$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh

Truyện hay

Truyện: Cô vợ thần bí muốn chạy đâu (tác giả: Mạch Hạ Du Trúc) – Chương 578

CHƯƠNG 578: CON CỌP KHÔNG RA OAI, THẬT SỰ XEM CÔ LÀ CON MÈO BỆNH RỒI (1)

Em cảm thấy là người qua đường đúng lúc nhất thời tò mò? Hay là người quen?” Dương Tầm Chiêu nghe được sự phân tích của cô, đôi mắt khẽ híp lại.

“Người quen.” Chuyện này, Hàn Nhã Thanh trả lời rất chắc chắn.

“Thời gian mà video này bị tung lên, cách thời gian mà em tách ra với ông cụ bọn họ, cách nhau hơn nữa tiếng đồng hồ, nếu như là tò mò mà quay lại, khi đó có thể được tung lên ngay, thời gian khoảng cách nữa tiếng đồng hồ này có hơi tế nhị, nếu như em không có đoán sai, thì số điện thoại đã tung lên video này phải là số mới mua, đúng chứ?

Hàn Nhã Thanh suy đoán thời gian của nữa tiếng đồng hồ này, người đó có lẽ là đi làm một vài thứ chuẩn bị.

“Ừ, quả nhiên là số điện thoại mới mua, anh đã cho người đi kiểm tra rồi, có điều còn chưa có tin tức.”

Dương Tầm Chiêu gật đầu, sắc mặt hơi trầm xuống.

Hàn Nhã Thanh lại xem video một lần nữa, nâng lên đôi mắt, liếc nhìn về phía Dương Tầm Chiêu, sau đó chậm rãi nói: “Người này là phụ nữ, khoảng hai mươi đến ba mươi tuổi, quen biết với anh, nói một cách chính xác thì phải là người thích anh, lòng ghen tị rất nặng, mưu tính rất sâu.”

Người này lấy video cắt thành như vậy rồi tung lên mạng, dễ dàng nhận thấy người này chính là vì muốn cho cô bị mọi người chửi rủa, trong số những người mà cô quen biết, Hàn Nghiên Nghiên có khả năng sẽ làm ra chuyện này, nhưng mà lúc cô từ bệnh viện quay về, Hàn Nghiên Nghiên đang ở trong nhà, cho nên không thể nào là Hàn Nghiên Nghiên.

Thế thì chỉ có thể là người quen biết của Dương Tầm Chiêu, rất có khả năng là người thích Dương Tầm Chiêu.

Sự phân tích của Hàn Nhã Thanh rất chính xác.

Nhưng mà, điều mà Hàn Nhã Thanh không biết được, số người làm ra chuyện này là hơn một người, chuyện này là do Hạ Điềm Điềm làm, nhưng mà lại do Trác Hiểu Lam đề ra chủ ý.

Cho nên, điều mà Hàn Nhã Thanh phán đoán là tổng hợp lại việc làm của cả hai người.

“Người thích anh?”

Dương Tầm Chiêu chân mày hơi giật giật: “Em xác định?” “Xác định, em chắc chắn là hoa đào thối của anh gây ra.”

Hàn Nhã Thanh trực tiếp liếc anh một cái, những người phụ nữ thích anh có thể phong phú thành cả một vòng tròn ở Thành phố A, điều này còn cần chắc chắn sao?

“Điều này lại không phải lỗi của anh.” Lúc này cậu ba Dương cảm thấy có hơi oan ức, sự việc này xưa nay anh không biết, cũng không để ý, chuyện này có quan hệ với anh sao? Điều này sao có thể tính lên trên đầu của anh chứ?

Vậy anh cũng thật quá oan uổng rồi! Hàn Nhã Thanh không có nói chuyện, chỉ là đôi mắt nhìn về phía anh.

“Anh nói cho thư ký Lưu biết tình huống mà em đã phân tích, để cho thư ký Lưu đi kiểm tra.”

