$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh

Truyện hay

Truyện: Con thiên tài và bố tổng tài (tác giả: Tiểu Thiên) – Chương 1024

Chương 1024: Không có gì ngoài nỗi đau cả

Diệp Kinh Đường nhìn Khương Thích, cảm thấy mặc dù trước mặt anh ta, cô ấy vẫn còn nguyên vẹn, nhưng dường như cô ấy đang vỡ vụn từng chút mội Là vì gặp anh ta nên cô ấy mới bị như vậy.

Nếu gió thổi một cái thì sẽ bay mất, thật sự sẽ biến thành từng hạt phấn nhỏ mà bay đi.

Diệp Kinh Đường không thể thừa nhận loại chuyện này, không thể thừa nhận mình… là người đầu xỏ bức ép Khương Thích.



Anh ta hít một hơi thật sâu, sau đó xoay người, hung hăng rút một tờ khăn giấy ném lên mặt Khương Thích: “Mau lau nước mắt cá sấu của em đi”

Khương Thích bị anh ta đối xử như vậy, cũng không nhúc nhích, chỉ mở mắt ra.

Nước mắt cũng đã cạn rồi, không sao cả, đôi mắt đã trống rỗng rồi Vậy mà cô ấy vẫn đưa tay ra nhặt lấy tờ khăn giấy trên thảm xe lên, rồi lau mặt.

Diệp Kinh Đường như bị người khác đấm cho một cái, giật lấy khăn giấy trên tay Khương Thích: “Em điên rồi sao! Đã bị rơi xuống rồi còn nhặt lên làm gì chứ?”



Không ngờ lúc này Khương Thích lại bật cười, cô cười khúc khích, nụ cười của cô làm Diệp Kinh Đường vô cùng chướng mắt: “Anh Diệp, còn không phải là vì anh đưa cho tôi sao?”

Giọng điệu của Khương Thích khiến cho Diệp Kinh Đường phải thở hắt ra.

“Khương Thích, em đừng làm ra vẻ không biết tốt xấu này để cố ý chọc giận tôi”

Diệp Kinh Đường chỉ dứt khoát rút tờ khăn giấy khác ra lau nước mắt cho Khương Thích, lực của anh rất mạnh khiến cho mặt Khương Thích bị đau.

Dường như anh ta cố ý làm mạnh như vậy, nhưng Khương Thích thật sự nhịn không được, cho dù biết Diệp Kinh Đường cố ý, cô ấy vẫn nghiến răng nghiến lợi chịu đựng mà không nói một lời nào cả.

Diệp Kinh Đường buông tay ra.

Anh ta không thể làm được nữa.

Anh ta… không có cách nào để có được sự thoải mái khi đối xử với Khương Thích như một nô lệ nữa rồi.

Lúc trước, anh ta khống chế Khương Thích, nhìn thấy cô ấy tức giận mà không dám nói, trong lòng anh ta luôn có cảm giác muốn chinh phục, nhưng bây giờ.

Không còn nữa rồi.

không còn gì nữa cả Ngoài đau đớn ra thì anh ta không cảm nhận được gì nữa cả.

Đặc biệt là… khi Khương Thích dùng loại ánh mắt căm hận đáng kinh ngạc này nhìn anh ta, anh ta thực sự cảm thấy không có chỗ nào thoát ra được.

Tại sao… lại như vậy chứ?

Khương Thích thấy Diệp Tinh Thần dừng lại, liền cười một cái muốn đứng lên, nhưng lại bị Diệp Kinh Đường thô bạo đẩy ra phía sau xe, cô nói: “Tổng giám đốc Diệp còn muốn làm gì nữa sao?”

Diệp Kinh Đường cảm thấy giờ phút này cho dù anh có nói những lời mỉa mai như thế nào, cho dù anh có xúc phạm cô ấy như thế nào thì cũng đều vô dụng cả.

Rốt cuộc anh ta muốn làm gì… Mạo hiểm như vậy, là đang cố ý kích thích Khương Thích sao?

Không… không phải… anh ta đến đây †ìm Khương Thích để nói chuyện đàng hoàng, nhưng tại sao bây giờ tình hình lại trở thành như vậy chứ?

Diệp Kinh Đường ngây người vài giây, cuối cùng đau đớn nói: “Khương Thích, em nhất định phải gả cho người khác sao?”

“Cũng không biết thằng ngốc Diệp.

Kinh Đường có cãi nhau với Khương Thích không nữa” Ở phía bên kia Bạc Dạ ngồi ở trên giường bệnh, đánh một quân cờ nói.

“Quan tâm đến người ta nhiều như vậy sao” Bạch Việt ngồi đối diện với anh: “Việc của chính mình còn chưa giải quyết xong đấy”

Bạc Dạ ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ: “Ai nói vậy? Đã giải quyết xong rồi. Cứ như vậy đi..”

“Tôi nghe nói Đường Thi đã khóc thảm lắm” Bạch Việt cố ý nói với giọng điệu lãnh đạm, như thể đang nói cho Bạc Dạ nghe vậy. Quả nhiên lập tức nhìn thấy hàng lông mày của Bạc Dạ cau lại, Bạch Việt bỗng nhiên vui vẻ: “Là Tô Kỳ nói với tôi, khóc thảm lắm. Bạc Dạ, anh xem xem, cuối cùng anh vẫn khiến cô ấy khóc một lần nữa rồi”

“Dù sao như vậy còn tốt hơn sau này lại khiến cô ấy khóc vì tôi” Bạc Dạ không biết phải nói gì để bào chữa cho bản thân, nên anh cũng dứt khoát không giải thích gì cả: “Đường Thi mạnh mẽ như vậy, chắc là… không sao đâu… “

--------------------



   

 



error: Alert: Content is protected !!