$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh




Truyện hay

Truyện: Đệ nhất sủng – Cố Cơ Uyển (tác giả: Sơ Cửu) – Chương 412

CHƯƠNG 412: CHÚNG TA…CÓ HAY KHÔNG?

“Cậu Tĩnh Viễn.” Sau khi nhận được điện thoại, quản gia Đinh đã đợi bọn họ trong phòng khách.

Thấy Cố Tĩnh Viễn quay trở về, ông ta lập tức đi đến đón tiếp.

“Uyển, sao cô lại đi chung với cậu Tĩnh Viễn?”

“Chúng tôi đụng mặt nhau ở bên ngoài.” Cố Tĩnh Viễn nhìn vào trong phòng khách.

Lác đác vài người hâu đang làm việc trong phòng.

Trước kia cảm thấy rất yên tĩnh, một gia đình êm ấm, bây giờ lại cảm thấy nơi nào cũng là tai mắt, nơi nào cũng chứa đựng nguy cơ.

Anh thấp giọng nói: “Chú Đinh, lên rồi nói tiếp.”

Quản gia Đinh đưa bọn họ vào trong phòng làm việc của ông cụ.

Bình thường cũng chỉ có một mình ông cụ và quản gia Đinh có thể tùy tiện ra vào nơi này, đến người hâu cũng không dám tự tiện vào đây quét dọn.

Lần nào quét dọn cũng phải có quản gia Đỉnh trông chừng mới được.

Có thể thấy rằng phòng làm việc quan trọng đến mức nào.

“Cậu Tĩnh Viễn, rốt cuộc là có chuyện gì thế?” Sau khi đóng cửa phòng làm việc lại, quản gia Đinh lập tức cất tiếng hỏi.

“Có phải trong nhà xảy ra chuyện gì hay không?”

Mặc dù Cố Tĩnh Viễn chẳng nói gì cả, nhưng anh ta vẫn lờ mờ cảm thấy bất an.

“Chú Đinh, vẫn còn chưa có tin của ông ngoại à?”

“Không biết hôm nay ông ngoại đã đi đâu, tôi đã cử người đi tìm kiếm rồi, đến bây giờ vẫn còn chưa có tin tức.”

“Còn gì đâu?” Tin tức buổi sáng toàn là tin liên quan đến nhà họ Cổ bọn họ mà thôi.

Lúc ấy người ở bên cạnh ông ngoại chính là dì út.

“Cũng không tìm thấy cô hai, nghe nói là đã đi ra ngoài chơi với ông cụ rồi.”

Rốt cuộc đã đi đâu chơi rôi? Không ngờ lại thân bí như thể, hoàn toàn không liên lạc được?

“Điện thoại của hai người đều không thể liên lạc được?” Quản gia Đinh lo lắng: “Cậu Tĩnh Viễn, nếu như có gì thì cậu nói thẳng ra đi”

Mọi người đều không nói gì, nếu là thế thì ông ấy sẽ càng lúc càng lo lắng và bất an, chỉ sợ rằng có chuyện lớn gì đó sắp sửa xảy ra.

Cố Tĩnh Viễn hơi do dự, có điều Chú Đinh có thể giúp được gì trong chuyện này thì cũng có lợi với anh.

“Chú Đinh…

“Cậu Tĩnh Viễn, đừng hỏi tôi mấy câu vô nghĩa như có đáng tin hay không.”

Quản gia Đinh thấy anh khó xử cũng cảm thấy buồn bã.

“Tôi đã đi theo ông cụ từ lâu rồi, cũng nhìn các cô cậu trưởng thành, cậu biết tôi là người như thế nào rồi đó ”

Cố Thanh Viên an ủi ông ấy: “Chỉ là vì trong nhà đột nhiên xảy ra nhiều việc quá nên tôi rối trí thôi”

“Chú Đinh, bác đừng trách anh Tĩnh Viễn… Bây giờ anh ấy cảm thấy khó xử lắm”

Cõ Cơ Uyển luôn giữ im lặng cũng lên tiếng an ủi.