Dương Tầm Chiêu đối diện ánh mắt của cô, âm thầm thở ra một hơi.

Dương Tầm Chiêu gọi điện thoại cho thư ký Lưu, Hàn Nhã Thanh nhìn thấy bình luận bên dưới, xem thấy những lời chửi bới đó càng lúc càng khó nghe, chân mày của cô hơi chau lại.

“Ông cụ Dạ đã nằm viện, đã bị thương sao?” Sau khi Hàn Nhã Thanh thấy Dương Tầm Chiêu đã gọi điện thoại xong, thuận miệng hỏi một câu.

“Không có, hôm nay ông cụ vừa mới đi kiểm tra sức khoẻ ở bệnh viện của Trác Hiểu Lam, kiểm tra ra một vài vấn đề nhỏ, không cần nằm viện.”

Khi Dương Tầm Chiêu nói chuyện này, sắc mặt hơi hơi nặng nề, khi Hàn Nhã Thanh nghe thấy Trác Hiểu Lam, đôi mắt nhanh chóng loé lên, năm đó, khi cô sinh hai cục cưng, xém chút phải mất mạng, lúc đó là Trác Hiểu Lam đã cứu cô.

Hàn Nhã Thanh nhìn về phía Dương Tầm Chiêu, khoé môi khẽ mở, vừa muốn nói cái gì đó, thì ngay tại lúc này, điện thoại của cô chợt reo lên.

Hàn Nhã Thanh nhìn thấy là điện thoại của Đường Lăng, nhanh chóng tiếp nhận.

“Thanh Thanh, em đang ở đâu?” Giọng nói của Đường Lăng truyền đến ngay khi điện thoại được kết nối, mang theo mấy phần sốt ruột và ngưng trọng.

“Làm sao vậy ạ?" Hàn Nhã Thanh nghe ra giọng nói của anh không ổn, trong lòng hơi hơi trầm xuống, Đường Lăng rất hiếm khi sẽ có giọng điệu như vậy!

“Bà đột nhiên bị ngất xỉu, em mau chút quay lại.” Đường Lăng không hề nói nhiều cái gì, chỉ là để cho Hàn Nhã Thanh mau chút về nhà.

“Được, em về ngay.” Mặc dù Đường Lăng không có nói, nhưng mà trong lòng của Hàn Nhã Thanh hiểu rõ, bà cụ Đường khẳng định là đã xem thấy video, đã chịu kích động, cho nên mới sẽ ngất xỉu.

Có điều Đường Lăng để cô về nhà, rõ ràng thấy được là bà cụ Đường vẫn còn ở trong nhà, không có đưa vào bệnh viện, tình hình hẳn là không nghiêm trọng lắm.

Nhưng mà Hàn Nhã Thanh lại không dám chậm trễ chút nào, cô nhanh chóng đứng lên, bước đi ra ngoài.

“Làm sao vậy?” Dương Tầm Chiêu nhìn thấy dáng vẻ của cô, cũng nhanh chóng đứng lên với cô.

“Bà ngoại bị ngất xỉu, sợ rằng đã xem thấy được video, đã chịu kích động.” Hàn Nhã Thanh vội vàng giải thích, phải đi mở cửa.

Nghe được lời nói của cô, mắt của Dương Tầm Chiêu hơi chìm xuống, anh biết, nếu như bà cụ Đường xảy ra việc gì, chuyện giữa anh và Hàn Nhã Thanh sợ rằng sẽ càng khó khăn hơn.

“Thanh Thanh.” Khi nhìn thấy cô mở cửa, Dương Tầm Chiêu đột nhiên hô lớn gọi cô: “Sửa sang quần áo lại một chút.”

Mới nãy anh đã kéo ra khoá kéo quần áo của cô, cô quá sốt ruột nên đã quên mất việc này, Dương Tầm Chiêu nhanh chóng giúp cô sửa sang lại quần áo xong, sau đó anh nắm lấy tay của cô: “Anh đưa em qua đó.”

