$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh

Truyện hay

Truyện: Đệ nhất sủng – Cố Cơ Uyển (tác giả: Sơ Cửu) – Chương 273

CHƯƠNG 273: TRƯỚC GIỜ CON NGƯỜI TÔI LUÔN CÔNG BẰNG

“Cô à, cô tới đây một mình sao?” Người đàn ông choàng khăn tắm lên người Cố Cơ Uyển, rôi vươn tay nắm lấy vai cô ngay.
Thật ra lúc nãy Cố Cơ Uyển có hơi ảo tưởng.

Cô biết người choàng khăn tắm cho mình không thể nào Mộ Khải Trạch, nhưng cô không quen nhiều người ở đây.
Cô còn tưởng là anh... Nhưng thực tế đã triệt để phá vỡ ảo tưởng duy nhất của cô.

“Xin lỗi, tôi có bạn rồi."
Cô lập tức lấy khăn tắm xuống, rồi trả cho người đàn ông không quen biết ở trước mặt, sau đó xoay người đi về phía rừng cây.



Trên bãi biển vẫn hơi nắng, hơn nữa gió rất to.
Chí ít là bên rừng cây có thể cản bớt gió.
Nhưng cô không ngờ người đàn ông này lại đi theo cô, còn choàng khăn tắm lên người cô nữa.
“Cô à, tôi không có ác ý gì hết, tôi chỉ thấy hình như cô hơi lạnh thì phải.”
Tay anh ta đặt lên vai cô và khẽ bóp một cái.

“Anh... Buông tay ra!” Cố Cơ Uyển bước nhanh hơn, rồi vùng vẫy: “Tôi không cần khăn tắm của anh.”
“Cậu hai Mộ đã đi rồi, một mình cô ở đây làm gì? Cô nhìn xem, cậu hai Mộ đã bị các cô gái khác vây quanh rồi.”
Cố Cơ Uyển nghe vậy thì quay đầu lại nhìn, quả nhiên nhìn thấy Mộ Khải Trạch bị mấy cô gái khác vây quanh, không biết đang nói gì nữa.

Nhưng nhìn Mộ Khải Trạch có vẻ không muốn dừng lại, nhưng mấy cô gái kia cũng không muốn thả người dễ dàng như thế, vẫn cứ dây dưa với anh.

Từ lúc ra ngoài chơi, cô đã biết sẽ có cảnh tượng này mà.



Con gái thì muốn kết bạn với đàn ông có thân phận cao quý, còn đàn ông thì thích chơi đùa với phụ nữ đẹp.

Dù sao cũng chỉ mua vui thôi.

 

Cô lại lấy khăn tắm xuống, rồi đi tới dưới một bóng cây, trừng mắt nhìn người đàn ông luôn đi theo mình, trầm giọng nói: “Tôi không cần khăn tắm của anh, xin lỗi, tôi đang đợi người.”

“Vậy tôi đợi cùng em là được.” Người đàn ông không hề để tâm đến sự lạnh lùng của cô: “Nào, để tôi choàng lên cho em.”
Chẳng phải phụ nữ đều ngoài mặt từ chối nhưng hành động lại đi ngược lại, rồi cuối cùng vẫn ngoan ngoãn nằm dưới thân anh ta đấy thôi?

Anh ta đã chơi đùa rất nhiều phụ nữ như thế rồi.
Nói là choàng khăn tắm cho cô, nhưng thực chất tay anh ta luôn sờ lung tung trên vai cô.
Cố Cơ Uyển chỉ thấy buồn nôn, dùng sức đẩy anh ta ra.

Nhưng không ngờ người đàn ông này không những không buông, mà còn vươn một cánh tay tới, định ôm eo cô.
Mượn cớ là choàng khăn tắm cho cô, nhưng bàn tay luôn sờ mó lung tung trên eo cô.

