$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh




Truyện hay

Truyện: Đệ nhất sủng – Cố Cơ Uyển (tác giả: Sơ Cửu) – Chương 195

CHƯƠNG 195: NGƯỜI PHỤ NỮ BÊN CẠNH ANH TA

Trọng tâm của Cố Cơ Uyển không ổn định, va mạnh vào người Giang Nam.
Lúc nãy cậu hai Giang cực kỳ chán ghét cách tiếp cận của cô, vậy mà bây giờ lại chủ động kéo cô lại, rõ ràng là không ổn!
Vốn dĩ cô chỉ muốn chọc tức anh ta để bị anh ta xua đuổi, sau này anh ta sẽ không làm phiền cô nữa.
Nhưng bây giờ, Cố Cơ Uyển hơi bất an, cảm thấy ớn lạnh.
Đúng, đó là cảm giác lạnh đến mức máu gần như đông cứng…
“Cậu cả Mộ, trùng hợp như vậy” Khóe môi Giang Nam khẽ nhếch lên, nở nụ cười nhẹ nhàng tao nhã.
Cố Cơ Uyển cứng người, cậu cả Mộ!
Ở Bắc Lăng có bao nhiêu cậu cả Mộ? Có bao nhiêu người đàn ông dám dùng cái chức vị cậu cả Mộ này?
Cô cứng ngắc quay đầu lại, phía sau không xa, bóng dáng cao ráo đã hiện ra ngay trước mắt.
Lạnh đến mức xương tủy gần như đóng băng, chân tay tê dại, cô hoàn toàn quên mất phản ứng.
Nhưng người phụ nữ bên cạnh anh…
Cố Cơ Uyển thu hồi tâm mắt, trừng Giang Nam, nhẹ nhàng rút tay về.
Giang Nam không có ngăn cản, chỉ tiến lên một bước.
Thân ảnh của hai người trong nháy mắt áp sát, Cố Cơ Uyển nhanh chóng lùi lại.
Giang Nam tiến lên một bước, cô chỉ có thể bắt buộc cùng anh đi về phía trước, nếu không, thân thể của hai người sẽ chạm nhau.
Có vẻ như họ đang cùng nhau đi về phía Mộ Tu Kiệt.
“Ăn sao?” Giang Nam liếc mắt nhìn người phụ nữ bên cạnh anh ta.
Quý phái, quyến rũ, rất hợp với cậu cả Mộ, chỉ là lại hơi khó chịu một cách không thể giải thích được.
Anh nói nhẹ: “Đi cùng không?”
“Tôi no rồi.” Cố Cơ Uyển nhìn anh ta chằm chằm.
Ăn tối với cậu cả Mộ và Cố Vị Y, tìm tai vạ sao?
“Vậy sao? Chẳng phải cô vừa nói cô chưa ăn no sao?” Giang Nam nhìn xuống cô, ánh mắt đó lộ rõ vẻ dịu dàng.
Ha, thật là buồn cười, diễn một đoạn như vậy với cô trước mặt cậu cả Mộ thì có ích lợi gì chứ?

Người ta sẽ không quan tâm đâu.
Tay Giang Nam rơi vào trên vai cô, Cố Cơ Uyển theo bản năng muốn đẩy ra, nhưng khi cô nhìn thấy Cổ Vị Y đến gần Mộ Tu Kiệt hai bước, lực đẩy ra của cô đột nhiên thu hồi lại.
Anh có thể thân thiết với người phụ nữ khác, tại sao cô không thể thân thiết với người đàn ông khác?

Cô đã rời khỏi Vọng Giang Các cả tuần, mà tuần này, Mộ Tu Kiệt và Cố Vị Y đã ở cùng nhau!
Cô – một vị hôn thê trên danh nghĩa, lúc này đang ở trong một tình cảnh vô cùng lúng túng.

“Tôi không no, nhưng tôi không muốn ăn món bình thường này nữa”
Cố Cơ Uyển ngẩng đầu nhìn Giang Nam, cái miệng nhỏ nhắn lẩm bẩm, thế mà lại có chút hương vị than thở.
“Ngày nào cũng ăn món này, không ngán à?”
” Ơ?” Cô gái này lại còn dám mặc cả với lão đại.
Cũng phải, có một cô gái xinh đẹp như vậy đứng cạnh lão đại, thân là hôn thê, cô có thể không tức giận sao?
Giang Nam nhướng mày, giọng điệu cưng chiều rõ ràng: “Vậy em muốn ăn gì?”
Nồi lẩu chua cay.
Một mình Cố Cơ Uyển ăn rất hăng, da đầu cô run lên vì cảm giác vừa cay vừa nóng.
Vừa rồi vội vàng ăn vài miếng, ban đầu định gói lại để về ăn cùng mọi người.

Không ngờ, cậu hai Giang lại không cho phép cô đóng gói vì thể diện của chính mình.
Nồi lẩu chua cay trước mặt hoàn toàn khơi dậy mọi cảm giác thèm ăn của cô.
Đây là nhà hàng lẩu Tứ Xuyên lớn nhất, trên chiếc bàn khổng lồ có đầy những đĩa các món ăn tươi sống.

Thịt dê, thịt bò ngâm sữa tươi, thịt bò kobe, lòng bò, thịt dê con, hoàng hầu, huyết, tôm, bò viên chiên, cá chạch… Ngoài thịt, rau cũng rất nhiều.
Trên bàn còn không đủ hài lòng, bên dưới cũng còn nguyên một đống trên xe đẩy.
Dù sao thì người mới khách quá giàu, lại ăn thế nào cũng thấy rẻ nên Cố Cơ Uyển không hề khách khí.