Quản gia Đinh thở dài: “Sao tôi lại trách cậu ấy cho được? Thật ra trong lòng tôi cũng cảm thấy hoang mang.”

Ông ấy nhìn hai người rồi tỏ vẻ bất lực: “Các cô cậu càng không nói thì tôi lại càng cảm thấy hoang mang”

Cố Tĩnh Viễn không định giấu giếm mà nói thẳng: “Cố Vị Y không phải là cháu của ông ngoại, tôi nghi ngờ Uyển mới là thật”

“Cái gì?” Quản gia Đinh sợ hết hồn, suýt nữa trái tim đã bật ra ngoài.

“Tôi… Tôi không chắc.” Cố Cơ Uyển không muốn lừa dối người khác, cô thật sự không chắc chắn.

“Trước kia tôi đã đi làm xét nghiệm ADN, kết quả là tôi không phải là cháu của ông nội Cố”

“Tôi nói rồi, có thể đã có người động tay động chân vào chuyện này, xét nghiệm thêm lần nữa có lẽ sẽ có kết quả.”

Bàn tay của Cố Tĩnh Viễn đặt trên vai cô, bình tĩnh bóp nhẹ.

“Anh tin em là cháu của ông, trực giác của anh nói với anh như thế đó.”

“Nhưng đây không phải là chuyện mà trực giác có thể giải quyết được.”

Bây giờ ông ấy rất rối.

Cổ Vị Y không phải là cháu gái của ông cụ mà là Uyển à?

“Nhưng ban đầu chúng tôi đích thân đưa cô Vị Y và ông cụ đi xét nghiệm ADN, cậu cũng có mặt ở đó cơ mà”

“Xét nghiệm đó đã bị người khác đụng tay đụng chân vào rồi, Cố Vị Y chính miệng thừa nhận máu mà cô ta mang đi xét nghiệm ADN với ông ngoại là của Uyển”

Lời nói của Cố Tĩnh Viễn khiến cho đầu óc của quản gia Đinh trở nên trống rỗng.

Chuyện gì thế này!

Đột nhiên ông ấy nhíu mày lại: “Cậu nói cô Vị Y chính miệng thừa nhận đấy?”

Nếu như chuyện này là thật, trên thực thể, quản gia Đinh càng vui vẻ hơn.

Trong thời gian một tháng sau khi Cố Vị Y trở về nhà, cô ta đã khiến cho nhà họ Cố rối loạn gà bay chó sủa.

Ông ấy không thích Cố Vị Y, rất không thích.

Ông ấy tin rằng nhà họ Cố, ngoại trừ ông cụ không thể không yêu thương cô cháu ngoại Vi Tư vì sự áy náy với Cố Cảnh Húc.

Những người khác, không có một ai thật lòng thích cô cháu gái này.

Nhất là những người biết một ít nội tình như bọn họ.

Sau khi Cố Vị Y trở về nhà, cô ta đã làm ra không ít trò giả dối, khiến cho người nhà họ Cố hoảng hốt bất an?

Nhưng Cố Vị Y chính miệng thừa nhận mình không phải là cháu gái của ông cụ, đây chẳng phải là chuyện rất kỳ quái sao?

“Tôi lấy tóc của cô ta và tóc của ông ngoại để đi làm xét nghiệm, bị cô ta phát hiện, bởi thế cô ta đã thừa nhận rồi.”

“Thế cô ta…”

“Chú Đinh, chú không để ý đến tin giải trí, chuyện tôi và Uyển đã bị ông ngoại công bố với người ngoài rồi ”

Quản gia Đinh cũng biết được tâm nghiêm trọng của chuyện này.

Mọi chuyện đi đến nước đường này, nếu như bây giờ phát hiện Cố Cơ Uyển mới là cháu gái của nhà họ Cố, thế thì nhất định chuyện giữa Cố Tĩnh Viễn và Cố Cơ Uyển sẽ làm bọn họ mất hết mặt mũi.

