$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh

Truyện hay

Truyện: Đệ nhất sủng – Cố Cơ Uyển (tác giả: Sơ Cửu) – Chương 265

CHƯƠNG 265: ANH PHẢI KIỀM CHẾ BẢN THÂN

Mồ hôi trên mặt hai người ngày càng túa ra nhiều hơn.
Điều hòa trong xe đã được bật nhưng nhiệt độ thì cứ không ngừng tăng lên từng chút một.
Cố Cơ Uyển đặt hai tay lên lồng *** Giang Nam, tuy rằng cách một lớp áo sơ mi mỏng nhưng vẫn có thể cảm nhận được nhiệt độ của thân hình nam tính mà cô đang chạm vào đang không ngừng tăng.
Cô rất hối hận vì mình đã không biết giữ miệng, sớm biết thế này, lẽ ra cô đã không nói cho anh biết chuyện ấy.
Không người đàn ông nào có thể dửng dưng khi đối mặt với những nghi ngờ như vậy.
Nhưng cô không ngờ anh lại phẫn nộ đến mức này!
"Giang Nam..."
Đột nhiên thắt lưng hụt xuống, cả người bị anh ta kéo theo.
Cổ Cơ Uyển sợ hãi, cuống quít giãy dụa: “Giang Nam, anh phải kìm chế bản thân!"
"Tại sao phải kìm chế chứ? Em..." Giang Nam thở hổn cất giọng khàn khàn: "Không còn là người phụ nữ của ai đó nữa rồi."

"Không, tôi cũng không phải là người phụ nữ của anh!" Cánh tay của cô đã hơi mỏi rồi, chỉ còn chút sức lực nên sắp không thể chốn đỡ được nữa.

Giang Nam nhắm mắt lại, chỉ cần không nhìn thấy mặt cô là anh có thể cầm cự được.
Nhưng không ngờ sau khi nhắm mắt, trong đầu anh lại ngập tràn hình ảnh cơ thể yêu kiều của cô đang nằm dưới mình và để mặc cho anh muốn làm gì làm.
Càng tưởng tượng, toàn thân càng căng cứng, mồ hôi hai bên thái dương càng tuôn ra dữ dội hơn.
"Anh sắp..." Cơ thể bị thân hình mềm mại của cô đè lên khiến anh sắp... Không chịu nổi nữa rồi!

Bàn tay ở sau lưng cô bóp chặt, khi đang định kéo cô hướng về phía mình thì đột nhiên một gương mặt lạnh lùng, nghiêm túc thoáng qua trong đầu anh.
Giang Nam lập tức mở mắt và đập vào mắt anh là Cố Cơ Uyển đang hoảng sợ và giãy giụa.



Anh giật mình vì chính sự mất kiểm soát của mình, ngay khi anh buông tay ra, Cố Cơ Uyển liền trèo xuống khỏi người anh ta và lập tức mở cửa xe.
Thân hình nhỏ bé, yêu kiều của cô bỏ chạy trong nháy mắt.
Giang Nam cúi đầu nhìn mình, quần căng cứng rồi.
"Chết tiệt!" Anh thấp giọng mắng một câu nhưng cũng không đuổi theo mà chỉ tựa vào lưng ghế nhắm mắt lại.
Lồng *** nóng rẫy vẫn còn phập phồng, tiếng hơi thở thấp trầm, hổn hển khiến cho đêm tối càng trở nên ái muội hơn.

Sao anh lại nảy sinh kích thích với cô nhóc Cố Cơ Uyển chứ? Từ trước đến giờ anh đâu có thích mấy cô nàng mới lớn như cô.
Nhưng phản ứng của cơ thể là thật, sự kích thích vừa nãy có khi nào đã dọa sợ cô ấy rồi không?
Anh đã làm ra chuyện mà chính mình cũng thấy khó hiểu, lẽ nào là vì từ trước đến giờ chưa từng tiếp xúc với phụ nữ chăng?

 

Bây giờ chỉ cần chạm vào nhau, cơ thể hai người dựa sát vào nhau liền mất khống chế sao?

