$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh

Truyện hay

Truyện: Cô vợ thần bí muốn chạy đâu (tác giả: Mạch Hạ Du Trúc) – Chương 501

CHƯƠNG 501: CẬU BA DƯƠNG ĐẾN RỒI, CHUYỆN NÀY HAY RỒI (1)

Thật ra, ở đây trừ mấy ông cụ ra, khi Hàn Nhã Thanh nói xong gần như đều nghĩ tới người này.

Bởi vì Hàn Nhã Thanh kể quá cụ thể, quá chi tiết, cũng bởi vì người đó quá nổi bật, không những năng lực xuất chúng, các phương diện cũng đặc biệt ưu tú, đương nhiên thân phận cũng rất đặc biệt.

“Ồ, vậy chuyện này thú vị rồi.” Trên mặt ông cụ Lý xuất hiện nụ cười đầy ẩn ý, nếu như là người khác, ngược lại có thể sẽ nói bên Vân Thành làm giả, nhưng nếu như người này, bên Vân Thành tuyệt đối sẽ không viện cớ.

“Một người năng lực xuất chúng như thế khả năng bị trộm quần áo không lớn, cho dù bị trộm, cũng chắc chắn có thể kịp thời phát hiện...” Hàn Nhã Thanh lại chậm rãi bổ sung một câu, lời này của cô tự nhiên có thâm ý khác.

“Ừm, cô bé nói rất đúng, đi mời người qua đây, hỏi thử rốt cuộc có chuyện gì?” Ông cụ Lý tự nhiên hiểu ý của Hàn Nhã Thanh, cho nên rất phối hợp tiếp một câu.

Có người lập tức đi mời Viên Quân Hạo.

Cơ thể của Cố Nam càng lúc càng cứng đờ, hai chân vô thức lùi lại sau một bước, dường như muốn trốn, nhưng tình cảnh này, cô ta nếu như trốn thật, quá gây chú ý, cho nên, cô ta chỉ có thể đè nén nỗi sợ trong lòng, đứng thẳng người.

Phải, quần áo của Viên Quân Hạo chắc chắn không trộm được, cho nên cô ta nghĩ cách đi ‘mượn’.

Chiều cao, cân nặng của Viên Quân Hạo đều thuộc loại to con, đa số mọi người ở đây đều có thể hình bình thường.

Người cô ta tìm đến cũng có thể hình gần như vậy, cô ta vốn dĩ tưởng rằng, thể hình to như vậy sẽ khó tra, hơn nữa thân phận của Viên Quân Hạo đặc biệt, người bình thường sẽ không nghi ngờ anh ta, sẽ không tra đến người anh ta.

Nhưng, Cố Nam thế nào cũng không ngờ, người phụ nữ này vậy mà lập tức nhìn ra quần áo này là của Viên Quân Hạo.

Như thế, ngược lại đối với cô ta cực kỳ bất lợi.

Lấy năng lực và nhân phẩm của Viên Quân Hạo, không có ai sẽ nghi ngờ gì cả, cũng không có ai sẽ nghi ngờ điều gì.

Huống chi thân phận của Viên Quân Hạo còn bày ra ở đó.

Ánh mắt của Cố Chính Tuần lại nhìn về phía Cố Nam, rõ ràng nhiều thêm vài phần ý lạnh.

Thật ra chuyện này không thể hoàn toàn trách Cố Nam, phải nói kế hoạch của Cố Nam coi như không có kẽ hở, muốn trách thì trách đối thủ của Cố Nam là Hàn Nhã Thanh. Hàn Nhã Thanh chính là chuyên gia về phương diện này.

Viên Quân Hạo rất nhanh chạy đến, Viên Quân Hạo đi tới, ánh mắt rất tùy ý quét qua, khi nhìn sang Hàn Nhã Thanh, ánh mắt đó có hơi...

“Cung tông trưởng, ông Đường, ông Cố, các ông đây là có chuyện gì?” Ánh mắt của Viên Quân Hạo chỉ liếc qua Hàn Nhã Thanh, sau đó di chuyển đến người của mấy người đó, lông mày của anh ta hơi nhướn lên: “Xảy ra chuyện lớn gì rồi? Ấy vậy mà kinh động đến mấy vị? Mấy vị đều đã nhiều tuổi rồi, đã trải qua sự dày vò như vậy chưa?”

Sau đó hai mắt của anh ta lại lần nữa nhìn sang Hàn Nhã Thanh: “Thiết nghĩ vị này chính là khách mời thần bí đó của nhà họ Đường, ừm, khá thần bí, nhìn bộ dạng này, mắt mũi đều không nhìn thấy, cô không sợ phiền chết mình à, đây là xấu quá không thể gặp người sao?”

Miệng lưỡi của người này rất độc, nói chuyện cũng hơi móc máy, ừm, thật sự thâm, có điều, lời này của anh ta vừa dứt, bèn nói rõ anh ta không biết Hàn Nhã Thanh, trước đây chưa từng gặp mặt.

“Cậu đừng nói kháy, xem thử quần áo trên người của người này có phải của cậu không.” Đường Vân Thành cắt ngang lời của anh ta, trực tiếp nói rõ mục đích gọi anh ta đến đây.