Cổ Vị Y ÿ vào chuyện này nên mới có thể làm càn sao?

“Cậu Tĩnh Viễn, thế bây giờ phải làm sao?”

Đã lớn chuyện đến mức này rồi, bây giờ rất khó để giải quyết ổn thỏa.

“Tìm ông ngoại về để giải quyết chuyện của Cố Vị Y trước, còn chuyện của tôi và Uyển thì đợi đến khi hạ nhiệt trên mạng rồi giải quyết sau.”

“Nhưng mà…Nhưng mà, chuyện gì thế này?”

Quản gia Đinh bất cẩn kéo đến tin tức chấn động này.

Ánh mắt của ông cụ không khỏi lướt đến bụng Cố Cơ Uyển.

“Uyển, cháu…”

Cố Cơ Uyển chột dạ, mặc dù biết ông ấy hiểu nhầm nhưng mà chuyện mình mang thai lại là thật!

“Giả đấy!” Cố Tĩnh Viễn không bị áp lực tâm lý nặng nề.

Cho dù sau này phát hiện ra anh ta giấu giếm chuyện này thì người chịu trách nhiệm là anh ta, không liên quan gì đến Uyển cả.

“Nhưng mà, tối ngày hôm qua…

“Tôi và Uyển bị chuốc thuốc!”

Cố Tĩnh Viễn liếc nhìn ra ngoài cửa trong vô thức: “Tiểu Lan mang ít điểm tâm cho chúng tôi, trong đồ ăn bị bỏ thuốc ”

“Tiểu Lan?” Chết tiệt! Cái nhà này nằm trong tâm mắt của ông ấy, không ngờ lại xảy ra sơ sót như thế này!

“Không nhất định liên quan đến cô ta, lúc cô ta đi vào phòng, tôi thấy thái độ của cô ta cũng không có vẻ gì kỳ lạ.

Cũng có thể, đồ ăn bị người bỏ thuốc, đến Tiểu Lan cũng không biết được.

“Thế chúng ta…”

Bây giờ quản gia Đinh cảm thấy rất lo lắng, bọn họ bị chuốc thuốc, thế…rốt cuộc có…

“Không có.” Cố Tĩnh Viễn thầm thở phào một hơi: “Vẫn còn chưa đến mức làm sai thì mọi người đã kéo đến rồi ”

Khả năng chuốc thuốc của người ấy cũng cao lắm, vừa nhìn đã biết là một tay cao thủ.

Biết cách dùng số lượng thuốc, đợi đến khi mọi người kéo đến, bọn họ giật mình, hiệu quả của thuốc gân như đã tan biến hết.

cho bọn họ cơ hội để giải thích, đồng thời vô hình trung lại đẩy chuyện này về phía xấu nhất.

Quan trọng nhất là tối hôm qua Cố Tĩnh Viễn không hề biết Cố Cơ Uyển là em họ của mình.

Nếu như anh ta biết, thà rằng triệt để làm lớn chuyện này, điều tra trong nhà rõ ràng, cũng không để cho nó tiến triển đến nước này!

Điện thoại trong tay Cố Tĩnh Viễn đổ chuông, anh ta lập tức bắt máy ngay!

Cõ Cơ Uyển và quản gia Đinh nhìn anh ta với vẻ mặt sốt ruột.

Bây giờ bất kỳ tiếng gió thổi nghiêng cành cỏ nào cũng khiến cho bọn họ cảm thấy sợ hãi.

Quan trọng nhất là rốt cuộc ông cụ đã đi đâu rồi?

Sau khi cúp máy, Cố Tĩnh Viễn mím môi: “Ông ngoại ra biển rồi, tạm thời không biết đi đâu”

Anh ta ngập ngừng một lúc rồi nói: “Với lại cậu Mộ và Cố Vị Y đã cắt đuôi người của chúng ta rồi.”

——————–

   
Thiết kế website bởi: Hội tâm linh

error: Content is protected !!