$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh

Truyện hay

Truyện: Con thiên tài và bố tổng tài (tác giả: Tiểu Thiên) – Chương 778


Chương 778

Khi Phương Hải nghe được thông điệp cuối cùng của Bạc Dạ, ông ta sợ đến mức hồn lia khỏi xác, nếu là đối kháng thật, thì đó nhất định sẽ cả hai đều thiệt, làm sao anh ta dám một mình quyết định loại chuyện như vậy?

Suy nghĩ một chút vẫn nên vội vội vàng vàng lấy điện thoại ra gọi cho Vinh Nam, sau đó bên kia bắt máy, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên: “Chuyện gì?” “Cậu… Cậu Bạc Dạ muốn gặp anh…”

Phương Hải sợ đến lạnh run, lửa tức giận của Bạc Dạ thật sự là đáng sợ, không khác gì ăn thịt người..



Vinh Nam ở bên kia nghe được hai chữ Bạc Dạ thì nhíu mày một cái: “Bạc Dạ? Không phải anh ta ở Hải Thành sao?” “Anh… Anh ta bay tới đây công tác… Tiện thể đến xem Đường Duy… Kết quả, ngoại trừ chuyện Lâm Hiểu Thần giết người… Đường Duy bị liên lụy, cho nên…”

Bay đến Luân Đôn công tác?

Vinh Nam giận tím mặt: “Sao Bạc Dạ lại chạy đi?

Không phải tôi đã cử người canh gác kiểm tra an ninh sân bay không cho anh ta ra khỏi nước sao!”



Rốt cuộc anh vượt qua như thế nào?

Phương Hải sắp khóc: “Sếp, bây giờ không phải là lúc nói chuyện này… Cậu Bạc Dạ hiện tại đang kịch liệt yêu cầu muốn gặp anh… Tôi… Tôi.. Tôi nên làm cái gì bây giờ, anh mau tới đây xử lý chuyện đi…”

Vinh Nam nghe cái giọng nói này của Phương Hải, thì trầm mặc hồi lâu rồi nói một câu: “Nói địa chỉ, tôi qua ngay.”

Phương Hải nhanh chóng nói địa chỉ bót cảnh sát cho Vinh Nam, sau đó nói: “Sếp, anh mau tới đi, Bạc Dạ rất tức giận…”

Nói còn chưa dứt lời, Vinh Nam đã trực tiếp cúp điện thoại. “Phế vật.” Vinh Nam nghien răng nghiến lợi mång một tiếng: “Một đám cố vấn làm hỏng việc nhiều hơn là thành công! Thật là không còn dùng được.”

Ngải Tư và Lục Y Đình đẩy cửa tiến vào, thấy động tác mặc quần áo của Vinh Nam, thì hỏi: “Ngài phải ra ngoài?”

Vinh Nam âm trầm ngẩng đầu, nói từng từ: “Bạc Dạ đến.” “Cái gì!”

Lục Y Đình lại càng hoảng sợ: “Tại sao Bạc Dạ lại xuất hiện ở Luân Đôn?” “Trời mới biết anh ta đến kiểu gì!”

Vinh Nam mắng một câu: “Chết tiệt, Bạc Dạ tới, chuyện sẽ khó giải quyết.” “Con của anh ta bị cuốn vào vụ án này, có thể anh ta sẽ không dễ dàng nhả ra như vậy…” Ngải Tư phân tích: “Ngài phải cẩn thận.” “Không có việc gì, khó khăn đó tôi gánh nổi.”

Vinh Nam cau mày, mặc quần áo tử tế rồi cầm thẻ mở cửa phòng đi ra ngoài: “Lái xe đến cục cảnh sát, nhớ đừng nói thân phận của tôi ra bên ngoài.”

Ngải Tư và Lục Y Đình liếc nhau, nhanh chóng thay đổi xưng hô: “Vâng, ngài Vinh Nam”

Vinh Nam và đàn em của mình ra khỏi khách sạn, lên xe chạy thẳng về phía đồn cảnh sát. Sau hai mươi phút, cuối hành lang xuất hiện bóng hình cao lớn của anh ta, anh ta bước từng bước vững vàng đi tới.

Bạc Dạ đứng ở đầu kia, trung lập, không buồn không vui.

Khi thấy Vinh Nam, Bạc Dạ nhếch miệng cười cười: “Đã lâu không gặp.” Phía sau những lời có thể còn giấu ý khác.

Vinh Nam mẫn cảm mà nhíu nhíu mày, nhưng vẫn đưa tay ra bắt tay Bạc Dạ: “Cậu Bạc Dạ, thực sự là không tiếp đón từ xa.”

Nhưng tay Vinh Nam vẫn giơ ra, Bạc Dạ không

Anh chỉ cong môi, cười như không cười. båt.

Phương Hải nhìn mà tròng mắt sắp rơi ra ngoài, trời ạ, sếp lớn hạ thấp người bắt tay với Bạc Dạ, Bạc Dạ lại… Lại gạt bỏ anh ta sang một bên?

To gan lớn mật!

Một lúc lâu sau, khi nhìn thấy trên mặt Vinh Nam dần lộ ra nụ cười cứng ngắc, Bạc Dạ mới đưa tay ra, nhưng không phải bắt tay, mà chỉ là tùy ý nhẹ nhàng chạm một cái, sau đó sẽ thu tay lại, giả vờ khách sáo nói: “Không cần tiếp đón từ xa gì, tôi đang đi công tác nên tình cờ đi ngang qua.”

--------------------



   

 



error: Alert: Content is protected !!