$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh

Truyện hay

Truyện: Con thiên tài và bố tổng tài (tác giả: Tiểu Thiên) – Chương 741


Chương 741: Sherlock Holmes, địa điểm cũ của Luân Đôn.

“Chúa ơi, cậu thật tuyệt vời… Đứa nhỏ cũng cười ôm lấy cậu: “Này, trong đám người này chúng ta là người châu Á, những người khác cũng không phải là người đến từ châu Á, nên chúng ta phải giúp đỡ lẫn nhau”

“ừỪ?

Phương Hải cầm lấy một tấm biển đưa cho Đường Duy đeo lên, cậu bé cũng nhìn thấy tấm biển treo trên cổ cậu bé Nhật Bản, đánh vần một dòng chữ viết trên đó, sau đó nói: “Sakahara Kurosawa? Đây là tên của cậu sao?”



“Đường Duy, cậu thật thông minh”

Sakahara Kurosawa mỉm cười, trên mặt có chút hưng phấn: “Tôi rất vui được làm bạn với cậu.

“Tôi cũng vậy.’ Phương Hải thở phào nhẹ nhõm khi thấy Đường Duy có thể hòa nhập vào một nhóm với họ nhanh như vậy, liền nói: “Buổi tối phát sóng.

thử nghiệm sẽ bắt đầu. Mọi người có thể về nghỉ ngơi trước đi, đến lúc đó chú sẽ đến gọi mọi người”



“Cảm ơn” Một đám trẻ con đồng thanh nói lời cảm ơn khiến Phương Hải có chút ngượng ngùng. Những đứa trẻ này không dễ chọc vào, tất cả chúng đều có chỉ số thông minh tuyệt vời…

Cũng không biết mục đích của việc tìm kiếm một loạt các thần đồng nhỏ như thế này là có ý gì… Đường Duy đại khái đếm được lần này có bảy đứa trẻ đến tham gia tiết mục.

Anh Bảy? Con số này khiến cậu nhạy cảm nghĩ ra điều gì đó, vừa trở về phòng đã gọi điện video cho Bạc Dạ, ở bên kia trái đất, Bạc Dạ đang ngồi trong văn phòng, thấy con trai mình gọi video call còn có chút vui mừng, đãng sau đón ánh sáng từ cửa sổ của văn phòng tổng giám đốc hắt vào, khuôn mặt của người đàn ông trở nên vô cùng tinh xảo: “Con đến rồi à?”

“Vâng, rất an toàn” Đường Duy và Sakahara Kurosawa được xếp vào cùng một phòng, thấy cậu bé gọi video call, Sakahara Kurosawa cũng đến gần để lộ mặt và chào hỏi Bạc Dạ bằng tiếng Anh: “Chào chú”

“Xin chào, cháu là bạn mới của Đường Duy phải không?” Bạc Dạ hào phóng nói: “Trông cháu rất hoạt bát”

“Cảm ơn chú đã khen.” Sakahara Kurosawa mỉm cười.

“Trông chú rất đẹp, hơn nữa cháu nhìn chú trông rất quen” Bạc Dạ nheo mắt, sau đó đổi giọng: “Chú hy vọng cháu có thể thay chú chăm sóc Đường Duy trong nhưng ngày ở Luân Đôn.”

“Chúng cháu là đối tác, nên như vậy”

Sakahara Kurosawa ra hiệu: “Chú, chú có biết một người tên là Bạc Dạ không? Chú cho cháu cảm giác rất giống người đó” Đường Duy ngạc nhiên, nhưng cậu không nói thật, Bạc Dạ cũng không nói gì, chỉ là cười tránh đi, sau đó cúp điện thoại, Bạc Dạ ở đăng kia vẻ mặt đột nhiên lạnh nhạt: “Chúng ta đoán không hề sai”

Lâm Từ vừa gửi lệnh, lúc ngẩng đầu lên, giọng nói kiên định: “Cậu Bạc Dạ, đã đến lúc phải đi”

_ Luân Đôn, bầu trời đầy sương mù, đây là một thành phố bí ẩn, lãng mạn và hấp dẫn pha chút lạnh lùng, trước khi đến đây Đường Duy đã chuẩn bị thật hoàn hảo, buổi tối năm trong khách sạn xem bộ phim truyền hình Anh Thám tử Sherlock.

“Này, tôi nói này, cậu có muốn đến phố Baker với tôi không?” Sakahara Kurosawa kéo lên hứng thú, từ chiếc giường bên cạnh nhảy qua, dáng người ung dung, Đường Duy liếc mắt một cái, trong lòng có chút phòng bị.

Có thể thấy từ hành động của cậu ấy vừa rồi… Sakahara Kurosawa là một người bi karate. Nhận thức này khiến Đường Duy cảnh giác một chút, có vẻ như những người được chọn tham gia chương trình đều phải có kỹ năng bí ẩn của riêng mình.

“Cậu muốn đến xem địa chỉ cũ của Holmes không?” Đường Duy cảm thấy rất quen thuộc với địa chỉ do Sakahara Kurosawa đưa ra: “Tôi sao cũng được. Sau khi buổi phát sóng trực tiếp ngày mai kết thúc, chúng ta sẽ đi ngay”

--------------------



   

 



error: Alert: Content is protected !!