lão giả vừa ra, trong nháy mắt, toàn trường cũng yên tĩnh!

Ánh mắt trợn tròn thật to.

Đầy mặt là không thể tưởng tượng nổi!

Làm sao có khả năng?

Hăc Thán Thạch có thể cắt ra được linh thạch, đủ khiến cho tất cả mọi người đều kinh ngạc rồi, đã làm đổi mới cách nhận thức của mọi người.

Mà ở đây mọi người còn đang sợ hãi, khi cắt ra được không phải là hạ phẩm linh thạch, mà là trung phẩm linh thạch, lão giả lại nói cho bọn họ biết, đây là một khối nhỏ thượng phẩm linh thạch?

Giờ khắc này, tuyệt đại đa số người, nhìn chằm chằm vào khối chỉ lớn bằng hạt trân châu trên tay lão giả kia, nhưng lại là linh thạch toả ra linh khí tinh thuần vô cùng, đôi mắt đều đỏ rực, không kiềm chế được mà nuốt một khẩu nước miếng.

Thượng phẩm linh thạch, có bao nhiêu khan hiếm?

Toàn cả giới chỉ có một chân giới, cũng đều rất ít thấy!

Thậm chí là đại môn phái của Đông Vực, bao gồm bản thân Tử Hà Cung, trữ thượng phẩm linh thạch đều ít vô cùng!

Hầu hết tu sĩ, cả một đời của bọn họ, cũng chưa bao giờ gặp qua thượng phẩm linh thạch!

Trong mắt Trần Thuận cũng chỉ là loé lên một đạo tinh quang, hắn cho rằng bên trong chỉ là ra đến một khối trung phẩm linh thạch, không ngờ tới vậy mà là một khối thượng phẩm linh thạch.

Vậy mà hắn còn đã nhìn nhầm!

Có điều, loại nhìn nhầmnày, hắn cũng là rất vui lòng.

Lúc này Long Tiềm, con ngươi của hắn ta hầu như muốn trợn ra ngoài.

Ánh mắt của hắn nhìn về Trần Thuận, giờ phút này, ngoại trừ tôn kính thì vẫn là tôn sùng.

Thần bí khó lường, không gì không làm được!

Tồn tại giống như thần tiên!

Giờ phút này, Long Tiềm hầu như đều muốn trực tiếp ôm lấy đùi lớn.

Đừng làm huynh đệ cái gì nữa.

Đại ca!

Khiến cho ta làm tiểu đệ của huynh được không, lấy những bản lĩnh này đều dạy cho hắn một chút!

Mà nhìn lại mấy người Đoàn Thái và Lý Chiêu, sắc mặt lúc này, giống như đã mất đi đứa nhỏ.

Lầu một đã cắt ra thượng phẩm linh thạch, còn là đã cắt ra từ trong Hắc Thán Thạch, trong chốc lát cũng là kinh động đến người phụ trách của phường Tử Hà.

Một người lão giả Thông Thần Cảnh đỉnh phong, vô thanh vô tức mà xuất hiện ở nơi này.

“Đồng trưởng lão!”

Sau khi nhìn thấy người đến, những người ở phường Tử Hà này, lần lượt cung kính lên tiếng.

Đồng trưởng lão gật đầu, nhận lấy thượng phẩm linh thạch trong tay lão giả, trong mắt cũng loé lên một tia quang mang khác thường, nhưng theo sau đó, đã đưa khối nhỏ thượng phẩm linh thạch này lại, xen vào nói: “Chúc mừng bạn nhỏ, loại ánh mắt tinh tường độc đáo này, thật là khiến cho lão phu cũng ghen tị, ha ha!”

Trần Thuận rất thản nhiên mà lấy thượng phẩm linh thạch vào trong tay, cũng là cười nói: “Tôi người này chỉ là thích đánh cược một chút, khiêu chiến những điều không có khả năng, chơi chút kích thích mà thôi, thực là may mắn!”

“cược đá, may mắn cũng là thực lực mạnh nhất!”

Đồng trưởng lão cười nói.

Không hề nghi ngờ lời nói của Trần Thuận.

Ở ông ta xem đến, Trần Thuận cũng xác thật là đã đi vận cứt chó.

Vậy mà có thể ở lầu một cắt ra đến một khối thượng phẩm linh thạch!

Nói xong, Đồng trưởng lão cũng đã nhặt lên những vỏ thạch mà được cắt ra từ Hắc Thán Thạch.

Đã tỉ mỉ quan sát một hồi.

Chân mày thỉnh thoảng nhíu lại.