“Anh làm gì đấy? Tôi không cần khăn tắm của anh, anh mau buông tay ra!” Cố Cơ Uyển lạnh mặt quát.
Nhưng đối phương lại cảm thấy cô đang dụ dỗ anh ta, nên hoàn toàn không để trong lòng.
Anh ta không những ôm cô, mà còn muốn hôn cô nữa.

Cố Cơ Uyển định giơ tay lên đẩy anh ta ra, nhưng không ngờ sức đàn ông chung quy vẫn mạnh hơn con gái, nên cô không có cách nào thoát khỏi sự kềm kẹp của anh ta.
“Anh buông tôi ra! Mau thả tay tôi ra! Anh..."

“Cô ấy bảo anh buông tay ra đó, anh bị điếc hay sao mà không nghe thấy hả?”
Một giọng nói trầm thấp bỗng chen vào.

Rồi một tiếng rên rỉ vang lên, người đàn ông đang ôm Cố Cơ Uyển, định sàm sỡ cô bị người đó đấm ngã xuống đất.
“Anh...” Cố Cơ Uyển vừa nhìn thấy rõ bóng dáng trước mặt, cổ tay đã bị nắm chặt, bị anh kéo ra sau một thân cây, rôi nhanh chóng kéo vào sâu trong rừng cây.
“Anh làm gì đấy? Mau...”

“Suỵt!” Tay người đàn ông đặt lên môi cô, về cơ bản là ôm cô, cưỡng ép kéo cô vào một góc khuất.
“Cậu cả Mộ...”

“Có lẽ không ai nhìn thấy tôi ra tay.” Giọng nói người đàn ông hơi trầm thấp, rõ ràng là cố ý đè nén.

 

Cố Cơ Uyển sửng sốt, tôi bỗng hiểu ra.

 

Mặc kệ anh có thân phận gì đi nữa thì đánh người là sai, nếu truyền ra ngoài, nói không chừng sẽ gây ra những ảnh hưởng tiêu cực.

Nên anh gấp gáp kéo mình đi nấp, không muốn để người khác nắm được điểm yếu.
Đây vốn là một chuyện rất bình thường, nhưng không hiểu sao, cô luôn cảm thấy hơi... Kỳ lạ khi xảy ra với cậu cả Mộ.
Hơn nữa, chẳng phải dáng vẻ hiện tại của hai người cũng rất lạ sao?
Hình như bọn họ đã... Triệt để cắt đứt quan hệ rồi.

Bên ngoài, sau khi người đàn ông kia bò dậy liên gào khóc thảm thiết: “Là ai đánh tôi đó? Lúc nãy ai đã đánh tôi thế?”
“Có chuyện gì vậy?” Mấy cậu ấm nhà giàu đi cùng vội vàng chạy tới.
“Có người đánh lén tôi!"

“Ai thế?”
“Tôi không biết! Mẹ kiếp! Nếu để ông đây biết được là ai làm, tôi sẽ lột da anh ta ra!”
“Anh không nhìn thấy rõ là ai ra tay à?”
“Tôi không thấy, nhưng chắc chắn người này vẫn ở gần đây, anh ta đang ở cùng người phụ nữ của cậu hai Mộ, chúng ta mau đi tìm anh ta đi!

Không được để anh ta chạy thoát! Chết tiệt! Mẹ kiếp!”
Cố Cơ Uyển suýt không nhịn được bật cười, nếu để anh ta biết anh ta đang mắng cậu cả Mộ, liệu anh ta còn dám mạnh miệng thế không?

Nhưng đánh người là sai, nhất là khi một đấm đã làm người ta ngã nhào xuống đất.
“Buồn cười lắm à?” Mộ Tu Kiệt cụp mắt, nhìn thân hình trắng như tuyết ở trước mặt, bỗng mất hết tâm trạng vui đùa lúc nãy.
Cô nhóc này còn dám ăn mặc như vậy.
Cố Cơ Uyển ngừng cười, thấp giọng nói: “Không buồn cười, cảm ơn anh, tôi phải đi đây.”

