$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh

Truyện hay

Truyện: Con thiên tài và bố tổng tài (tác giả: Tiểu Thiên) – Chương 771

Chương 771

Bạc Dạ nhoẻn miệng cười: “Con đoán được rồi à?” Đường Duy che mặt kêu to: “Con đã biết là ba! Trời ạ! Con thấy dáng người nhìn rất quen! Sao lại không nghĩ là ba cơ chứ!”

Khi Bạc Dạ đi xuống, bể con trai từ trên nệm xuống, Đường Duy ngồi trong vòng tay anh, vẫn có chút xấu hổ: “Con đã lớn rồi… Còn được bế nữa sao?”

“Hå?” Bạc Dạ đưa tay xoa đầu Đường Duy: “Vẫn là một đứa nhỏ, mà lại dám một mình làm chuyện nguy hiểm như vậy, con định chọc giận chết ba con đây à, Nếu con đi rối, đời ba không người nối dõi biết không?”



Đường Duy chỉ đơn giản trút hết trách nhiệm: “Là Sakahara Kurosawa rủ con.”

Sakahara Kurosawa năm không cũng dinh đạn: “Anh Đường, làm sao có thể trách cứ một mình em?”Bạc Dạ khẽ cười một tiếng, trên lông mày có chút kiêu ngạo, ôm lấy Đường Duy, vươn tay còn lại về phía Sakahara Kurosawa, hành động bắt tay giữa hai người đàn ông: “Cảm ơn con, thám tử nhỏ.”

Sakahara Kurosawa đỏ mặt: “Không… không, chỉ là sở thích của cháu thôi.”

“Đường Duy của chú thật may mắn khi có được người bạn tốt như con.” Bạc Dạ cười toe toét, thâm trắm lại bất thường: “Đứng dậy đi, phía trên chú đã phải người đến khống chế Lâm Hiểu Thần, lát nữa chủ đưa các con đến đồn cành sát lập biên bản, các sẽ con có khả năng sẽ gây ra một sự chân động trong toàn xã hội.”



Sakahara Kurosawa che mặt: “Trời a, con không muốn bị một đám người theo dõi, thưa chủ, liệu có thể báo cảnh sát tất cả tín nhiệm đều giao cho chú được không?”

Bạc Da khá ngạc nhiên: “Sao vậy? Con không thích trở thành tâm điểm chủ ý bởi ánh đèn flash sao?” Sakahara Kurosawa và Đường Duy cùng nhau lắc đầu: “Càng bị công khai, thì càng bị sát ý nhiều hơn.”

“Tuổi còn trẻ mà hiểu biết nhiều ghê.” Bạc Dạ đặt Đường Duy xuống, vỗ vỗ vai cậu, ánh mắt vẫn có chút đắc ý: “Không hổ là con trai của ta.

“Đường Duy cố ý nói: “Mẹ con sinh ra con thật tốt!”

“Đúng vậy, mẹ của con đã có rất nhiều công lao.” Bạc Dạ không cãi được với lý lẽ của Đường Duy: “Con cũng phải cảm ơn mẹ vì đã sinh ra con, mới có thể nhìn thấy con tốt như vậy.”

“Bây giờ nói chuyện ngọt ngào cũng vô dụng” Đường Duy làm động tác ngoắc ngoắc ngón tay: “Sao ba không lấy lòng con trước, con sẽ nói những điều tốt đẹp về ba, ha.”

“Con thông minh.” Bạc Dạ mim cười nằm tay Đường Duy: “Ba đi báo cảnh sát, cảnh sát đang đợi, tình trạng tinh thần của con bây giờ thể nào?”

“Không sao.” Đường Duy xua tay, nhưng cậu phát hiện bây giờ ngôn ngữ cơ thể của mình có chút không ổn, chính là… toàn thân hơi lo sợ.

Trí não có bình tĩnh đến đâu, cơ thể cũng không chịu nổi kích thích, Đường Duy chỉ là một đứa trẻ, rơi từ trên cao xuống không chết, đã bước qua cảnh cổng địa ngục rồi, nếu Đường Thi biết chuyện, thi cô có thể la hét và sau đó giam Đường Duy ở nhà trong suốt phần đời còn lại và không cho phép cậu ra ngoài.

