$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh

Truyện hay

Truyện: Cô vợ thần bí muốn chạy đâu (tác giả: Mạch Hạ Du Trúc) – Chương 587

CHƯƠNG 587: ĐỒNG VỢ ĐỒNG CHỒNG, PHỐI HỢP ĂN Ý, ĐÁP TRẢ KẺ XẤU XA (4)

Khoé môi Hàn Nhã Thanh cong lên thành một nụ cười nhẹ, cô đã đoán được trong phòng vệ sinh có người, chỉ là trước đó cô không chắc chắn là ai.

Bây giờ bà cụ Dương nói thế, cùng với phản ứng khi nói của bà khiến cô có thể chắc chắn, người trong phòng vệ sinh là Dương Tầm Chiêu.

Xảy ra chuyện đó, chắc chắn Dương Tầm Chiêu sẽ tới tìm ông cụ Dương, điều này cũng có lý.

Những giấy tờ tài liệu bên giường chắc là Dương Tầm Chiêu mang tới.

“Thích chứ!” Hàn Nhã Thanh nhướn mày, cô cố ý cao giọng hơn khi nói câu này.

Dương Tầm Chiêu trong phòng vệ sinh nghe cô nói câu này, ý cười trên môi không ngừng lan ra, lúc này đây, anh cảm thấy như được uống mật, ngọt đến tận đáy lòng.

“Cô thích điều gì ở nó? Tôi nhìn ra được, cô không có tình cảm với Chiêu Chiêu, nếu không cô cũng không ly hôn với nó, bây giờ cô lại quấn lấy nó không buông, rốt cuộc cô thích điều gì ở nó?” Bà Dương cố ý hỏi như vậy, bà ta vẫn có một chút hiểu biết với Hàn Nhã Thanh, biết cô sẽ không nói dối.

Bà ta muốn cho Dương Tầm Chiêu nghe lời nói thật lòng của Hàn Nhã Thanh, cảm thấy như vậy có thể khiến Dương Tầm Chiêu chết tâm.

Trong phòng vệ sinh, Dương Tầm Chiêu nở nụ cười mỉa mai, đến hôm nay anh mới biết, người toan tính nhất nhà họ Dương không phải ông cụ mà là bà cụ.

Sao Hàn Nhã Thanh lại không biết tâm tư bà Dương, mắt cô loé lên, sau đó cố ý nói: “Thích tiền của anh ấy, anh ấy có rất nhiều rất nhiều tiền, cả thành phố A này, không, trong cả nước còn ai có thể nhiều tiền hơn anh ấy? Cho nên tôi rất thích anh ấy, rất thích…”

Hàn Nhã Thanh cố tình dừng lại rồi chậm rãi, sâu kín bổ sung: “Thích tiền của anh ấy.”

Không phải bà ta muốn nghe cô nói như vậy sao? Được, cô cho bà ta vừa lòng.

Trong phòng vệ sinh, Dương Tầm Chiêu nghe thấy câu này của cô, đầu tiên là sững sờ, đôi mắt nhanh chóng loé lên, sau đó thầm thở ra một hơi, cô đã biết anh ở trong này.

Anh hiểu cô, khi ly hôn cô không lấy của anh một đồng thì cô sẽ tham lam tiền của anh sao?

Nếu cô thật sự tham tiền của anh thì tốt rồi, như vậy khi xưa cô sẽ không ly hôn với anh.

Bây giờ cô nói như vậy rõ ràng là cố ý nói cho bà cụ nghe.

“Cho nên, cô chỉ vì tiền của nó?” Bà cụ nghe Hàn Nhã Thanh nói vậy, sắc mặt hiển nhiên càng thêm vui vẻ, sau đó cố ý hỏi lại.

Lúc này bà ta muốn Dương Tầm Chiêu nghe rõ, nghe càng rõ càng tốt.

Trên mặt ông cụ Dương lúc này cũng lờ mờ hơi kích động, không người đàn ông nào có thể dung thứ một người phụ nữ chỉ yêu tiền của mình, Dương Tầm Chiêu nghe thấy lời này của Hàn Nhã Thanh chắc chắn sẽ tức giận, nhất định sẽ chết tâm với Hàn Nhã Thanh.

Như vậy Dương Tầm Chiêu chắc chắn sẽ không cưới Hàn Nhã Thanh nữa, như vậy chuyện đã được giải quyết hoàn hảo.

“Con người anh ấy à, cũng thích một chút.” Hàn Nhã Thanh suy nghĩ một chút rồi vẫn cố ý do dự, sau đó mới miễn cưỡng nói ra câu này.

Trong phòng vệ sinh, Dương Tầm Chiêu nghe cô trả lời miễn cưỡng đến mức không thể miễn cưỡng hơn, đôi mắt khẽ nheo lại, người phụ nữ này đúng là không có lương tâm, thật sự là khiến người khác tức chết mà không đền mạng.

“Tôi biết rồi, tôi biết cô chỉ vì tiền của Tầm Chiêu thôi, người phụ nữ này quả là tham lam.” Ông cụ Dương cảm thấy thời điểm này rất vừa vặn, bây giờ cũng không cần Hàn Nhã Thanh phải nói thêm gì nữa.

