$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh

Truyện hay

Truyện: Con thiên tài và bố tổng tài (tác giả: Tiểu Thiên) – Chương 790

Chương 790

Đôi mất của Vinh Nam đột nhiên mở to, làm thế nào anh ta phát hiện ra?

Sau đó anh ta cười và nói với Bạc Dạ: “Cậu Bạc Dạ nghĩ nhiều rồi. Tôi không có súng trên người.”

Giá vỡ, tiếp tục giả vờ đi. Nếu Bạc Dạ không biết xấu hổ một chút, bay giờ còn nói muốn lục soát thân thể anh ta, thì bây giờ Vinh Nam sẽ bị tát đôm đốp vào mật.



Chỉ là anh đang đánh cược xem Bạc Dạ có nhất quyết phải càn quấy để tìm nguồn gốc như vậy hay không.

Bạc Dạ cười lạnh, nếu mang súng thì sao nào? Mang súng thì sao? Anh cũng không quan tâm, Bây giờ dù bị ai đó dí súng vào đầu, anh vẫn có the cười.

Cũng không phải là anh chưa chết bao giờ, cũng không phải là anh chưa bao giờ bị bản, chuyện có to tát gì đâu cơ chứ.

Nhin thấy sự châm choc trong måt Bạc Da, Vinh



Nem vo thức siết chật tay Có lệ chỉ có Bạo Da mới có thể khiến anh ta có loại thái độ như kẻ thủ lớn này, khi một người đàn ông đối mặt với kế thú ngang tầm với mình, anh ta phải dốc hết sức cảnh giác lên.

Bac Da cười tum tim nói: “Là đến để con trai tôi tiếp tục ghi hình chương trình sao?”

Đối mật với vẻ mặt chế giễu của Bạc Dạ, Vinh Nam trông vån bình tĩnh và không hề hoảng sợ. Có về như anh ấy cũng đã quen với việc nhìn thấy sóng to gió lớn, vì vậy ít nhất anh ấy vẫn có thể duy trì được lý trí của mình: “Đúng vậy. Hàng loạt sự cố xảy ra đúng là sự sơ suất của ê-kíp chương trình chúng tôi, nhưng mà cậu Bạc Dạ, thực sự thì đội ngũ làm chương trình của chủng tôi cũng rất chân thành phản ánh về những sai sót, Phương Hải mấy ngày nay rất bận, mọi người cũng thấy rồi, mọi người đã đi đến bước này cùng nhau, không thể để mọi nỗ lực đổ song do bé du c…”

Bạc Dạ sau khi nghe xong lời của anh ta, mới cười trầm thấp một tiếng, như thế đây là đáp lại tất cả những lời nói củaVinh Nam.

Vinh Nam lông mày nhảy dựng lên. Một lúc lâu sau, mới nghe thấy Bạc Dạ thấp giọng đáp: “0? Công sức của các người sao? Thật tiếc là tôi không thấy. Tôi chỉ thấy một nhóm chương trình làm mọi cách để báo toàn danh tiếng, thậm chí còn che giấu một vụ án giết người vì sợ bị ảnh hưóng!

TUng từ từng cầu của Bạc Dạ rất sắc bén nhu noi trung tim den, Vinh Nam cau mày “Tôi thửa nhận rằng nhóm chương trình của chúng tôi đã làm không tôt ngay từ đầu Phản ứng đầu tiên là phot lờ treng thái tàn ly của bon tré doi với tỷ suất xem của nhóm chương trình, về phần này tôi sẽ đề Phương Hải bọn họ tự kiếm điểm lại. Về phần sau này, tôi cũng sẽ tăng cường các biện pháp phòng ngừa an toàn cho bọn trẻ. Cậu Bạc Dạ đã có thể đồng ý cho các em đến đây, là vi tin rằng chúng tôi sẽ làm tốt vai trò bảo vệ. Cảm ơn sự tin tưởng của anh đối với chúng tôi.” “Đến tình cảnh này roi, anh còn muốn nói những lời hoa mỹ như vậy sao?” Bạc Dạ thích thú chống cầm, ngón tay mảnh khảnh lướt qua moi anh, nở một nụ cười tà mị. Con ngươi đen và sâu của người đàn ông giống như một sơn động. Mọi cảm xúc dần tàn lụi bên trong, anh ấy nói đay an ý: “Anh phải giả vờ bình tĩnh từ đầu đến cuối như thế này hả Vinh Nam? Anh làm gì sai sẽ bị đánh, có cố gắng bù đắp cũng vô ích thôi. ”

Vinh Nam ngồi đó như bị sét đánh.

Bạc Dạ đứng lên, nhỏ giọng nói với Vinh Nam: “Thật đáng tiếc, con người anh, vừa đáng ghê tởm vửa đạo đức giả. Đạo đức giá đến mức không ai có thế đoán ra được dã tâm của anh.”