Hay anh nên tìm một người phụ nữ để yêu đương, để mình trở lại bình thường một chút nhỉ?
Nếu không cứ thỉnh thoảng lại nhớ đến cô nhóc ấy, thậm chí ngay cả lúc làm việc cũng ngẫu nhiên nhớ đến cô thì chẳng phải chuyện tốt lành gì.
Nhất định là vì đã lâu chưa ngủ với phụ nữ nên mới dễ dàng bị xáo trộn như vậy.
Lúc mở mắt ra lại thì sự kích động gần như đã dịu đi.
Anh đóng cửa xe lại và khởi động xe đuổi theo.
Cố Cơ Uyển đang đi trên đường, cô định quay về tòa nhà văn phòng của công ty truyền thông Cửu Nguyệt.
Nhưng khuôn viên của Giang Thị quả thật quá lớn, lại đang là buổi tối nên không có xe tham quan đi ngang qua.
Nếu chỉ dựa vào đôi chân thì với khoảng cách này muốn đến nơi phải mất nửa tiếng.
Chiếc xe phía sau đi chậm lại, lúc đi ngang qua cô, cửa kính xe được hạ xuống, Giang Nam đã bình tĩnh trở lại, nhoài mặt ra ngoài.
"Lên xe đi." Giọng nói của anh vẫn còn khàn khàn nhưng trông anh đã bình tĩnh hơn lúc nãy rồi.
Cố Cơ Uyển do dự, quan sát anh.
"Là do em nói lung tung nên lúc nãy chỉ là hình phạt!" Sắc mặt của Giang Nam cũng không khó chịu gì lắm.
Xảy ra chuyện như vậy, hiện tại người thua thiệt không phải cô mà là anh ta, có biết không hả?
Anh chẳng sơ múi được gì nhưng lại mất hết mặt mũi.
Cố Cơ Uyển vẫn còn hơi do dự: "Anh có chắc là sẽ không làm bậy không?"
"Em tưởng bản thân là nữ thần Maria à?” Giang Nam hừ một tiếng, thờ ơ nói: "Tất cả đàn ông đều sẽ mơ tưởng về em chắc?"
"Chẳng lẽ không phải vừa rồi anh đã hành xử quá đáng sao?" Cô không phải nữ thần nhưng vừa rồi cơ thể anh biến hóa ra sao cô đều cảm nhận được hết!



 

"Bị em làm cho tức giận đấy chứ!" Giang Nam có chút cáu kỉnh, những mặt tốt đẹp mà anh thể hiện trước cô bấy lâu đã hoàn toàn sụp đổ!

Anh ta đường đường là cậu hai Giang được tất cả các cô gái ở Bắc Lăng mến mộ, một cậu ấm quý sờ tộc như anh sao lại phải nổi đóa trước mặt cô chứ?

Cố Cơ Uyển muốn phản bác, nhưng nghĩ lại thì việc mình nghi ngờ một người đàn ông yếu sinh lý hình như đã khiến người ta rất tức giận.

Giang Nam tựa hồ đã mất hết tính nhẫn nại, cuối cùng anh liếc cô một cái rồi nói: "Có lên xe không? Em không lên thì tự cuốc bộ đi nhé.”

Anh đặt chân lên chân ga đang định nhấn ga bỏ đi.

"Tôi lên!" Cố Cơ Uyển lập tức nói.

Xe cuối cùng cũng ngừng lại, cô mở cửa xe và lập tức leo lên.

Nhưng lần này cô ngồi ghế sau chứ không ngồi ghế trước cùng anh.

Lỡ lát nữa anh ta lại phát cuồng thì làm sao?

Khi sắp đến tòa nhà của công ty truyền thông Cửu Nguyệt, Cố Cơ Uyển nhịn không được ghé vào ghế trước nhìn góc nghiêng của Giang Nam.

"Nhưng hỏi thật nhé, cậu hai Giang đã nhiều năm rồi không quen bạn gái à?”

"Phụ nữ đồng nghĩa với rắc rối." Cho nên, cần họ để làm gì?

Cố Cơ Uyển vô thức liếc nhìn anh ta rồi tò mò hỏi.

"Chẳng lẽ hiện tại... Anh vẫn còn... zin?”