Chốc lát sau, Đồng trưởng lão này mới nói: “Đây không hề là Hắc Thán Thạch thuần tuý, bên trong cùng của Hắc Thán Thạch, bao bọc lấy một tầng nhỏ của linh thạch, chính là lớp Hắc Bì Thạch này cực kỳ gần giống với Hắc Thán Thạch, hai cái này hoà lẫn vào nhau, dưới tình huống bình thường, còn thật sự khó mà nhận biết ra được!”

Sau khi nói xong, Đồng trưởng lão cũng là thở ra một hơi

Ông ta chỉ nói vậy mà thôi, Hắc Thán Thạch làm sao có thể cắt ra đến linh thạch, còn là một khối thượng phẩm linh thạch, điều này há chẳng phải là làm nhục kiến thức chuyên môn mà ông ta thu thập được từ trăm năm đến nay!

Nghe thấy lời này, người khác cũng là thở ra một hơi.

Xem ra, Hắc Thán Thạch cũng là Hắc Thán Thạch.

Chỉ có điều, thằng nhóc Trần Thuận này đã gặp phải vận cứt chó mà thôi!

Trần Thuận nghe thấy lời này, nói: “Vậy mà không phải là Hắc Thán Thạch, thật đáng tiếc, tôi còn cho rằng đã tạo nên kỳ tích đâu!”

Một bộ biểu tình tiếc nuối.

Nhiều người nhìn thấy thật muốn đánh hắn.

Đã được tiện nghi mà còn khoe mẽ.

Mà trong lòng Trần Thuận đã cười khinh thường.

Ở trong vạn vật Hắc Thán Thạch cũng xác thực là được công nhận là đá nát, nhưng việc của thế gian, từ xưa đến nay không có gì là tuyệt đối, còn thật có người từ trong Hắc Thán Thạch đã từng cắt ra đến linh thạch.

Tuy rằng nơi địa vực kia vô cùng đặc thù, nhưng chung quy là từ trong Hắc Thán Thạch cắt ra đến linh thạch.

Có điều, Trần Thuận lần này ngược lại thật sự là vì nhìn ra được trong Hắc Thán Thạch bao bọc một tầng Hắc Bì Thạch nguyên nhân, nên mới đã chọn khối Nguyên Khoáng Thạch xấu xí này.

“Bạn nhỏ, nhưng có hứng thú đi đến mấy tầng trên lầu ngắm nhìn thử?”

Lúc này, Đồng trưởng lão lại ra tiếng lần nữa.

Lần này Trần Thuận đã kiếm lời lớn như vậy, tận dụng cơ hội này, chắc chắn tự tin tăng thêm, đúng lúc, ngắm nhìn nhiều hơn, nhìn xem có phải lộ ra đến một vài thứ làm cho phường cược đá của bọn hắn lại sáng tạo ra một vài ích lợi.

Đồng trưởng lão nghĩ như vậy.

Trần Thuận gật đầu: “Tôi đang có ý này!”



Khoé môi của hắn, ý cười cũng càng đậm.

Sau đó, nhìn về phía mấy người Đoàn Thái và Lý Chiêu.

Lúc này, tất cả những người đã tham dự vào cá cược, sắc mặt cũng là hết sức khó coi.

Đặc biệt là Đoàn Thái và Lý Chiêu, hai người đều đã muốn hối hận đứt ruột.

Những người trước đó bị bọn hắn kêu gọi đến cùng nhau tham gia cá cược, những người đó đã lấy ra linh thạch, lúc này, oán trách thế nhưng không phải là Trần Thuận, mà là hai người bọn hắn.

Nhưng ở trong phường Tử Hà, bây giờ ở đây càng có thêm Đồng trưởng lão, người phụ trách của phường Tử Hà, hai người bọn hắn cũng không dám phản bác.

Đành phải chịu đau giao ra linh thạch!

Trần Thuận yên tâm thoải mái mà thu lấy linh thạch, sau đó dẫn theo hai người Long Tiềm và Thiên Tuyết, cùng với Đồng trưởng lão cùng nhau đi lên trên lầu.

Lưu lại một mặt oán giận của Đoàn Thái và Lý Chiêu nhìn theo hình bóng của bọn họ.

“Ngươi chờ đó cho ta, linh thạch của chúng ta, chẳng phải dễ cầm như vậy!”

Giờ phút này, hai người đều đã lộ ra vẻ hung ác!

---------------------

   

Thiết kế website bởi: Hội tâm linh

error: Làm người Không ăn cắp !