Ngón tay của Vinh Nam năm chặt lại. “Có phái cám thấy được chính mình cao thâm khó lường không? Có phải cảm thay mình rất thần bí không? Anh tiếp như này anh teo ra bình giả mà Tất những đã xảy ra, anh căn bản không hề xoay chuyển được tình một chút nào, đây chính là diều khiến cho tôi cảm thấy ghê nhất anh.”

Bạc nói từng chữ từng câu một, nếu lời nói có thể làm tổn thương người ta, lời nói của anh ấy bây giờ có thể đường đường chính chính xuyên qua làn da của Vinh Nam trong vài phút: “Vinh Nam, anh có biết mình thất bại nhất ở không? Đó chính là cách xoay chuyển thế của anh, mãi mãi chỉ vì chính mình, không bao giờ nghĩ đến tâm của nạn nhân! ”

Vinh Nam cảm thấy hơi thở của mình như ngừng lại ngay lúc đó, nghe những lời của Bạc nói như một lưỡi dao sắc nhọn đâm vào phối anh.

Anh nói anh ta đạo đức giả.

Nói anh ta không biết cách khác phục, nói rằng anh ta chỉ vì bản thân. Vinh Nam cảm thấy bàn tay đang chặt của bắt đầu yếu run nghĩ đến vụ án tuyệt vọng khi đó, bây giờ điên cuồng thu thập tất cả mọi thứ sau đó, lẽ chỉ tâm của chính mình?

Ngải Tư trước giờ chưa bao giờ thấy Vinh Nam có thể bị đánh bại một vài từ như thế

Bạc Da nhìn khuôn mặt đã tái đi của Vinh Nam trong lát, ánh sáng lên, như đang chế giêu Vinh Nam, hoặc có thể nói dang giêu c bản thân đạo đức giá và Y kỳ năm đó. “Anh chưa bao giờ hiểu thể gioi bên ngoài kia, anh chỉ vì bản thân, Tôi thừa nhận rang dây là một cách sống rất tiện lợi và nhanh chóng, nhưng Vinh Nam, anh không thế học được cách tôn trọng bất kỳ ai xung quanh mình.”

Bạc Dạ nhìn thắng vàoVinh Nam: “Tôi đã từng như thế này, hiểu được đạo lý cái giá phải trả là trêu đùa với tử thần, Vinh Nam, đừng nói với tôi những điều khách sáo hoa mỹ đó. Thành thật mà nói, những lời này có thể đánh lừa chính anh, chứ không lừa nối một ai khác. Những người khác không vạch trần anh, là vì họ không dám.

Bởi vì bọn họ thấp hơn Vinh Nam, cho dù Vinh Nam thoái lui, bọn họ cũng không dám nói một lời. Nhưng Bạc Dạ thì khác, quen sống tùy thích, cho dù là đã từng hay là hiện tại. “Vậy, cậu Bạc Dah, anh… anh bây giờ cũng không phải Vinh Nam vừa muốn phán bác, Bạc Dạ đã nhìn thấu suy nghĩ của anh. “Đừng vội phản bác lại tôi. Ngay cả khi anh quay lại chủ đề, nói về việc con trai tôi với tổ chương trình của anh, bây giờ anh không có cái thái độ công khai xin lỗi mà nói chuyện với tôi, tôi cho anh bước vào là đã cho anh mặt mũi lắm rồi. ”

Khoánh khác nửa câu cuối cùng hạ xuống, một cám giác ón lạnh từ mặt đất bốc lên!

Vinh Nam kinh ha, ngang dầu nhin thấy Bạc nhếch mép cười, như dã có qưyết định, liếc mắt . Vinh Nam. “Hai lựa chọn, một là, anh cùng tổ chương trình công khai xin lỗi. Hai là, chúng ta tự minh công khai ”

Anh nói dua vào người khác bố thí.

Vinh Nam hận không thể tìm người giết Bạc Dạ ngay tại chỗ, nhưng một khi anh ta tức giận thì chứng tỏ… anh ta bị nói trúng rồi.

Tất cả những lời nói của Bạc Dạ đều xuyên thủng điểm yếu của Vinh Nam.

Thân phận và địa vị của anh ta khiến anh ta trở nên đạo đức giá để không bị người khác bắt bẻ, vì vậy mọi thứ đều là nịnh nọt.

Nhưng anh ta là người cần sự xu nịnh, theo một cách nào đó, cũng là… nhận bố thí của người khác.

Bạc Dạ hét lên: “Låm Từ!”

Lâm Từ đang đứng bên ngoài, theo sau là một nhóm nhân viên bảo vệ, và sau đó theo một cách mà Ngải Tư và Lục Y Đình không thể tưởng tượng được, họ trực tiếp đưa Vinh Nam ra ngoài! “Thương lượng không thành, đuối ba người này ra khói phòng, không được vào lại khi không có sự cho phép! Còn dám toi gần một bước kiện các người tội quấy rối.”

--------------------



   

 



error: Alert: Content is protected !!