 

Cô định rời đi, nhưng bị anh kéo lại.

Mộ Tu Kiệt tiến lên một bước, Cố Cơ Uyển lùi lại theo bản năng, nhưng nhận ra sau lưng cô là thân cây, nên không thể lùi được.

“Giờ em chưa thể đi được, tôi không muốn các báo lá cải lại tung tin rằng tôi và em dù đã chia lìa nhưng vẫn còn vương vấn.
Cố Cơ Uyển sửng sốt, vương vấn ư? Cô suýt quên rằng, bọn họ đã giải trừ hôn ước rồi.

“Nếu đã như vậy, anh còn tiếp cận tôi làm gì?” Lúc nãy, cô cũng có gọi anh tới giúp đâu.

“Tôi không muốn nhìn thấy người phụ nữ mà tôi từng chơi đùa, bị người đàn ông khác dụ dỗ rồi làm chuyện đồi bại.”

Cố Cơ Uyển hung hăng lườm anh, tên khốn này có biết nói chuyện không thế?

“Cậu cả Mộ à, hình như anh mới là người đàn ông mà tôi từng chơi đùa đó.”

Chẳng lẽ hai lần đó không phải vì cô bị người khác hạ thuốc, rồi cần đàn ông tới giải tỏa, nên mới đi tìm anh à?

Sắc mặt Mộ Tu Kiệt bỗng trở nên khó coi, giống như anh thật sự là liều thuốc giải để cô sử dụng lúc gặp khó khăn vậy.
Mình bị cô lợi dụng rồi ư?

“Hóa ra là vậy, em đã chơi tôi hai lần rồi, có phải giờ đến lượt tôi chơi lại em hai lần không?”

Tay anh đặt lên eo cô, khẽ nhéo một cái: “Trước giờ, con người tôi luôn công bằng nhất.”

Cố Cơ Uyển thật sự muốn tát vào mặt mình, chết tiệt!

Đã biết rõ tính khí của anh, vậy mà vẫn dám nói ra những lời đó trước mặt anh? Chẳng phải tự tìm đường chết à?

“Cậu cả Mộ, tôi nói sai rồi được không? Tôi chỉ nói đùa thôi.”

“Không được.” Không ai có thể tùy tiện nói đùa trước mặt anh được.

Quan trọng nhất là lý do này cực kỳ tốt.

“Giờ tôi muốn chơi đùa lại.”

“Cậu cả Mộ!”

“Suyt! Trừ khi em muốn cho mọi người nhìn thấy cảnh tượng chúng ta đang dây dưa với nhau.”

Anh cười gần mang theo chút xấu xa: “Tôi thì không ngại, nhưng tôi sợ em sẽ bị bại lộ ”

“Anh... Đồ khốn!” Cô dùng sức ôm lấy cánh tay anh, định gỡ bàn tay của anh ra khỏi người mình, nhưng vô ích.

Cố Cơ Uyển nổi giận, ra sức đánh lên người anh: “Cậu cả Mộ, chúng ta đã không còn quan hệ gì với nhau nữa rồi."

“Đây là em nợ tôi.” Mộ Tu Kiệt bỗng áp sát cô, phả hơi thở nóng bỏng vào tai cô: “Ai nói chúng ta có quan hệ với nhau chứ?”
Câu nói này cực kỳ tổn thương, nhưng cô không thể phản bác lại được.

“Tôi luôn nhớ rõ, em đã chơi tôi hai lần.”

Tay anh chạy dọc theo eo cô, rồi một đường đi lên, rất nhanh, đã khống chế cơ thể cô.

“Tôi nói rồi, tôi rất công bằng, giờ tôi thu ít lãi trước, nếu em không hài lòng thì tôi có thể tính cả gốc lẫn lãi”

--------------------