$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh

Truyện hay

Truyện: Kiếp này chỉ nguyện bên người – Ninh Tương Y – Chương 607

Chương 607: Ta muốn ăn

Giọng nói nàng có chút khàn khàn, dùng giọng nói như vậy, trần trụi nói lời như vậy, Ninh Úc cảm thấy, hắn dường như lại có chút không chịu nổi, lửa lại bắt đầu nhen nhóm.

Ninh Tương Y cười mờ ám, dùng giọng nói càng thêm mê hoặc nói.

“Dùng sức đi. . . Dùng sức a… Ngươi không được rồi sao?”

“Bịch!”



Đây là âm thanh khăn mặt bị nện xuống chậu nước, con cầm thú chỉ vài câu đơn giản liền bị trêu chọc không chịu được, muốn tiếp tục! sao hắn lại không được? !

Nhưng bị Ninh Tương Y dùng chân chống đỡ lồng ngực hắn!

“Không được đến gần, ta đau bụng…”

Nàng nói gần như từ chối, nhưng cũng không phải làm bộ, bụng dưới của nàng thật sự có chút đau nhức, tội nghiệp nhìn Ninh Úc.



Ninh Úc thấy thế, vội vàng nói, “Làm sao vậy? Nàng chờ một chút, ta đi gọi đại phu!”

Lúc này kêu đại phu cái gì!

Ninh Tương Y vội vàng liền chặn hắn!

Nàng xấu hổ biểu cảm. .. rất có thể là nàng… Khụ khụ. . . bị Ninh Úc làm đau. .. Lỡ như bị đại phu nhìn ra, không bằng nàng chết đi cho xong!

Ninh Úc nghe xong cũng cảm thấy có chút xấu hổ, “Thế nhưng nàng đang đau.. “

“Không sao! Hiện tại ta cảm thấy tốt rồi! Chỉ là thật sự đói… bây giờ đặc biệt muốn ăn bánh ngọt Đường Tâm Trai. ..”

Không nói không sao, nhưng nói ra, Ninh Tương Y cảm thấy nàng quả thực thèm muốn chết!

“Ninh Úc… Làm sao bây giờ, ta cảm thấy ta giống như bị một loại bệnh nếu không ăn được bánh Đường Tâm Trai thì sẽ chết. ..”

Ninh Úc nghe nàng, vừa tức vừa buồn cười!

Hắn dùng sức nhào nặn mặt nàng, có chút bực nói, “Muốn ăn thì ăn! Cái gì mà chết hay không! Hoàng tỷ, nàng lại không ngoan rồi!”

Ninh Tương Y vuốt ve tay hắn, nhìn sắc trời bên ngoài một chút, có chút khó khăn nói, “Thế nhưng đã hơn nửa đêm, người ta cũng không còn mở cửa…”

Ninh Úc đưa tay nhẹ búng ở trên trán nàng một cái!

“Đồ ngốc, nữ nhân của bản vương, nửa đêm muốn ăn đồ nhà bọn họ, là vinh hạnh của bọn họ!”

Nói xong, hắn mặc quần áo cho nàng, “Món ngon nhất là vừa ra lò, chúng ta cùng đi chứ, nàng còn muốn ăn cái gì nữa không?, đều được cả!”

Ninh Tương Y hai mắt tỏa sáng, cũng không cần hắn mặc, tự nàng mặc chỉnh tề hơn!

“Đi thôi!” Nàng tràn đầy phấn khởi, giống như người nằm bẹp dí vừa nãy không phải nàng.

Ninh Úc cưng chiều cười một tiếng, thấy thân thể nàng lúc này còn bủn rủn bất lực, trực tiếp nắm cả thắt lưng của nàng dùng khinh công vọt lên, leo tường ra ngoài!

Vương phủ bảo vệ nghiêm ngặt, mà lại Ninh Úc cũng không tránh né, những người tuần tra gần đó, cứ trơ mắt nhìn vương gia bọn họ cùng Vương phi leo tường ra ngoài. .. Đây cũng coi như không có ai…

Lúc trước công chúa không có ở đây, vương gia tuyệt đối sẽ không có hành động “Thất thường” như vậy, chỉ có thể nói, có công chúa, vương gia giống như cũng có ít khói lửa, coi như mặt vẫn lạnh nhưng cũng không khiến người khác cảm thấy lạnh như băng.

Như vậy cũng tốt!

Trời đêm trăng cao, Ninh Úc thật sự không để Ninh Tương Y cử động, ôm nàng đi một đường, tìm được Đường Tâm Trai quen thuộc.

Đường Tâm Trai làm đồ ngọt rất ngon, hoàng tỷ thích ăn nhất bánh nhà bọn họ, ngọt mà không ngán, phần bên ngoài còn có hương tiêu.

Ninh Úc đem Ninh Tương Y đặt ở trước cửa, mình nhảy vào sân Đường Tâm Trai, cũng chính là chỗ ở của ông chủ và vợ.

Cũng không biết xảy ra chuyện gì,không bao lâu, Ninh Tương Y cảm giác bên trong một trận náo loạn, gà bay chó sủa, không lâu, cửa bị mở ra, Ninh Úc cười kéo nàng vào, nói với nàng.

“Chủ quán nghe nói nàng muốn ăn, vô cùng vui mừng, chuẩn bị tự tay xuống bếp làm.”

