$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh

Truyện hay

Truyện: Con thiên tài và bố tổng tài (tác giả: Tiểu Thiên) – Chương 1112

Chương 1112: Lần đầu tiên đi với ai đó

Bạc Nhan hoàn toàn không nghĩ tới, chỉ trong một thời gian ngắn như vậy, Tô Nghiêu và Nhậm Cầu đã thực sự đạt được đồng thuận, hai người giống như những người bạn cũ đã quen biết nhau từ lâu, giúp Bạc Nhan bàn bạc đối sách giải quyết chuyện này.

Tô Nghiêu nhướng mày nhìn khuôn mặt mỏng của cô nói: “Đừng nói chuyện, hiện tại chị không có quyền lên tiếng, lại còn muốn chọn khách sạn sao?”

“Chị chỉ… không muốn chỗ nào quá tồi tàn…” Bạc Nhan nhẹ nhàng nói: “Dù sao thì chị vẫn chưa ra ngoài ở một mình bao giờ.



Đây là lần đầu tiên chị… ra ngoài và đi thuê phòng…”

Nghe vậy, hai chàng trai vẫn đang thảo luận đều ngừng lại, tiếp theo là hai gương mặt đỏ bừng mặt, Tô Nghiêu do dự vài sau đó mới cao giọng nói: “Chị… chị nghĩ gì vậy! Đây cũng là lần đầu tiên em đưa một cô gái đi thuê phòng như thế này!”

Họ vẫn còn là học sinh trung học, khi nghe những từ như thuê phòng nghỉ và hẹn hò, bản năng đơn giản chỉ cảm thấy ngại ngùng, muốn lảng tránh, kiến thức về tình dục và ham muốn của họ chưa đủ, thường có một khoảng cách vô hình dày đặc giữa thanh tiên ở tuổi này với các cô gái. Bức tường vô hình này, một chút tác động cũng có thể khiến họ đỏ mặt nhất là tuổi mới lớn.

Cho nên vào lúc này, Tô Nghiêu và Nhậm Cầu mới có biểu hiện như vậy, Bạc Nhan đang nằm trên giường, băng bó mặt và thuốc mỡ xịt vào chân. Cô mở to mắt nhìn Tô Nghiêu sải bước ra ngoài: “Em không biết!



Để xem đàn anh Nhậm Câu sắp xếp cho chị như thế nào thì cứ như vậy trước đã! Dù sao hôm nay chị không phải lên lớp, em xin nghỉ cho em, buổi tối tan học sẽ đón chị!”

Bạc Nhan hơi bối rối trước sự sắp xếp trực tiếp của Tô Nghiêu về lịch trình tiếp theo của cô: “Sao em cái gì cũng quyết định xong giúp chị rồi? Chờ một chút, tại sao em có thể xin nghỉ cho chị…”

“Thì dựa vào em, với danh nghĩa là người nhà của chị!”

Tô Nghiêu quay đầu, hung tợn nhìn Bạc Nhan: “Không cần phải làm to chuyện lên!”

Khi nói xong, biểu cảm của cậu rất dữ tợn và tàn nhẫn, như thể cậu ghét khuôn mặt của cô.

Biểu hiện như vậy khiến Bạc Nhan choáng váng.

Cô ấy đã làm gì sai?

Nhưng chỉ có Tô Nghiêu biết rằng, cậu đang che đậy, che đậy sự rụt rè và lương tâm căn rứt của mình thông qua sự quyết liệt giả vờ của mình.

Cậu không muốn nhìn thấy Bạc Nhan như vậy nữa, không muốn nhìn thấy ánh mắt tuyệt vọng của cô ngày hôm nay thêm một lần nào nữa, không muốn nhìn thấy cô tuyệt vọng và đau lòng vì Đường Duy, càng không muốn nhìn thấy… Khi cô bị mọi người lăng mạ, đánh đập, thậm chí anh còn không có sức lực để bảo vệ cô.

Đâu nhận thấy sự tầm thường và kém cỏi của bản thân, ngay cả khuôn mặt gầy gò yếu ớt như vậy… cậu cũng không thể bảo vệ nổi.

Sau khi Tô Nghiêu rời đi, trong phòng y tế chỉ còn lại Bạc Nhan và Nhậm Cầu, Nhậm Cầu vừa đóng cửa phòng y tế mà Tô Nghiêu ban nấy rời đi vẫn chưa đóng lại, khi quay lại, cậu ta thở dài: “Bạc Nhan, Tô Nghiêu và Đường Duy đều không biết cách nói chuyện, cậu đừng quá để tâm…”

Bạc Nhan run rẩy hàng mi, trông cô ấy lúc nào trông cũng yếu ớt, yếu ớt như vậy, liệu cô ấy có thể trụ được bao lâu…?

Nếu một ngày, thế giới tinh thần của Bạc Nhan hoàn toàn sụp đổ, cô sẽ trở thành người thế nào?

Nhậm Cầu không dám tưởng tượng, cũng không thể tưởng tượng được, cậu ta cảm thấy một người như Bạc Nhan có đầy rẫy cực đoan, trong lòng cô nhất định phải chôn giấu một điểm cực hạn, nếu như vượt qua điểm cực hạn đó, thì… cô ấy chắc chắn sẽ trở thành một người khác, một người khác hoàn toàn cô bây giờ.

Đường Duy của ngày hôm nay, có lẽ là từng bước, từng bước… đẩy cô vào con đường tuyệt vọng này.

--------------------



   

 



error: Alert: Content is protected !!