Bạc Dạ lại ôm Đường Duy, đưa vào chiếc xe cành sát đang nhấp nháy, tiếng còi xe vang lên, một vòngdây dẫn dần bao quanh, Bạc Dạ một tay giữ Đường Duy, tay kia nằm Sakahara Kurosawa đi về hướng của xe cứu thương.

Sakahara Kurosawa hơi ngượng ngùng nên nói: “Thưa chủ, chủ oai vệ hơn trong video rất nhiều.”

Đường Duy nghe nói: “Không phải đâu!”

Bạc Dạ cười nhẹ: “Cám ơn vì đã khen.”

Đường Duy lại nói: “Sakahara Kurosawa, đừng bao giờ khen ba. Nếu khen ba thì ba có thể lên thiên đường đấy, cảm thấy như thiên hạ đệ nhất thế giới.”

Bạc Dạ cổ ý kêu lên: “Bé con, ba con là người như vậy sao?”

Đường Duy trợn tròn mắt: “Ba trước đây đã từng như thế này mà.”

Bạc Dạ mang một vẻ mặt đau khổ: “Ai mà không có điểm đen lich sử, con thấy ba hiện tại là một cây Hồng Miêu nhiệt tình tốt bụng, ba đơn giản chỉ là một công dân tốt đù điều kiện và hợp pháp.”

“…” Đường Duy thực sự nói không lại một Bạc Da mồm mép: “Kỹ năng mồm mép của ba không có một chút tiến bộ nào cả.”

Bạc Dạ đưa họ lên xe cấp cứu, mặc dù Đường Duy nhất quyết nói rằng cậu không sao nhưng tốt hơn hếtlà Bạc Dạ nên đưa họ đến bênh viện kiểm tra toàn bộ, sau đó anh cũng nhảy vào nắm tay Đường Duy: “Đừng lo, ba sẽ giữ bí mật chuyện này cho con. Ba sẽ không để Đường Thi biết.”

Đường Duy liếc anh một cái: “Ba còn chưa trả lời câu hòi đầu tiên của con, sao ba lại ở đây?”

“Không phải lúc đấu chúng ta đã thỏa thuận sao?”

Bạc Dạ khi cười thì rất đẹp, không sai, phải dùng từ xinh đẹp để miêu tả, nhưng không có một chút nữ tính nào, bời vi khí chất của anh rất trầm lạnh, nên chà ai dám khinh thường anh cả.

Anh nói: “Nếu con biến mất, ba nhất định phải tìm được con.” Viền mắt Đường Duy lúc này nóng rực, suýt nữa

khóc.

“Giống như con, ba cũng biết động cơ thẩm kín của chương trinh, nên ngay khi con lên máy bay, ba đã đi theo đến Luân Đôn” Bạc Dạ làm một động tác tay: “Trang điểm ngày hôm đó là do Bạch Việt trang điểm cho ba, còn tóc vàng cũng là tóc giả, còn tròng mắt là do ba đeo kính áp tròng.”

Khóe miệng Bạc Dạ mim cười: “Ngoài ý muốn sao?”

Lâm Hiểu Thân trực tiếp gọi cảnh sát, chứ không hết gọi xe cấp cứu.”

Hai người họ chợt nhận ra rằng họ đã quên chuyện này như thế nào.

Ngay cả những người tuyệt vọng vẫn muốn gọi xe cấp cứu khi nhìn thấy cảnh tượng này, tuy nhiên, Lâm Hiểu Thần đã trực tiếp chọn cách gọi cảnh sát vì anh ta biết Khâu Trân Châu chắc chắn sẽ chết.

Bởi vì chính anh ta đích thân ném cô ấy xuống, từ tăng hai mươi trên cao, gió lạnh gào thét, bóng người cùng ảnh sáng rơi xuống, biến thành một màu đỏ máu.

Người tàn nhẫn đến thế nào mới có thể làm ra loại chuyện này, Lâm Hiểu Thần nghĩ rằng mình bị phản bội nên ra tay sát hại, nhưng càng như thế này… thi lại càng thêm tàn nhẵn.

Người dịu dàng, lúc động sát ý, là người tàn nhẫn nhất.

--------------------



   

 



error: Alert: Content is protected !!