“…”

Ninh Tương Y nhìn Ninh Úc một mặt sạch sẽ vô hại, hắn nói lời bịa đặt thật không chớp mắt, ông chủ người ta hiện tại đã có tiền, đã sớm không tự tay làm việc rồi mà ?

Nhưng đây cũng biểu hiện Ninh Úc vô cùng có tâm với nàng, nàng nắm chặt tay hắn, cười hì hì nói, “Không cần quá nhiều, một cái là đủ rồi, cũng không thể đêm hôm khuya khoắt khiến người ta mệt mỏi phải không?”

Không thể không nói, hai con người này da mặt đều dày!

Ninh Tương Y bị Ninh Úc kéo đến sau bếp, lúc này đừng nói ông chủ hay vợ, mà một dải người phục vụ đều đang chờ ở kia, có thể nhìn ra được bọn họ mặc quần áo rất vội vàng nhưng từng người đều vui vẻ ra mặt nghênh đón bọn họ.

Ông chủ cũng không nói nhảm, trực tiếp không thể không nói, từ khi Đường Tâm Trai nổi danh, bọn họ rất ít tự mình làm. Nhưng khi Tề Vương giá lâm, bọn họ muốn lười cũng không được!

Ông chủ là người mập mạp, lúc này hắn đang cười tươi nhưng trong lòng rơi lệ.

Lần thứ hai, đã là lần thứ hai hắn đêm hôm khuya khoắt bị Tề Vương móc từ trong chăn ra! May mắn lúc vương gia đến hắn không “Làm việc”, nếu không đã bị dọa mà tạo ra chuyện gì nguy hiểm tính mạng cũng nên!

Ninh Úc đứng ở một bên nhìn chằm chằm, lần này không cần hắn nói, ông chủ đều biết yêu cầu, muốn bao nhiêu đường, còn muốn hai mặt nướng cháy một chút. ..ô ô, không thể nghĩ, càng nghĩ càng muốn khóc lớn!

Ninh Tương Y tựa đầu vào vai Ninh Úc, vì người cả phòng đều vì vậy mà tỏ ra bận rộn, mặc dù nàng ngượng ngùng nhưng không thể không nói, trong lòng vẫn ấm áp, cái nam nhân này. . . Hắn thật sự khiến trong lòng nàng cảm thấy mình được cưng chiều đến trên ngọn cây.. Nàng cũng có chút lo lắng, còn tiếp tục như thế, nàng có thể bị cái nam nhân này cưng chiều đến biến dạng không?

Bánh đường không khó làm, làm cũng rất nhanh, ông chủ cười run rẩy đem bánh gói trong giấy đưa lên, trong lòng đột nhiên đang nghĩ, bao cái giấy dầu này thì quá keo kiệt, hắn cảm thấy hắn nên đi chuẩn bị một chút giấy vàng bạc khảm ngọc, chuẩn bị cho lần sau Tề Vương đột nhiên đến thăm…

Nhưng Ninh Úc không ngại những thứ này, bởi vì còn rất nóng, cho nên hắn nhận trước rồi ban thưởng, sau đó liền mang Ninh Tương Y rời đi.

Ông chủ thấy bọn họ thật sự đi mới thật dài thở ra, mặc dù Tề Vương yêu cầu rất đáng sợ, nhưng ban thưởng cũng phong phú, nhiều tiền như vậy chỉ vì mua một cái bánh… Ông chủ béo khóc không ra nước mắt, không hổ Tề Vương là tề vương chủ Ngân Trang!

Ninh Tương Y cắn hai miếng bánh, nhưng đột nhiên nhíu nhíu mày, không ăn.

“Làm sao vậy?” Ninh Úc ngay lập tức phát hiện, “Không thể ăn sao?”

Lúc này bọn họ ngồi trên nóc nhà, mùi bánh thơm ngọt lan tràn, nhưng Ninh Tương Y lại xị mặt, dường như rất không hài lòng.

“Ta đột nhiên không muốn ăn…”

Ninh Tương Y muốn khóc, Ninh Úc. không hề cảm thấy nàng đang cố tình gây chuyện, bởi nàng chỉ là không muốn ăn..

Ai ngờ Ninh Úc cười hỏi, “Vậy nàng muốn ăn cái gì?”

Ninh Tương Y chép miệng một cái, ngượng ngùng nói, “Ta muốn ăn ô mai của mai phường..

Ninh Úc không nói hai lời, ôm Ninh Tương Y, nhảy xuống nóc nhà.

“Đi thật sao?” Ninh Tương Y có chút xấu hổ.

Ninh Úc cười nói, “Nàng muốn gì cũng được, chỉ cần ta có thể làm. Nhưng nếu như ta không làm được, ta cũng sẽ cố gắng làm cho nàng xem, huống chi chỉ là mấy miếng ô mai?”

Hắn nói nhẹ nhàng, nhưng Ninh Tương Y lại đỏ bừng mặt, một tay ôm cổ Ninh Úc, một tay gặm bánh ngọt.

Nàng không muốn ăn, cho nên gặm từng ngụm nhỏ ngụm nhỏ, sau đó thỉnh thoảng đưa tới miệng Ninh Úc muốn hắn ăn, cũng không thể lãng phí đồ ăn được!

Nàng khúc khích cười trộm.

----------------------------



   



error: Alert: Content is protected !!