$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh




Truyện hay

Truyện: Đệ nhất sủng – Cố Cơ Uyển (tác giả: Sơ Cửu) – Chương 391

CHƯƠNG 391: Ở LẠI NHÀ ÔNG NỘI ĐƯỢC KHÔNG
Khi ông cụ đi ra khỏi phòng Cố Vị Y, trên mặt đều là buồn bã.
Thật ra cũng không nói ra được là tâm trạng có chỗ nào không tốt, nhưng chính là, cảm giác rất trĩu nặng.
Đột nhiên cảm thấy rất cô đơn.
Ừ, chính là cô đơn.
“Ông chủ ra rồi” Quản gia Đinh đang bận rộn bên cạnh, nhìn thấy ông cụ thì lập tức bước lên nghênh đón.
“Ông chủ..”
Hai người đã là bạn bè mấy chục năm, khi ở một mình với ông, chú Đinh gọi ông là ông già.
Nhưng khi có người, cơ bản vẫn gọi là ông chủ.
“Ừm” Ông cụ Cố gật đầu, lại không nói thêm câu nào.
“Ông chủ, có phải xảy ra chuyện gì rồi không?” Thoạt nhìn tâm trạng không tốt?
“Không có gì, lão Đinh, tuần sau về công ty với tôi một chuyển”
Không phải tâm trạng ông không tốt, chắc là không phải nhỉ? Dù sao bản thân cũng không nói rõ được là không tốt ở chỗ nào.
“Ông muốn về công ty? Vê làm gì?” Chuyện của công ty, sau khi Cố Vị Y trở về, ông cụ lại càng bỏ bê hơn.
Cả một tháng này, đều đang nghĩ cách dỗ cô Vị Y vui vẻ.
“Lão Đinh à, cổ phần lúc trước muốn cho Cảnh Húc, nên chuyển cho Vị Y rồi”
Ông cụ đi về phía trước, không ngờ, lại nhìn thấy trong phòng khách có khách đến.

Vốn dĩ chú Đinh muốn hỏi tiếp, nhưng chợt nhớ ra, trong phòng khách còn đang có khách.

Ông ta vội nói: “Cậu cả Mộ đến, còn có..

“Sao sớm vậy đã đến rồi?” Ông cụ Cố nghênh đón.

Nhưng mới đi vài bước, khóe mắt liếc qua, lập tức nhìn thấy một bóng người nhỏ bé đang ngôi trước bàn ở một chỗ khác trong phòng khách.

“Uyến Uyển?” Ông cụ sững sờ, bông nhiên trong lòng sáng tỏ, bước nhanh đến: “Sao lại đến đây? Không phải nói, không muốn đến nơi này của ông nội sao?”

Cố Cơ Uyển đang ăn gì đó, nhìn thấy ông cụ Cố đến, lập tức đứng dậy.

“Cậu cả Mộ muốn đến, cháu đi cùng”

“Đến rồi thì đừng đi nữa!” Ông cụ nắm chặt lấy tay cô.

Tất cả những buồn bã trong lòng vừa rồi, khi Cố Cơ Uyến xuất hiện, lập tức biến mất không còn tăm tích.

“Cháu đang làm gì thế? Ăn cái gì sao?” Lão Đinh, mau mang tất cả đồ ăn ngon nhà chúng ta lên đây, mau!”

“Đang bảo các đầu bếp chuẩn bị rôi, phải cân một chút thời gian” Quản gia Đinh lập tức nói.

“Còn cả viên trứng nhím nhân gạch cua hấp, súp trân châu bát bảo, tôm hùm sốt trứng muối đâu rồi? Sao lại không có?”

Những thứ này đều là món mà bình thường ông cụ thích ăn nhất, ông cảm thấy, đó là món ăn ngon nhất mà đầu bếp nhà bọn họ làm.

Nhìn cái bàn này đi, vậy mà không có món ăn nổi tiếng nhất của bọn họ, thật quá đáng!

