$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh

Truyện hay

Truyện: Cô vợ thần bí muốn chạy đâu (tác giả: Mạch Hạ Du Trúc) – Chương 456

CHƯƠNG 456: CẬU BA DƯƠNG LÊN CƠN GHEN (6)

“Được, tôi biết rồi.” Hàn Nhã Thanh khẽ đáp lại, cũng không nói gì nhiều, cô không thể tranh cãi với bác sĩ, hơn nữa cô cảm thấy mình đâu cần phải giải thích với bác sĩ làm gì.

Mắt Bùi Dật Duy lóe lên, đáy mắt thoáng hiện lên ý cười.

Bác sĩ lại kiểm tra một lát, sau đó căn dặn mấy câu, rồi mới rời đi.

Chẳng mấy chốc, Bùi Dật Duy lại nhắm mắt lại lần nữa, có lẽ đã ngủ rồi.

Hàn Nhã Thanh không dám lơ là, vẫn ngồi canh chừng ở bên cạnh, đến nửa đêm, Bùi Dật Duy bắt đầu phát sốt.

Lúc bác sĩ rời đi đã nói, sợ nhất là bệnh nhân phát sốt, nên Hàn Nhã Thanh không dám chậm trễ, vội vàng đi gọi bác sĩ.

Cũng may bác sĩ nói tình huống không quá nghiêm trọng, cũng không chuyển biến xấu, nhưng vẫn chưa qua khỏi cơn nguy kịch.

Hàn Nhã Thanh sợ lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn, hơn nữa cô rất hiểu tính cách Bùi Dật Duy, nếu anh tỉnh lại không nhìn thấy cô, không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa, nên cô không dám rời đi một bước, ngay cả cơm cũng gọi ở bên ngoài.

Trong khoảng thời gian đó, Bùi Dật Duy cũng có tỉnh lại, nhưng đầu óc mê man, mơ mơ hồ hồ, chẳng mấy chốc đã ngủ thiếp đi.

Đến ngày thứ ba, cuối cùng Bùi Dật Duy mới thật sự tỉnh lại, sau khi bác sĩ kiểm tra nói tình huống đã ổn định, đã qua khỏi cơn nguy kịch.

Hàn Nhã Thanh đã canh chừng trong phòng bệnh hai ngày hai đêm, chưa từng rời khỏi một bước.

Dương Thị, trong văn phòng Dương Tầm Chiêu.

“Tổng giám đốc, phu nhân vẫn không tới bệnh viện, cũng không trở về nhà họ Hàn. Chúng tôi cũng không biết cô ấy đã đi đâu?” Lúc nói câu này, hai chân thư ký Lưu run run mềm nhũn.

Anh thật sự rất sợ, hai ngày nay tổng giám đốc cực kỳ đáng sợ.

Thư ký Lưu biết, chắc chắn tổng giám đốc nghe thấy tin tức này sẽ càng đáng sợ hơn, nhưng anh không thể không báo cáo.

Thư ký Lưu thầm thở dài, rồi cắn răng nói tiếp: “Hai ngày nay Bùi Dật Duy cũng không đến công ty, ngay cả thư ký của anh ta cũng không biết anh ta đã đi đâu.”

Lúc nói câu này, thư ký Lưu cảm thấy hai chân mình đang run lên.

Nếu kết nối hàm ý trong hai câu nói của thư ký Lưu, thì hàm ý được thể hiện rất rõ, bất kỳ ai cũng có thể hiểu được.

Sao Dương Tầm Chiêu lại không hiểu chứ?

Thật ra, anh có thể sai người đi điều tra xem cô đang ở đâu, nhưng anh không làm vậy.

Dương Tầm Chiêu luôn nhìn chằm chằm tài liệu trên bàn, đây là tài liệu ghi chép lại tất cả mọi chuyện liên quan đến Hàn Nhã Thanh và Bùi Dật Duy mà anh đã sai người đi điều tra.

Bao gồm cả chuyện lúc nhỏ, tất nhiên trọng tâm vẫn là chuyện Hàn Nhã Thanh ở bên Bùi Dật Duy hồi học cấp ba.

Rất nhiều chuyện liên quan đến hai người.

Bao gồm việc Bùi Dật Duy dạy bù giúp cô, rồi tỏ tình với cô, kể cả những chuyện lãng mạn mà Bùi Dật Duy đã tạo ra cho cô nữa.

Tất nhiên, cô cũng làm rất nhiều cho Bùi Dật Duy.

Cô không cố tình rụt rè như mấy cô gái đang yêu khác, nên lúc đó cô cũng làm rất nhiều chuyện ‘kinh thiên động địa’ cho Bùi Dật Duy.

Ví dụ như cô muốn tổ chức sinh nhật cho Bùi Dật Duy, sẽ đích thân làm 99 tấm thiệp, rồi tự tay viết những lời nhắn nhủ của người khác.

Chẳng hạn như vào lễ tình nhân, cô sẽ thu gom bật lửa khắp nơi rồi tặng cho Bùi Dật Duy, vì anh ta thích sưu tầm bật lửa.

Nhìn thấy những chuyện cô từng làm vì Bùi Dật Duy, Dương Tầm Chiêu thật sự đố kỵ đến đỏ mắt.

Ai nói cô không biết yêu? Ai nói cô sẽ không yêu đương chứ?