Bây giờ cô sốt ruột như thế, hoảng hốt như vậy, anh không yên tâm.

“Nếu như bà ngoại thực sự là chịu kích động do đã nhìn thấy video, anh đi qua chỉ sợ…” Hàn Nhã Thanh hướng về phía anh, có hơi do dự.

“Yên tâm, anh chỉ đưa em qua đó.” Dương Tầm Chiêu dĩ nhiên hiểu rõ sự lo lắng của cô, nhìn cô cười nhẹ nhàng.

Ý của anh là chỉ đưa cô qua đó, nhưng anh không đi vào.

Hàn Nhã Thanh hơi ngẩn ra, cậu ba Dương là một người vô cùng kiêu ngạo, rất tự cao, giờ đây bởi vì cô, lại có thể uỷ khuất chính mình!!

Phải nói rằng chuyện mà ông cụ Dương và bà cụ Dương đã làm thì không có liên quan bất cứ cái gì với anh.

Lúc này, Dương Tầm Chiêu đã mở cửa phòng, kéo tay cô đang định đi ra ngoài.

Hàn Nhã Thanh chợt kiễng lên mũi chân, hôn lên trên mặt anh một cái, cơ thể của Dương Tầm Chiêu cứng đờ, vội vàng quay người lại, nhìn về phía cô, có hơi ngạc nhiên mà nhìn cô, thực ra, vừa nãy anh nghe nói bà cụ Đường bị ngất xỉu, trong lòng là sợ hãi, anh sợ sẽ vì chuyện của bà cụ Đường mà cô sẽ lại cự tuyệt anh lần nữa.

Vì vậy, có vài lời, anh cũng không dám nói, không dám hỏi. Nhưng mà bây giờ cô hôn anh? Anh quen biết với cô lâu như vậy, hình như cô vẫn là lần đầu tiên chủ động hôn anh!

“Thanh Thanh…” Khoé môi của cậu ba Dương khẽ nhúc nhích, trong giọng nói hơi run nhẹ, lúc này tâm trạng của anh đã rất phức tạp, trong nhất thời, vậy mà lại không biết nên nói cái gì.

“Dương Tầm Chiêu, em phát hiện, hình như em đã hơi yêu anh rồi.” Hàn Nhã Thanh nhìn thấy dáng vẻ ngơ ngẩn của anh, khoé môi hơi hơi giương lên, cô phát hiện dáng vẻ của Dương Tầm Chiêu bây giờ rất là đáng yêu.

Nghe được lời nói này của cô, cơ thể của Dương Tầm Chiêu lại cứng đờ lần nữa, đôi mắt của anh nhanh chóng loé lên mấy cái, giây tiếp theo, anh kéo cô vào trong lòng, sau đó cúi đầu dùng sức hôn lấy cô.

Khoảnh khắc này, nụ hôn của anh không giống với nụ hôn trước đó, lúc này anh có quá nhiều xúc động và ngạc nhiên mừng rỡ.

Một nụ hôn kết thúc, tâm trạng của cậu ba Dương vẫn như cũ không thể nào bình phục lại, nhưng mà sao chứ, cậu ba Dương lòng tham không đáy, môi của anh tiến đến gần bên tai của cô, nhỏ giọng thầm thì: “Chỉ là hơi thôi sao?” “Em hình như cảm giác được có một chút như thế.”

Hàn Nhã Thanh nghe được lời nói của anh, khoé môi giương lên độ cong càng rõ ràng hơn.

Hàn Nhã Thanh nghĩ đến tình hình của bà cụ Đường, trong lòng vẫn là nhịn không được mà lo lắng, sau khi trả lời anh cũng nhanh chóng kéo Dương Tầm Chiêu hướng đi ra ngoài.

“Hình như?” Chân mày của Dương Tầm Chiêu khẽ giật, từ này dùng ở đây, anh vô cùng không thích. Hơn nữa còn nói là có một chút như vậy?