$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh

Truyện hay

Truyện: Đệ nhất sủng – Cố Cơ Uyển (tác giả: Sơ Cửu) – Chương 286

CHƯƠNG 286: GIỐNG NHƯ CHÓ PUG

Hai hôm sau, Cố Cơ Uyển cuối cùng đã có thể ngồi trên xe lăn, đi dạo trong sân một chút.
Hai hôm nay vẫn là Giang Nam ở cùng cô.

Cô một số người, nói không xuất hiện thì thật sự không bao giờ xuất hiện.
Lúc đầu còn có chút khó chịu, bây giờ tâm trạng hình như đã bình tĩnh lại rồi.
“Cái này thì sao? Toán cao cấp, còn cần tôi dạy bù cho không?”

Trong đình hóng gió, Giang Nam ngồi trước mặt Cố Cơ Uyển, cầm một quyển toán cao cấp của đại học.
“Có chỗ nào không hiểu? Không bằng cô chỉ thẳng ra đi, để tôi xem có thể giảng cho cô hiểu không”
Dù sao lúc anh đi học cũng coi như là một sinh viên giỏi, bằng không toán cao cấp khó như thế thật sự không thể giải đáp được.



Cố Cơ Uyển nhận lấy sách, lật đến một tờ rồi đưa trả về cho anh.
“Từ chỗ này trở xuống, gần như đều cái hiểu cái không." Trong khoảng thời gian này liên tục xảy ra sự cố ngoài ý muốn, đúng là chưa từng học hành cho đàng hoàng.

Bây giờ là tháng mười một, hai tháng nữa đã phải thi rồi.
Lúc trước cô không thích học tập, cơ sở cấp ba cũng không tốt, lại thiếu nhiều tiết học như vậy, bây giờ học lại từ đầu đúng là có chút khó khăn.

Cô cũng không ngờ rằng một người làm buôn bán như Giang Nam lại có kiến thức sâu rộng đối với chương trình đại học như vậy.

Mặc kệ là vấn đề gì, trên cơ bản đều có thể trả lời cho cô, tiết kiệm tiền thuê gia sự học bổ túc cho cô.
Nhưng mà tổn thất của cậu cả Giang hình như cũng không ít.



Thời gian của anh còn quý hơn thời gian của giáo viên học bổ túc nhiều.

Giang Nam lại không suy nghĩ quá nhiều, liếc mắt nhìn nội dung cô mới lật ra, lập tức kéo xe lăn của cô lại cạnh anh.
Anh cầm bút và giấy trắng bắt đầu giảng bài cho cô.

Suốt cả buổi sáng, trừ khi y tá đến để kiểm tra miệng vết thương của Cố Cơ Uyển, những thời gian khác đều dùng để học bổ túc.

Y tá thừa dịp cậu hai Giang đi ra ngoài đình hóng gió nghe điện thoại không có ở đây, nhịn không được bắt đâu hâm mộ Cố Cơ Uyển.

“Cô Cố, cô hạnh phúc thật đó, bạn trai của cô đối xử với cô quá tốt, công ty lớn như Giang thị cũng mặc kệ, luôn ở cùng cô, nếu như là tôi chắc là đang hạnh phúc tới ngất xỉu luôn rồi.”

“Tôi xỉu chưa đủ nhiều sao?” Cố Cơ Uyển liếc mắt nhìn cô ta, đã không còn cách nào để giải thích chuyện Giang Nam không phải bạn trai của cô nữa rồi.

 

Có lẽ, cho dù là chính cô cũng không thể giải thích được, tất cả những gì cậu hai Giang làm cho cô, thật sự không phải là chuyện chỉ có bạn trai có thể làm sao?

Cô từng thử bảo anh về đi làm, nhưng lần nào anh cũng từ chối, cuối cùng cô cũng không thèm thử khuyên anh nữa.
Còn mấy người Tô Tử Lạp, bởi vì không muốn để mọi người biết đầu đuôi mọi chuyện, khi cô gọi điện thoại cũng chỉ nói cô hơi khó chịu, đang ở cùng với Giang Nam.

Những chuyện khác không hề giải thích, cũng không hề nhắc đến nửa chữ về chuyện cô bị Mộ Tu Kiệt làm bị thương.
Sau một buổi sáng, những gì học được trong một buổi tương đương với chương trình học trong vòng mấy ngày.

Thầy hay sẽ dạy ra trò giỏi, có Giang Nam, Cố Cơ Uyển phát hiện ra, những chương trình học cô bị chậm có thể học bù lại trong thời gian rất nhanh.

“Còn chính trị và thiết kế... Thiết kế tôi cũng có thể giúp cô, nhưng mà chính trị thì cô phải tự tìm ý chính và học thuộc thôi, người ngoài ko giúp cô được.”

“Anh còn biết cả thiết kế nữa sao? Anh không phải học tài chính à?” Đúng là không thể tin nổi!
“Ai quy định học tài chính thì không thể học thiết kế chứ?” Thật ra, những chương trình học trong đại học có môn nào mà anh chưa từng tiếp xúc chứ.

Tài chính chẳng qua là vì muốn thừa kế chuyện làm ăn của gia đình nên mới bị ép, không thể không học.
“Thật thần kỳ!” Cố Cơ Uyển nhìn anh, sùng bái anh như nước sông cuồn cuộn liên miên không dứt.

“Chiêu giúp tôi học bổ túc thiết kế, có rất nhiều vấn đề tôi không hiểu, có rất nhiều khái niệm thiết kế tôi cũng chưa hiểu rõ được.”

“Biết cô ngốc mà.” Anh không bổ túc cho cô, không lẽ còn muốn trơ mắt ra nhìn cô thi rớt sao?
“Sau này có cái gì không hiểu đều có thể đến tìm anh sao?” Cô không có ngốc, chỉ là không theo kịp chương trình học mà thôi.