 

Những loại thịt thường ngày cô miễn cưỡng không dám gọi, lần này đã order đủ hết cả rồi!
Tuy nhiên, những người ở bàn này, ngoại trừ Cố Cơ Uyển đã thực sự ăn, những người khác thậm chí còn chưa động đũa.
Cố Cơ Uyển không hỏi tại sao cậu cả Mộ lại ở cùng Cố Vị Y, chỉ tập trung vào Giang Nam.
“Không động đũa là sao đây? Lại bắt đầu không ăn khói lửa nhân gian sao?”
Giang Nam nhìn cô một cái rồi mới cầm đũa lên.
“Vậy mới đúng chứ, nào, thử thịt bò non đi, có ngâm sữa tươi, đảm bảo mềm ngon”
Cô gắp một lát thịt bò đã được ngâm trong sữa tươi vài phút, cho vào chảo dầu đỏ, vừa đun một lúc là vớt ngay ra.
Lần này, trực tiếp cho vào bát Giang Nam: “Nhanh lên, thử đi.”
Giang Nam gắp thịt bò, nhưng nhìn cô, hiển nhiên có chút do dự.
Có dầu cay đỏ bên trên, nhìn hơi… khó coi, có chắc là ăn được không?
“Anh có thể ăn được mà, thử đi.” Cổ Cơ Uyển trông như một phù thủy xấu xa, mỉm cười: “Tôi đã hại anh bao giờ?”

 

Câu này dường như rất quen thuộc với anh ta, trước sau cũng đã thấy qua mấy lần.
Giang Nam nhìn miếng thịt bò trên đũa: ”…Có cay không?”
Anh ta không phải là có thể ăn cay, căn bản là không ăn được.
“Chỉ một chút thôi, ăn cay một chút cũng không được sao? Anh còn là đàn ông không vậy?”
Bị nghi ngờ có phải đàn ông hay không, sao anh ta có thể nhẫn nhịn được?
Giang Nam không chút nghĩ ngợi, trực tiếp bỏ thịt bò vào miệng.
Hương vị có vẻ là rất ngon.
Nhưng khoảnh khắc anh ta nuốt miếng thịt bò, một điều kỳ diệu đã xảy ra.
“Cay!” Trong phút chốc, anh chàng siêu đẹp trai này đã đỏ bừng cả mặt mũi, đỏ luôn cả mắt.
“Anh sẽ không khóc đó chứ?”
Nhìn thấy anh ta liên tục rót nước, Cố Cơ Uyển có chút chán ghét, không phải chỉ hơi cay thôi sao?
Mắt còn đỏ lên, gì thế chứ?
Người đàn ông đối diện nói nhẹ: “Anh ta không thể ăn đồ cay.”
Không ăn được cay?
Cô Cơ Uyển nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Giang Nam, thấy anh ta ho khó chịu như vậy, cô cũng bắt đầu cảm thấy có chút bất an.
Cô đã cố ý làm như vậy.
Thực ra nồi cay này không cay đến mức đó, là lúc gắp thịt bò cô đã động tay động chân, để thịt bò ngập dầu cay.
Khi gọi món nước sốt cho anh ta, cũng là loại cay nhất.
Ai bảo anh chàng này trước đây khiến cô buồn lòng làm gì, chỉ là muốn trả thù một chút.
Không ngờ anh ta lại yếu đuối đến mức này!
“Bồi bàn, rót thêm nước.”
“Vâng.”
Nhận lấy cốc của người phục vụ, Cố Cơ Uyển vừa vỗ lưng Giang Nam vừa đút nước cho anh ta.
“Uống thêm nước đi, nào.”
Giang Nam nhất thời chỉ cảm thấy cổ họng mình nóng ran, giống như bị vật gì đó siết chặt.
Thấy có nước, anh ta không quan tâm đến điều gì, cứ đổ vào miệng.
Dáng vẻ dịu dàng ưu nhã thường ngày, giờ đây, chỉ còn lại một vẻ hoảng hốt.
Một khuôn mặt đã hoàn hảo đỏ bừng vì cay, mồ hôi lấm tấm trên trán.
Thế mà lại có người không thể ăn cay đến mức này, đây là lần đầu tiên Cố Cơ Uyển nhìn thấy một người bị cay đến toàn thân đổ mồ hôi như vậy.
“Được rồi, là tôi không tốt, sau này sẽ không trêu anh nữa”
Cô thực sự có chút hối hận, bàn tay nhỏ bé vẫn đặt trên lưng anh ta, nhẹ nhàng vỗ về.
Mãi cho đến khi Giang Nam thở phào, cô mới lại đẩy chiếc cốc đến trước mặt anh ta: “Uống nữa đi, một chút thôi, đừng uống quá nhiều, sẽ bị vỡ bụng.”
Giang Nam cầm lấy cái ly, lần này chỉ uống hai ngụm.
Cố Cơ Uyển mỉm cười hài lòng: “Đúng vậy, ngoan lắm”
Giang Nam tức giận nhìn cô chằm chằm: “Đồ lừa đảo!”
Cố Cơ Uyển gắp một miếng thịt khác, chồm tới trước mặt anh ta: “Miếng này chắc chắn chỉ hơi cay thôi, thật đấy, lần này tôi sẽ không nói dối anh đâu.”

   

error: Content is protected !!