Nghe thấy lời của Đường Vân Thành, ánh mắt của anh ta lúc này mới chuyển sang người thợ mộc đó, hai mắt của anh ta hơi híp lại: “Quần áo của tôi, sao lại ở trên người anh ta?”

Lời này của anh ta coi như trực tiếp thừa nhận rồi.

Trong lòng Hàn Nhã Thanh âm thầm có hơi buồn cười, thật sự cô nhìn ra, người này vừa đến thì liền nhìn thấy bộ quần áo đó là của anh ta rồi.

Hoặc nên nói anh ta trước khi đến chắc đã biết rồi.

Chỉ là anh ta cố ý giả vờ không nhìn thấy, sau đó còn rảnh rỗi nói chuyện, nên nói người này nói chuyện phiếm còn khá thú vị, nhìn giống như móc máy, nhưng câu nào cũng có tác dụng.

Kỹ năng diễn xuất của người này không tồi.

“Cái này phải hỏi cậu mới đúng, quần áo của cậu không thấy nữa, cậu không biết sao?” Đường Vân Thành rõ ràng không có chú ý quá nhiều, chỉ thuận theo lời của anh ta mà tiếp một câu.

“Ừm, tôi đương nhiên là biết, hôm qua, Triệu Lại Tử làm bẩn quần áo của tôi, nói muốn giặt sạch giúp tôi rồi sẽ trả lại cho tôi, nhưng bây giờ quần áo của tôi sao lại xuất hiện ở người của người này rồi?” Lông mày của Viên Quân Hạo nhướn lên, sau đó nhìn sang một người ở đây: “Triệu Lại Tử, anh giải thích cho tôi, chuyện này là sao?”

Triệu Lại Tử bị anh ta gọi đó chính là người trước đó chụp hình của Hàn Nhã Thanh.

“Tôi, tôi cũng không biết có chuyện gì? Liệu có phải lúc tôi phơi quần áo bị người khác trộm đi không?” Triệu Lại Tử lúc này đứng ở đó, sống lưng thẳng đứng, nhưng hai chân lại hơi run rẩy.

“Khi phơi quần áo bị trộm mất? Thân hình này của anh ta, trong nhóm có rất nhiều người sêm sêm với anh ta, sao lại khéo trộm quần áo của tôi chứ? Hơn nữa còn trộm quần áo bị anh làm bẩn, cầm đi rồi làm gì?” Khóe môi của Viên Quân Hạo nhếch lên, cười như không cười nhìn anh ta.

“Cái này, cái này? Tôi cũng không biết chuyện gì nữa?” Triệu Lại Tử căn bản không thể trả lời, nhất thời trán bắt đầu toát mồ hôi.

“Người này trước đó còn chụp ảnh của cô nhóc này làm chứng cứ cho chúng tôi xem, chuyện này cũng quá khéo rồi.” Ông cụ Lý cũng bổ sung một câu.

“Lúc đó, chúng tôi căn bản muốn đi, chính cậu ta kéo chúng tôi quay lại xem náo nhiệt, lúc đó khi cậu ta chụp bức ảnh này thật ra là người đó đưa văn kiện cho cô Đường.” Một người khác vào lúc này cũng hoàn hồn lại, nói ra tình huống cụ thể lúc đó một lượt.

“Phải, lúc đó tôi cảm thấy rất kỳ lạ, còn hỏi cậu ta, lúc đó cậu ta nói muốn cho cậu Đường xem, cậu ta chụp xong bức ảnh, kéo chúng tôi rời khỏi, cho nên chuyện đằng sau chúng tôi cũng không có nhìn thấy thì bị cậu ta cưỡng ép kéo đi rồi.”

“Nếu như chúng tôi lúc đó không có rời khỏi, tiếp tục xem, chắc chắn có thể nhìn rõ cô Đường có đưa văn kiện cho người đó hay không, nhưng cậu ta đã kéo toàn bộ chúng tôi đi, không để chúng tôi nhìn thấy.” Một người nhắc nhở, người khác cũng nghĩ thông rồi.

“Cậu ta nói tò mò kéo chúng tôi qua đó xem, nhưng lại không có xem xong lại kéo toàn bộ chúng tôi đi rồi, chuyện này căn bản rất kỳ lạ, giống như cố tình để chúng tôi nhìn thấy một số thứ cậu ta muốn để chúng tôi nhìn thấy.”

Lúc này lời của mấy người đó đã khiến cả sự việc càng thêm rõ ràng.

“Phá án, cô nói xem chuyện này là sao? Đừng chỉ giả vờ thần bí, làm trò mê hoặc nữa.” Viên Quân Hạo đột nhiên chuyển sang Hàn Nhã Thanh, lông mày nhướn lên.

“Có chuyện gì, thiết nghĩ trong lòng các vị đều biết rõ, còn cần tôi nói sao? Chuyện này do đích thân Cung tông trưởng thẩm vấn.” Hàn Nhã Thanh khẽ mỉm cười, sự việc đã đến nước này, sự việc đã rất rõ ràng rồi, ở đây đều không phải kẻ ngốc, ai có thể nhìn không hiểu chứ? Sự việc đã đến mức này, hiệu quả mà cô muốn đã đạt được rồi, tiếp theo...