“Chiêu Chiêu, cháu nghe thấy hết rồi chứ, cháu ra được rồi.” Bà Dương cũng cảm thấy hiệu quả này rất tốt, hơn nữa còn rất đặc biệt nên lúc này mới gọi Dương Tầm Chiêu ra.

Dương Tầm Chiêu mở cửa phòng vệ sinh bước ra, anh nhìn thẳng vào Hàn Nhã Thanh.

“Ôi, sao anh lại ở đây? Vậy chẳng phải những lời em vừa nói anh đều nghe thấy hết rồi sao?” Hàn Nhã Thanh che miệng, vờ như trước đó không biết gì. vẻ mặt cô còn hơi căng thẳng.

Dương Tầm Chiêu thầm cười trong lòng, cô giỏi đấy, diễn xuất này không ai bằng.

Nếu cô đã muốn diễn thì anh cũng phối hợp một chút, anh không đi tới mà chỉ dựa vào tường, không nói gì, im lặng nhìn cô.

“Vừa nãy đã nghe thấy hết rồi phải không? Cô ta chỉ thích tiền của cháu, chỉ coi trọng tiền của cháu thôi, người phụ nữ như vậy mà cháu cũng muốn cưới?” Ông cụ Dương thấy phản ứng của Hàn Nhã Thanh rồi lại nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Dương Tầm Chiêu, trong lòng càng thêm đắc ý.

“Chiêu Chiêu, bà nội không cần phải nói thêm nữa đúng không? Cháu đã tận mắt chứng kiến, tận tai nghe thấy sẽ không sai đâu.” Bà Dương cũng vội vàng bổ sung, bà ta cảm thấy tình huống này không cần họ phải nói thêm gì nữa.

Vừa nãy Dương Tầm Chiêu ở trong phòng vệ sinh chắc chắn nghe rất rõ, bây giờ chắc chắn anh sẽ chia tay Hàn Nhã Thanh.

Dương Tầm Chiêu mặc kệ bọn họ mà ngoắc tay với Hàn Nhã Thanh.

Hàn Nhã Thanh cong môi lên, sau đó rất phối hợp tới trước mặt anh, cô nở nụ cười rất tươi tắn và rạng rỡ.

Bà cụ Dương thấy nụ cười trên mặt Hàn Nhã Thanh thì sững sờ, lúc này rồi sao cô ta vẫn còn cười được?

Nhưng điều khiến bà ta sợ hãi hơn cả là...

Hàn Nhã Thanh đột nhiên đưa tay ôm cổ Dương Tầm Chiêu, cô còn hơi kiễng chân, áp sát vào mặt Dương Tầm Chiêu, cười nhẹ: “Vừa nãy em nói rồi, em thích anh, rất thích rất thích anh, có ngạc nhiên không? Có bất ngờ không?”

Hàn Nhã Thanh nói xong còn hôn lên mặt Dương Tầm Chiêu.

Trong chốc lát, ông cụ Dương và bà cụ Dương cũng ngây người, bọn họ không ngờ Hàn Nhã Thanh sẽ…

Sẽ… không biết xấu hổ như vậy!

Mà điều khiến họ càng không thể tin được là Dương Tầm Chiêu cũng hôn lên mặt Hàn Nhã Thanh, sau đó cười tủm tỉm gật đầu: “Ừm, rất ngạc nhiên.”

“Hàn Nhã Thanh, vừa nãy rõ ràng cô nói thích tiền của nó.” Sau khi ông Dương hoàn hồn thì lớn tiếng quát: “Hàn Nhã Thanh, cô có biết xấu hổ hay không hả? Rõ ràng vừa nãy cô đâu nói thế.”

“Đúng vậy, vừa nãy tôi nói thích tiền của anh ấy, tiền là của anh ấy, tôi thích tiền của anh ấy, có nghĩa là thích anh ấy.” Hàn Nhã Thanh nhìn ông cụ, vẻ mặt rất nghiêm túc, rất chân thành.

“Chiêu Chiêu, vừa nãy cháu ở trong phòng vệ sinh chắc chắn đã tận tai nghe thấy rồi, cháu vẫn bị cô ta lừa sao?” Bà cụ Dương lúc này hiển nhiên cũng rất sốt ruột, bà ta thấy Hàn Nhã Thanh chơi xấu nên không muốn nói nhiều với Hàn Nhã Thanh mà chỉ muốn khuyên Dương Tầm Chiêu.

“Cũng may là anh có rất nhiều rất nhiều tiền.” Nhưng Dương Tầm Chiêu không thèm liếc nhìn bà Dương, chỉ nhìn Hàn Nhã Thanh từ từ nói.

Ý của anh không thể rõ ràng hơn nữa.

“Ừm, em cũng thích anh có rất nhiều rất nhiều tiền.” Hàn Nhã Thanh cười càng rạng rỡ, vui vẻ hơn, câu trả lời cũng không thể tuyệt hơn được nữa.