“Có hết có hết, tất cả đều đang làm, Uyển Uyển mới đến chưa lâu, còn chưa kịp mang lên”

“Ông chủ, tôm hùm sốt trứng muối đến rồi!”

Đầu bếp trưởng bưng một đĩa tôm hùm sốt trứng muối nóng hổi đi đến.

Cố Cơ Uyển có chút dở khóc dở cười, một bàn thức ăn này cô đã ăn không hết rồi, lại còn muốn mang thêm?

“Ông nội, cháu no lắm rồi, no đến mức không ăn được thêm miếng nào nữa”

“Như vậy sao được, món ngon nhất còn chưa mang lên, sao có thể không ăn được nữa?

Ông cụ không chịu, quản gia Đinh cũng không chịu.

“Đồ ăn đầu bếp nhà ông làm chắc chản là ngon nhất thế giới, cháu cũng phải nếm thử một chút”

“Vậy sao ông không nói sớm là còn có món ăn ngon hơn, cháu đã ăn nhiêu như vậy rồi, phí cả cái bụng của cháu mà”
Cố Cơ Uyển không nhịn được phàn nàn, bởi vì, đĩa tôm hùm sốt trứng muối trước mắt này, thoạt nhìn có vẻ rất ngon.
“Đúng vậy, đều tại lão Đinh, vì sao không nhắc nhở Uyển Uyển, chờ sau đó còn có đồ ngon hơn chứ?” Ông cụ cau mày trách cứ.
Cố Cơ Uyển cũng cau mày, rất muốn ăn nhiều tôm hùm một chút.

“Đúng vậy, ông nội Đinh, ông cũng thật hư quá đi, vì sao không nhắc nhở cháu sớm một chút?”

“Không được gọi ông ta là ông nội Đinh, chỉ có thể gọi ông là ông nội, gọi ông ta là lão Đỉnh”

“Dạ dạ dạ..” Có Cơ Uyển gật đầu, rõ ràng trong cái miệng nhỏ nhắn đã chất đầy đồ ăn.

Bây giờ nói chuyện cũng hơi không rõ ràng rồi.

“Chú Đinh..

“Thế này mới ngoan!”

“Ừm ừm! Ngon quá!”

Trên ghế sofa phía xa, trong tay người đàn ông cầm một ly trà, ánh mắt rơi lên trên người Cố Cơ Uyển và ông cụ.

Đôi mắt sâu thảm khiến người ta không nhìn thấu anh đang nghĩ gì.

Cố Tĩnh Viễn ngồi ở cách đó không xa, cũng đang nhìn ba người bên đó, anh ta cong môi, lộ ra nụ cười dịu dàng.

“Ông ngoại và Uyển Uyển thật sự là vừa gặp mà đã quen thân, lúc trước Uyển Uyển cũng coi như đã cứu ông nội một mạng, hai người bọn họ ở cùng nhau, cảm giác vô cùng tốt”

“Thật sao?” Mộ Tu Kiệt thu lại ánh mắt, cười nhạt: “Thoạt nhìn giống như là hai ông cháu vậy”

“Đúng vậy? Ông ngoại đặc biệt thích Uyến Uyển gọi mình là ông nội, còn nhất định muốn Uyển Uyển gọi là như vậy, giống như một ông già bướng bỉnh vậy”

Cố Tĩnh Viễn lắc đầu cười yếu ớt, đối với ông ngoại bướng bỉnh nhà mình, cũng là không còn cách nào.

Mộ Tu Kiệt xoay xoay cái ly trong tay rồi mới nâng lên, uống một hơi cạn sạch nước trà trong ly.

Anh đặt ly trà xuống, nhìn Cố Tĩnh Viễn: “Nghe nói Cố Vị Y xảy ra chuyện ngoài ý muốn? Bây giờ sao rôi?”

“Không có gì đáng ngại, chỉ là cánh tay bị trây da một chút”

Đến bây giờ Cố Tĩnh Viễn vẫn không hiểu mối quan hệ giữa Mộ Tu Kiệt và Cố Vị Y, vì vậy cũng không tiện nói thêm gì.