"Cố Cơ Uyển!"

"Tôi sai rồi! Tôi xuống xe được chưa?”

Kỳ thật tâm trạng của Cố Cơ Uyển đêm nay vốn dĩ không được tốt cho lắm nhưng bị cậu hai Giang làm cho buồn bực một trận như vậy thì sắc mặt của cô cũng tươi tắn hơn một chút.

Thực chất, đời người ngắn ngủi, vui hay buồn thì đều phải sống trọn một ngày.

Hết một ngày tức là sinh mệnh của mình ngắn đi một ngày, đã vậy thì cớ làm sao phải tự làm khó chính mình chứ?

Cô vừa đi vào vừa ngâm nga một bài hát, sau khi thấy cô vào trong, Giang Nam cũng rời đi.

Dù sao trong tòa nhà văn phòng này cũng đều là người của cô ta, về đến đây rồi thì sẽ không còn nguy cơ nào về an toàn nên anh không cần phải trông coi cô nữa.

Anh tốt xấu gì cũng là một nhân vật tiếng tăm lừng lẫy tại Bắc Lăng vậy mà hiện tại chẳng khác nào một bảo mẫu.

Chỉ một tin tức chưa biết thực hư thế nào của người ta cũng khiến anh ngay cả cơm tối cũng không ăn, vội vàng buông đũa chạy tới đây.

Sợ Mộ Khải Trạch gây rắc rối cho cô nhóc này nên anh ta mới tới để bảo vệ cô, để làm sứ giả hộ hoa gì gì đó.

Có biết là anh ta bộn bề công việc lắm không?

Đương nhiên Cố Cơ Uyển không hề biết những suy nghĩ rối rắm ấy của cậu hai Giang.

Lúc anh tới tìm cô chỉ nói là vừa khéo đi ngang qua, tiện đường mà thôi.

Nói năng quanh co như vậy ai mà biết được chứ?

Tô Tử Lạp cùng Tần Chi Châu vẫn còn đang làm việc tại văn phòng, tuy rằng diện tích của tòa nhà văn phòng này rất rộng nhưng bọn họ vẫn giữ thói quen dùng chung một phòng làm việc.

Thấy Cố Cơ Uyển vừa ngâm nga một giai điệu vừa trở về, hai mắt Tô Tử Lạp lập tức sáng rỡ.

"Cơ Uyển, tâm trạng của cậu rốt cuộc cũng tốt hơn rồi?"

Không ngờ chỉ một câu nói của cô đã khiến cho mọi người trong phòng đều im lặng.

Mọi người nhìn Cố Cơ Uyển, sợ cô bỗng dưng lại nhớ đến chuyện không vui.

Cố Cơ Uyển đón nhận ánh mắt mọi người, thấy mọi người lo lắng nhìn mình, mũi cô bỗng dưng chua xót.

Chắc mấy người này đã táng hồn kinh đảm vì cô hôn mê suốt mười ngày đêm rồi.

"Mình không sao, tối nay tâm trạng tốt lắm." Cô tiến tới.

"Là bởi vì cậu hai Giang à?" Hạ Lăng Chi từ cửa sổ tiến lại: “Vừa rồi mình đã thấy cậu hai Giang đích thân đưa cậu vê."

"Hóa ra là đi hẹn hò với cậu hai Giang, bảo sao tâm trạng lại tốt như vậy."

Cũng may Hạo Phong không có mặt nếu không sẽ ganh tỵ.

"Nói bậy bạ gì đó, anh ta tiện đường nên đưa tớ về thôi." Cố Cơ Uyển đặt túi xuống rồi ngồi lên ghế.

Hạ Lăng Chi không hề tin lời giải thích của cô: "Người ta còn nhìn theo cậu đi vào, xác định cậu an toàn rồi, mới rời đi, vừa nãy tớ đứng đó đã nhìn thấy rất rõ ràng."

"Cố Cơ Uyển, cậu và cậu hai Giang đang yêu nhau, đừng tưởng tụi tớ không biết nhé, cậu đừng mơ giả ngốc!"

--------------------

   

Thiết kế website bởi: Hội tâm linh

error: Content is protected !!