$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh

Truyện hay

Truyện: Con thiên tài và bố tổng tài (tác giả: Tiểu Thiên) – Chương 732


Chương 732: Anh ta thăm dò, có dụng ý khác

Bây giờ nhìn nụ cười tự hào trên mặt Đường Duy, Đường Thi vẫn là có chút kinh ngạc: “Con còn trẻ, có thể chịu được sao?”

“Có thể”

Đường Duy đem bài tập trong cặp cho.



Đường Thi kiểm tra: “Để con cho mẹ xem kỳ thi gần đây của con. Cuối tuần con sẽ cùng chú Tô Kỳ đi phỏng vấn dự tuyển, hai người có muốn đi cùng không?”

“Mẹ đương nhiên là không rồi”

Đường Thi cầm lấy danh sách từ Đường Duy: “Con đi với chú Tô Kỳ thôi, mẹ sẽ không làm phiền, mấy ngày nay ở nhà hoàn thành một ít danh sách phác thảo thiết kế áp phích”

Đường Duy nghỉ ngờ liếc nhìn Đường Thi, nhưng cậu không nói gì.



Một lúc sau, Bạc Nhan chủ động đến tìm Đường Duy chơi, Tô Kỳ nhìn họ, giả vờ vô tình nhãc đến: “Em và Bạc Dạ gần đây thế nào?”

Đường Thi đang rửa táo thì sửng sốt, nghe thấy tiếng Tô Kỳ liền ngẩng đầu lên, nhận ra trong giọng nói của người đàn ông này có chút thăm dò, chỉ có thể nhắm mắt trả lời “Ừm… đã khá hơn trước một chút”

Tô Kỳ nhíu mày: “Em đã tha thứ cho anh ta tồi”

“Tôi không thể nói rõ là tha thứ hay không tha thứ”

Đường Thi cắt tất cả táo thành những miếng nhỏ, bày lên đĩa để phục vụ cho hai đứa trẻ, Đường Duy và Bạc Nhan đang vây quanh chơi iPad.

“Có lẽ tôi có thể chấp nhận anh ấy hơn trước đây.”

Đường Thi nhìn Tô Kỳ nói: “Tôi biết dễ dàng tha thứ là chuyện rất thánh mẫu, nhưng là đồng dạng, không nhìn nhận tất cả hành động của người đó mà đã đưa người ta vào danh sách đen mặc sức làm ra các hành vi ác ý, đó cũng là một điều rất tồi tệ”

Tô Kỳ di chuyển hầu kết của mình, muốn nói tại sao Đường Thi lại thay đổi cái nhìn với Bạc Dạ, nhưng những gì anh ta muốn nói trong phút chốc đã rơi vào khoảng lặng.

Bởi vì tất cả những điều mà Bạc Dạ liều mạng trả giá cho Đường Thị, cũng thật sự tồn tại, là cùng tồn tại với những tổn thương mà anh đã gây ra – anh là ác quỷ, nhưng cũng là cứu tỉnh của Đường Thi.

Tô Kỳ không nói nữa, một lúc lâu sau, nhìn Đường Thi ở bên cạnh dạy cho Bạc Nhan cách chơi trò chơi, anh ta đột nhiên cảm thấy, người phụ nữ này có lẽ đã nhìn thấu mọi chuyện mới có thể từ từ buông bỏ quá khứ.

Cô nghiêng mặt, góc nghiêng yên tĩnh xinh đẹp.

Đó là khuôn mặt mà anh ta muốn chiếm riêng cho mình.

Sau đó, Tô Kỳ nhìn Đường Thi lại đi vào chuẩn bị những thứ khác, anh ta cũng đi theo vào, trong khi Đường Thi đang rửa bát, Tô Kỳ trực tiếp ôm cô từ phía sau.

Đường Thi có chút bất ngờ trước hành động này, muốn đẩy ra, Tô Kỳ liền đặt cảm lên vai cô, anh ta muốn làm loại hành động mờ ám này với cô từ lâu rồi, anh ta đã từng nghĩ đến điều đó không bao giờ có cơ hội.

‘Vốn dĩ anh ta muốn từ từ mà đến, nhưng khi nghe tin quan hệ giữa Bạc Dạ và Đường Thi càng ngày càng tốt, anh ta đã không thể nào kiềm chế.

Đường Thi muốn thoát ra, nhưng động tác của người đàn ông càng trở nên mạnh hơn, còn có chút run rẩy, anh hỏi cô: “Em lại quên tôi rồi sao?”

Đường Thi sửng sốt.

Sau đó Tô Kỳ có chút áy náy, quay mặt cô lại, Đường Thi nhìn người đàn ông trước mặt, cũng không biết nên nói cái gì.

Những ngày Bạc Dạ đi vắng, dường như là Tô Kỳ vẫn luôn chờ đợi.

Nhưng cô không thể đáp lại bất điều gì.

Bất kể là ai.

Đường Thi không biết nói gì, cuối cùng hất tay Tô Kỳ ra, trong mắt có chút do dự, cuối cùng hạ quyết tâm.

“Tôi… Xin lỗi” Đường Thi hít sâu một hơi: “Tôi không thể tiếp nhận bất cứ ai, ít nhất là sắp tới, thật sự.

Tô Kỳ ngây ngẩn cả người.