Anh ta đề nghị: “Cậu cả Mộ, Vị Y ở ngay trên tâng hai, nếu không tôi dẫn anh lên thăm cô ta một chút?”

Vốn dĩ Mộ Tu Kiệt định nói không cân, nhưng mà, sau khi liếc mắt nhìn ông cụ Cố và Cố Cơ Uyển ở cùng nhau, bỗng nhiên trong lòng anh xẹt qua cái gì.

Thu lại ánh mắt, anh đứng dậy cười nhạt nói: “Vậy thì tốt, làm phiên cậu cả Cố dẫn đường”

Cố Cơ Uyến ở cách đó không xa, lặng lẽ nhìn bóng lưng rời đi của hai người đàn ông.

“Chắc là bọn họ muốn đi thăm Vị Y“

Lúc này ông cụ Cố mới nhớ đến, Vị Y bị thương, cũng nên nói với Uyến Uyển một chút.

Ông nói: “Chị cháu ở ngay trên tầng hai, hôm nay bị thương nhẹ, ông nội dẫn cháu đi thăm nó nhé?”

Nhưng thật ra không hiểu vì sao, bây giờ lại không muốn dẫn Uyển Uyển đi lên chút nào.

Hiếm khi Uyến Uyển đến đây, ông còn có rất nhiều món ăn ngon trò chơi vui chưa bày ra cho cô đâu.

“Cháu không đi, tình cảm của cháu với chị ta vẫn luôn không tốt”

Trái lại Cố Cơ Uyển cũng không hề che giấu chuyện này, dù sao, tình cảm không tốt chính là tình cảm không tốt, chẳng phải có thể nhìn ra được sao?

Cũng không cân phải giả vờ.

Vậy mà ông cụ lại không tức giận vì lời này của cô.

Trái lại, còn cười rất vui vẻ.

Ngón tay dí một cái lên trán cô, ông cười nói: “Con bé này! Lại cũng không thể để cho mình chịu một chút oan ức nào, giả vờ rằng tình cảm của mình với Vị Y rất tốt, như vậy, cũng dễ dỗ dành ông già này”

“Ông nội, ông cũng biết mà, cháu với chị ta luôn luôn bất hòa, cháu dỗ ông thì có ích gì chứ?”

Bây giờ Cố Cơ Uyển buồn là tôm hùm ăn rất ngon, nhưng cô thật sự no đến mức không ăn thêm nổi một miếng nào nữa.

“Không được, ông nội, cháu phải đi ra ngoài đi dạo, tiêu hóa một chút, đợi lát nữa trở về tiếp tục chiến đấu với tôm hùm”

“Chỉ biết có ăn thôi!”

Nhưng mà, con bé chỉ biết có ăn này lại khiến ông cảm thấy vui vẻ.

“Đi, ông nội dẫn cháu đi xem nhà của ông nội, đảm bảo cháu sẽ thích”

Ông cụ Cố dắt tay cô đi ra bên ngoài.

“Nếu như cháu thích, sau này có thể ở lại nơi này của ông nội, đừng rời đi nữa, có được không?”

“Không được, vẫn phải về Bắc Lăng đi học đó” Cố Cơ Uyến không cho ông chút hi vọng dù là giả dối nào.

Ông cụ tỏ vẻ uể oải: “Ở Lăng Châu cũng có rất nhiều đại học nổi tiếng, cháu muốn vào trường nào, chắc chắn ông nội có thể sắp xếp cho cháu”

“Không được, nhà của cháu ở Bắc Lăng”

Ông cụ càng nản lòng, khó dỗ như vậy sao?

Đi vào trong sân, bông nhiên ông kéo Cố Cơ Uyển lại, tỏ vẻ nghiêm túc: “Uyển Uyển, ông cho cháu năm phần trăm cổ phần của Cố Thị, ở lại nhà ông nội được không?”

——————–

   
Thiết kế website bởi: Hội tâm linh

error: Content is protected !!