$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh

Truyện hay

Truyện: Con thiên tài và bố tổng tài (tác giả: Tiểu Thiên) – Chương 798


Chương 798

Đêm hôm đó khu bình luận của tổ tiết mục bị người tấn công, tin tức về việc tổ tiết mục lừa dối cũng bị tiết lộ, bọn họ chưa kịp xử lý quan hệ công chúng thì tin tức đã đến tai Bộ trưởng Bộ Tài chính Nhật Bản, ba của Sakahara Kurosawa, Sakuragawa rất tức giận, mắng bọn họ thiếu uy tín, còn muốn đưa con của ông ta về.

Đây cũng chính là trực tiếp chấm dứt mọi hoạt động của tổ tiết mục, thậm chí đưa toàn bộ vị thế quốc tế của tổ tiết mục “Ánh sáng tương lai” vào danh sách đen.

Đây chính là nếu xảy ra dù chỉ một chút gió thổi có lay, mâu thuẫn không phải là giữa thành phố với thành phố, mà là giữa các quốc gia với nhau! Vinh Nam cũng vô cùng căng thẳng, anh ta không biết Bạc Dạ làm thế nào để liên lạc được với



Sakuragawa, ngay tối hôm đó liền mở cuộc họp khẩn cấp bàn cách đối phó với tình hình hiện tại.

Sakuragawa hiện tại gần như chuyện gì cũng tin Bạc Dạ, cho dù Bạc Dạ có ở đó thêm mắm dặm muối châm lửa, anh ta cũng đều sẽ tin hết!

Nghĩ đến đây, Vinh Nam cảm thấy trong lòng bốc lên nỗi giận dữ không tên, Bạc Dạ đối nghịch với anh ta khắp nơi, bày mưu tính kế, thậm chí

Trên thực tế, Bạc Dạ có thể liên lạc với Sakuragawa là nhờ Sakahara Kurosawa, cậu bé đã gọi điện cho ba mình, thậm chí còn học được cách của Đường Thi gọi điện video.



Sakuragawa đang luyện tập tại võ đường riêng của mình ở Nhật Bản, nhìn thấy cậu con trai út gọi điện video cho mình, trong lòng dường như đã đổ sup.

Mặc dù cậu con trai chưa bao giờ nói một lời nào, mỗi ngày đều sống theo quy tắc, rèn luyện theo quy tắc như một người máy, nhưng Sakuragawa cảm thấy rằng tất cả đều vì tốt cho cậu.

Vừa rồi còn cử cậu ra nước ngoài tham gia biểu diễn, nhìn thấy cậu có bạn cùng tuổi trong tổ tiết mục, Sakuragawa đột nhiên cảm thấy, đã nhiều năm như vậy, hình như thật sự không có người bạn nào bên cạnh cậu.

Nhưng cậu bé châu Á đến từ một đất nước khác tên là Đường Duy đã phối hợp rất ăn ý với cậu. Thấy người khác nói rằng họ giống như Sherlock Holmes và Watson, Sakuragawa có một chút hài lòng.

Rất may, Sakahara Kurosawa cuối cùng cũng tìm được một người bạn tốt.

Sakurahara Kurosawa chào ba mình: “Con chào ba.” “Chào con, Kurosawa.” Giọng Sakuragawa vẫn nghiêm túc. Ngay cả khi đối mặt với con trai mình, anh ta cũng rất nghiêm túc như vậy, vì anh ta sợ rằng sự bất ổn của mình sẽ ảnh hưởng xấu đến con trai. “Con muốn nói với ba một chuyện.”

Sakahara Kurosawa hít một hơi thật sâu, kéo Đường Duy về phía màn hình: “Chúng con đã rời khỏi với tổ tiết mục, cũng sẽ không ghi hình cho chương trình nữa. Những ngày này, Đường Duy và ba cậu ấy đã đưa con đi du lịch ở Luân Đôn. Con thấy rất vui. Nhưng hôm nay con phát hiện tổ tiết mục đã có hành vi lừa dối, họ nói con và Đường Duy không ghi hình chương trình vì sức khỏe không tốt, nhưng thực tế không phải vậy. ”

Đường Duy dừng lại, sau đó nói với Sakuragawa bằng tiếng Nhật: “Tổ tiết mục có một kẻ giết người, là người dẫn chương trình, đã bị cháu và Sakahara Kurosawa phát hiện ra thủ đoạn, bị ba cháu đưa đến đồn cảnh sát. Ban đầu chúng cháu nghĩ rằng tổ tiết mục sẽ có lời giải thích, nhưng thực ra…”

Không có gì cả.