Sau đó thấy người phụ nữ trước mặt nói một cách chân thành: “Tôi cũng không thể quay lại với Bạc Dạ bây giờ, vì vậy… anh không cần phải dùng cách này để thăm dò tôi”

Tô Kỳ bị Đường Thí nói trúng tim đen, nhất thời trên mặt không có biểu hiện gì khác.

Đường Thi thở dài, sau đó nhìn Tô Kỷ, nhẹ giọng nói: “Các anh đối xử với tôi vô cùng tốt, trong lòng tôi nhớ kỹ… chỉ là Tô Kỳ à, tôi cũng.

không muốn bị phân lòng tốt này của các anh lừa đi, anh hiểu ý tôi chứ?”

Chỉ dựa vào cảm động, là không được.

Tô Kỳ cười khổ, hiểu rõ mà lui ra phía sau một bước, cuối cùng giơ tay lên: “Được rồi, tôi hiểu rồi, là lỗi của tôi… em có thể không để tâm chứ?”

Đường Thi cười hiền lành: “Không thành vấn đề, đối với Bạc Nhan… Tôi cũng sẽ không làm tổn thương cô bé.”

“Tôi biết ơn vì sự khoan dung của em dành cho Bạc Nhan.”

Có lẽ Đường Thi sớm đã biết, ánh mắt của Bạc Nhan đặc biệt giống với Tô Kỳ. Tô Kỳ muốn che giấu, nhưng quan hệ huyết thống thế này, giống như Bạc Dạ và Đường Duy, quan hệ giữa anh ta và Bạc Nhan là không thể chối cãi.

Giọng nói của Tô Kỳ trầm xuống: ‘Tôi đã có lần nghĩ rằng sau khi em biết về mối quan hệ của tôi với An Mật… sẽ chọn rời xa tôi”

Dù sao An Mật cũng đã làm bao nhiêu chuyện khiến người ta căm hận thấu xương như vậy.

Đường Thi lắc đầu: “Không biết, trẻ con là vô tội”

Tô Kỳ bất đắc dĩ, cuối cùng chậm rãi rút ra khoảng cách với Đường Thì nói: “Bạc Dạ vừa quay lại… Tôi đã cảm thấy mình đang dần dần mất đi em”

Dù chưa hoàn toàn sở hữu, nhưng ít nhất khi Bạc Dạ đi vắng, vị trí người thân cận nhất của Đường Thi, chắc chắn là anh ta.

Tô Kỳ thừa nhận rằng anh ta ghen tuông.

Như một đứa trẻ.

Chính vì vậy phải tìm mọi cách để lại gần Đường Thi, kể cả cho Bạc Nhan đến để lấy lòng Đường Thi.

Có phải anh ta có hơi đáng khinh và quá đáng không?

Tất cả suy nghĩ của Tô Kỳ xẹt qua trong đầu, đang muốn giải thích cho bản thân điều gì đó, nhưng sau đó nhìn thấy Đường Thi đang vắt nước trái cây, mỉm cười bưng ra ngoài, xua tan hết thảy ngượng ngùng cùng kinh ngạc của anh ta, đồng thời cho anh ta một bậc thang: “Giúp tôi cầm ra ngoài, tôi sẽ dọn dẹp nhà bếp”

Tô Kỳ ngơ ngác nhìn theo bóng cô, trong lòng chợt mềm nhũn.

Chuyện gì cô cũng đều nhìn ra, cũng sẽ giúp anh ta giải vây.

Nhưng cô quá hiểu lòng người như thế, dịu dàng đến quá đáng, cho nên càng thêm tàn nhẫn.

Đường Thi là đang âm thâm cự tuyệt tất cả suy nghĩ của Tô Kỳ.

Khi Tô Kỳ mang nước trái cây ra ngoài, Bạc Nhan nhận thấy vẻ mặt không vui của anh ta, nhẹ giọng nói: “Chú Tô Kỳ… Chú đã làm cho dì xinh đẹp không vui sao?”

Tô Kỳ chia nước trái cây cho hai đứa trẻ, sau đó sờ lên tóc của Bạc Nhan: “Không, chú chỉ cảm thấy rằng, cái kết cuối cùng dường như sắp đến”

“Tại sao chú lại nói như vậy”

Trong mắt Bạc Nhan có chút bối rối, cô bé liếc nhìn Đường Duy đang chơi Sudoku điên cuồng bên cạnh, cậu chẳng tốn nhiều sức đã phá kỷ lục quán quân, rồi đưa nó cho Bạc Nhan một cách ngạo mạn: “Đến lượt em”

Tô Kỳ nói: “Tối nay ở lại đây ăn cơm nhé?”

Một nụ cười mong đợi xuất hiện trên khuôn mặt của Bạc Nhan: “Thật không? Con có thể không? Dì xinh đẹp —”

“Có thể chứ”

Đường Thi trái lại có thể tiếp nhận đứa trẻ đơn thuần vô trí này: “Con thử hỏi Duy Duy xem, cô đều có thể”

Bạc Nhan lại đưa ánh mắt mong đợi về phía Đường Duy.

Đường Duy bị cô bé nhìn chảm chẵm như thế này, không biết nói gì, chỉ có thể nhíu mày im lặng.

--------------------



   

 



error: Alert: Content is protected !!