Cô biết yêu hơn ai hết, lúc yêu, cô còn làm nhiều hơn bất kỳ cô gái nào khác, tình yêu của cô còn mãnh liệt hơn các cô gái khác.

Nhưng mọi chuyện cô làm đều vì Bùi Dật Duy.

Còn đối với người đàn ông khác, cô lại đóng cửa trái tim mình, giả vờ không biết gì hết, có lẽ phải nói rằng cô không dùng trái tim mình nên không hiểu.

Dương Tầm Chiêu cảm thấy đọc những chuyện liên quan đến cô và Bùi Dật Duy là một cực hình, nhưng anh vẫn không nhịn được, tiếp tục đọc.

Lúc đó, thành tích của Hàn Nhã Thanh cực kỳ yếu kém, thầy giáo đã tìm cô nói chuyện, hỏi cô giờ không chịu cố gắng thì tương lai phải làm thế nào?

Nhưng Hàn Nhã Thanh lại thẳng thắn trả lời, tốt nghiệp xong, cô sẽ gả cho Bùi Dật Duy.

Hồi đó, chuyện này đã lan ra khắp trường.

Lúc đó cô định tốt nghiệp xong sẽ gả cho Bùi Dật Duy, nên trong kế hoạch cuộc đời cô chỉ có mình anh ta.

Vì Bùi Dật Duy, cô có thể từ bỏ tất cả.

Nếu lúc đó không xảy ra chuyện bất ngờ kia, chắc chắn cô đã sớm gả cho Bùi Dật Duy rồi.

Giờ chuyện đã trôi qua sáu năm rồi, Bùi Dật Duy lại nói, muốn làm lại từ đầu với cô.

Nếu cô thật sự quyết tâm muốn ở bên Bùi Dật Duy, anh còn có thể làm gì được?

Cuối cùng ba tháng vợ chồng giữa anh và cô, cũng không bằng thanh mai trúc mã Bùi Dật Duy của cô.

Cô và Bùi Dật Duy là thanh mai trúc mã là sự thật, tình cảm từ nhỏ đến lớn là tình yêu chân thành.

Còn ba tháng vợ chồng giữa cô và anh là giả, chỉ là bản thỏa thuận kết hôn.

Nếu hai người chưa ly hôn, anh còn có thể danh chính ngôn thuận đi cướp cô về, nhưng giờ hai người đã ly hôn rồi.

Còn chuyện năm năm trước, cho dù anh đã xác nhận, nhưng không hề có chứng cứ gì, mà chỉ thông qua thăm dò lúc trước, thậm chí anh còn không nhìn ra chỗ sơ hở để chứng minh sự thật.

Nếu cô không thừa nhận, anh còn có thể làm gì được?

Anh không thể giành cô về, rồi ép cô ở bên mình, cho dù anh có thể cướp được người về, nhưng còn trái tim cô?

Hôm đó, cô cúp điện thoại anh, anh luôn nhẫn nhịn, không gọi cho cô nữa, rồi cô cũng không không còn tin tức gì.

Anh nghĩ rằng, chí ít cô sẽ gọi cho anh, nhưng cô chưa từng gọi.

Hai ngày nay, cô và Bùi Dật Duy cũng mất tích, sự thật đã quá rõ ràng rồi.

Nhưng anh thật sự phải buông tay như thế ư? Anh phải tác thành cho hai người ư?

Tác thành cho hai người? Dựa vào cái gì? Đó là người phụ nữ của anh, cô là vợ anh, dựa vào cái gì mà bảo anh tác thành cô cho người đàn ông khác.

Đúng, cô và Bùi Dật Duy từng có quá khứ như vậy, cô từng nói sẽ gả anh ta, nhưng cuối cùng chẳng phải cô vẫn không gả đấy thôi?

Cô không gả cho Bùi Dật Duy, nhưng cô đã gả cho anh!!

Hơn nữa năm năm trước, lần đầu tiên của cô đã trao cho anh, thì sau này cô cũng phải gả cho anh.

Nên dựa vào điều gì mà bảo anh tác thành cô cho người đàn ông khác.

Do đó dù phải cướp, anh cũng phải cướp cô về.

Nhưng cuối cùng anh vẫn không lấy ra được chứng cứ chuyện năm năm trước, nên giờ anh vẫn thiếu một lý do chính đáng.

“Cậu nói thử xem, nếu giờ tôi phá hủy công ty Bùi Dật Duy thì mọi chuyện sẽ thế nào?” Dương Tầm Chiêu bỗng ngẩng đầu nhìn thư ký Lưu.

“Nếu tổng giám đốc làm vậy, với tính cách của phu nhân, chắc chắn sẽ không tới cầu xin tổng giám đốc, mà cô ấy sẽ đồng cam cộng khổ cùng Bùi Dật Duy.” Thư ký Lưu ngẫm nghĩ một lát, rồi nghiêm túc đưa ra đáp án.

“Cậu có thể cút được rồi.” Dương Tầm Chiêu nhìn thư ký Lưu với ánh mắt sắc bén, những lời anh ta nói thật khó nghe, nhưng trong lòng anh cũng hiểu rõ, thư ký Lưu đang nói sự thật.

Với tính cách của cô, chắc chắn sẽ làm theo đáp án đó.