Đường Duy nghẹn ngào cố ý không nói ra, giả vờ như không có sức lực, quả nhiên nhìn thấy Sakuragawa đập mạnh bàn, ở đầu bên kia video, khuôn mặt vặn vẹo: “Chờ ba ở Luân Đôn. Ba sẽ đến ngay bây giờ, hỏi thật rõ Vinh Nam đã hứa với ba điều gì, bây giờ lại để xảy ra những chuyện gì!”

Chính là như vậy!

Điều Bạc Dạ muốn là sự tức giận của Sakuragawa, một khi anh ta tức giận chắc chắn sẽ nói điều này với gia trưởng của những đứa trẻ khác. Phản ứng dây chuyền sẽ khiến toàn bộ chương trình bị gián đoạn.

Vinh Nam càng muốn nắm giữ thứ gì, anh lại càng muốn phá hủy!

Cúp điện thoại xong, Sakahara Kurosawa lẩm bẩm nói: “Đây là lần đầu tiên tôi thấy ông ấy.. tức giận vì tôi.”

Trước đây khi Sakahara Kurosawa chưa đủ tốt, ví dụ như không đạt hạng nhất hoặc không đoạt giải, Sakuragawa nhất định sẽ dạy dỗ cậu.

Khi cậu tập luyện bị thương, thậm chí chảy máu, Sakuragawa cũng cảm thấy đây là điều mà một người đàn ông phải chịu, không bao giờ an ủi đứa con trai nhỏ của mình.

Lần gọi video này, cậu thấy Sakuragawa lo lắng và tức giận cho mình, không hiểu sao cậu cảm thấy hơi buồn.

Đường Duy liếc nhìn Sakahara Kurosawa, chắc chắn một đứa trẻ rất thông minh khi còn nhỏ hẳn đã phải chịu một áp lực vô cùng lớn. vậy.

Cậu như vậy, Sakahara Kurosawa… cũng như vậy.

Đường Duy suy nghĩ một chút rồi nói: “Ba cậu hån cũng rất quan tâm đến cậu, chỉ là ông ấy che giấu không bộc lộ ra ngoài mà thôi. Bây giờ cậu gặp nguy hiểm ở một đất nước khác cách xa ông ấy, ông ấy

cũng sẽ có cảm giác khủng hoảng nên không thể kiềm chế được nữa “. “Đường Duy, cậu thật tốt bụng.” Sakahara Kurosawa ghen tị nhìn Đường Duy đang đứng cùng Bạc Dạ: “Ba cậu cũng rất tốt.” “chú?”

Bạc Dạ không nói nhiều, chỉ dửng dưng : “Chú không tốt như cháu nghĩ đâu.”

Khi nói điều này, đôi mắt anh vẫn có chút… phức tạp và cô đơn.

Đường Duy và Sakahara Kurosawa đều sửng sốt.

Sau đó cậu bé lắp bắp nói: “Ồ… nếu cháu có lỡ nói sai, thưa chú, mong chú thứ lỗi cho cháu, cháu không biết nhiều về Đường Duy và chú, cháu chỉ nghe Đường Duy nói…

Bạc Dạ lắc đầu: “Không liên quan gì đến Đường Duy.”

Người đàn ông khẽ cười mấy tiếng, vẫn khuôn mặt tuấn tú đó, nhưng bây giờ Đường Duy đã không còn nhìn thấy những biểu hiện hận thù mà anh dành cho Đường Thi nữa.

Bởi vì người phụ nữ mà anh ban đầu rất ghét giờ đã trở thành điểm yếu của anh, và ở một mức độ nào đó, đã trở thành áo giáp của anh.

Bạc Dạ nhỏ giọng lẩm bẩm: “Có lẽ chú… cũng là một người ba không đủ tốt.”

Trong mọi chuyện, anh vẫn chưa làm tròn phận sự của một người ba.

Đường Duy nhìn theo bóng lưng của Bạc Da, người đàn ông đi phía trước, nói tối nay anh sẽ đưa chúng đến một quán cà phê theo chủ đề Marvel. Mấy đứa trẻ thích nhất Avengers, các loại siêu anh hùng khác nhau trong đó hoàn toàn có thể thỏa mãn những ảo tưởng của chúng, vì thế Bạc Dạ quyết định đưa chúng đi tham quan

Nhưng Đường Duy cảm thấy bước chân của mình có chút nặng nề.

Nhìn Bạc Dạ bây giờ, cậu dường như không bao giờ có thể tìm thấy bóng dáng của Bạc Dạ trước kia.

--------------------



   

 



error: Alert: Content is protected !!