“Coi tâm trạng tôi thế nào nữa.” Giang Nam hừ hừ.
Cố Cơ Uyển nở nụ cười lấy lòng cười nói: “Vậy phải làm sao thì tâm trạng của anh mới tốt được?”
“Coi tâm trạng tôi thế nào nữa.” Nhìn thời gian, Giang Nam đóng sách lại đứng dậy: “Phải về ăn cơm rồi.”

“Lại phải ăn mấy món chẳng có chút mùi vị gì nữa” Cố Cơ Uyển nhíu mũi, mặt mày kháng cự: “Tôi đã ăn cháo trắng hai ngày rồi, không muốn ăn nữa.”

“Bác sĩ nói không thể ăn thịt cá, nước tương gia vị này nọ cũng tuyệt đối không thể đụng vào, muốn để lại sẹo sao?”

Anh không phải mỗi ngày cũng ăn cháo trắng cùng cô hay sao?
Anh còn chưa nói gì, cô bé này lại bắt đâu chê ẩm chê ương rồi?

“Có thể không ăn thịt cá, nhưng mà không muốn húp cháo nữa, có thể ăn mì không? Tôi nghe bọn họ nói, bên ngoài có một quán mì ăn rất ngon.”

Ăn cháo suốt hai ngày, cô thật sự chịu không nổi.
Thật ra cô bị thương cũng không quá nghiêm trọng, chỉ là miệng vết thương quá nhiều cho nên anh mới cẩn thận như vậy mà thôi.

Giang Nam suy nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn câm điện thoại gọi bác sĩ xem có được không.
Lúc vừa mới cúp máy, cúi đầu xuống thấy Cố Cơ Uyển nhìn anh bằng đôi mắt đây mong đợi, mặt mày chờ mong.
Thật là... làm người ta không thể nào từ chối được.

“Ở ngoài cửa đúng không? Cô ở đây chờ, tôi đi mua cho cô”
Hai hôm nay Vince đã về công ty xử lý công việc thay cho anh, khu vực gân đây cũng có vệ sĩ đang canh chừng ,anh cũng không lo sẽ có chuyện gì xảy ra.

“Ừ!" Cố Cơ Uyển nhìn anh, gật đầu thật mạnh.
“Như mấy con chó Nhật”! Giang Nam nâng ngón trỏ gõ lên trán cô rồi xoay người đi ra khỏi đình hóng gió.

Cố Cơ Uyển sửng sờ mấy giây rôi mới phản ứng lại, lập tức nhìn bóng lưng anh lâm bâm: “Anh mới giống chó đó!”

 

Chỉ tiếc người ta không thèm quan tâm đến cô, rất nhanh đã đi ra khỏi con đường nhỏ, đi ra cổng chính bệnh viện.
Lại bảo cô là chó! Cái tên đáng ghét này!

 

Cố Cơ Uyển lẩm bâầm mãi, mặt mày không phục.
Nhưng mà nể mặt tên đáng ghét này là cậu hai Giang, lại còn tự mình đi mua đồ ăn cho cô, cô không so đo với anh.
Cô thu mắt về, ngồi trên xe lăn, lại mở sách ra, tiếp tục xem lại chỗ anh vừa mới giảng cho cô.

Mãi đến khi một giọng nói bén nhọn từ bên ngoài truyền đến: “Úi chà, Cố Cơ Uyển, thì ra cô còn ở đây à?”
Cố Vị Y đi trên đường đằng sau còn có hai y tá và hai vệ sĩ.

Tư thế này nhìn qua giống hệt như công chúa đi tuần tra vậy.
Thấy Cố Cơ Uyển một mình ngồi trong đình hóng gió cô đơn lẻ loi, so với dáng vẻ được mọi người vây quanh của cô, đúng là kém như trời với đất.
Cô bước lên con đường nhỏ của đình hóng gió, đi lại gân cô nói: “Sao cạnh cô không có ai hết vậy? Không có ai chăm sóc cho cô sao?”

Cố Cơ Uyển không kiên nhẫn ngẩng đầu nhìn cô ta.
Cố Vị Y bước vào đình hóng gió, hai y tá cũng đi theo.

Hai người vệ sĩ còn lại đã bi người cản lại.
Thì ra con nhỏ đáng ghét này còn sắp xếp vệ sĩ mặc đồ bình thường ở xung quanh nữa!
Cố Vị Y nhìn lâm, lúc nãy còn tưởng rằng cô ngồi ở đây một mình.
“Có chuyện gì không?” Cố Cơ Uyển nhìn cô, lạnh lùng hỏi.

Ánh mắt của Cố Vị Y dừng trên gương mặt cô.
Trên cổ và cằm của Cố Cơ Uyển có vết cào, vết thương trên môi tuy rằng đã kết vảy, nhưng nhìn sơ qua vẫn rất đáng sợ.
Cộng thêm, mu bàn tay cô để lộ ra ngoài còn có vết thương.

Cố Vị Y vừa thấy lập tức vui vẻ.
“Úi, xem ra mấy tên đàn ông kia cũng chơi đùa với cô rất mạnh bạo nha!”
Chuyện đời luôn thay đổi, con nhỏ đáng ghét này cuối cùng cũng nếm trải được cảm giác bị mấy người đàn ông đó nhục nhã rồi!
Vừa thấy cơ thể đầy vết thương của cô là biết ngay là do đàn ông để lại rồi.

Nhìn dáng vẻ thể thảm của Cố Cơ Uyển, cô thật sự không hề có chút thương hại nào, thậm chí còn có chút hưng phấn!
“Ha ha, cảm giác chơi cùng nhiêu người đàn ông thế nào? Sướng không?”

--------------------