$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh

Truyện hay

Truyện: Cô vợ thần bí muốn chạy đâu (tác giả: Mạch Hạ Du Trúc) – Chương 320

CHƯƠNG 320: SỰ THÔNG MINH CỦA ĐƯỜNG MINH HẠO (1)

“Sau này ít nhắc người phụ nữ đó ở trước mặt của tôi đi, nhà họ Dương chúng ta không có một đứa con dâu như thế, nhà họ Dương của chúng ta cũng sẽ không thừa nhận thân phận của cô ta.” Hai mắt của ông cụ Dương hơi nheo lại, trong giọng nói mang thêm mấy phần kiên quyết, hiển nhiên đây không phải là nói trong cơn tức giận, mà là ông ta thật sự sẽ không thừa nhận thân phận của Hàn Nhã Thanh.

Quản gia nghe thấy câu nói này của ông cụ Dương, sắc mặt thay đổi. Ông ta biết ông cụ Dương không hài lòng với Hàn Nhã Thanh, nhưng mà ông ta không ngờ đến ông cụ Dương lại có thái độ cứng rắn đối với chuyện này như thế.

Hiển nhiên là thái độ của cậu chủ đối với chuyện này càng cứng rắn hơn, cho nên chỉ sợ tiếp theo đây nhà họ Dương sẽ không yên ổn.

Quản gia nhớ đến chuyện năm đó, nhịn không được mà âm thầm thở dài một hơi, chuyện năm đó người tổn thương cũng không chỉ có bà chủ, đối với cậu chủ cũng đã tạo thành tổn thương lớn.

Chỉ là từ nhỏ cậu chủ đã kiên cường, cho dù là gì đi nữa cũng giữ ở trong lòng, chưa từng nói, cũng chưa từng biểu hiện ra bên ngoài.

Nhưng mà không nói cũng sẽ không đại biểu là mình không đau đớn.

Thật ra thì ông ta cảm thấy cậu chủ rất đáng thương, cho nên ông ta cảm thấy cách làm bảo vệ cậu chủ của mợ chủ vào lúc trước không có gì là không đúng, ông ta còn cảm thấy vui mừng thay cho cậu chủ.

Dưới tình huống ông cụ đang tức giận, ngay cả ba cụ cũng không dám nói lung tung, mợ chủ lại có thể dũng cảm đứng ra bảo vệ cho cậu chủ. Đây tuyệt đối là tình yêu đích thực, thật sự có thể liều mình vì cậu chủ.

“Nó đi công tác chắc chắn là vì chuyện của công ty, trên miệng thì lại nói không muốn công ty, nhưng mà lại lo lắng đến chuyện của công ty hơn ai khác. Nói không muốn cũng chỉ là để cho tôi nhìn mà thôi, thật ra thì bởi vì nó muốn để tôi giao công ty cho nó sớm một chút, tôi mới không mắc mưa của nó đâu.” Ông cụ Dương tự mình chuyển đổi đề tài, chuyển đến vấn đề của Dương Tầm Chiêu và công ty.

Đương nhiên đây đều là những suy nghĩ của một mình ông cụ Dương, nếu như ông ta biết tình hình thực tế, chỉ sợ là ông ta hối hận cũng không kịp.

Quản gia nhìn về phía ông cụ Dương, khóe môi giật giật, muốn nói cái gì đó, nhưng mà cuối cùng vẫn nhịn được. Suy nghĩ của ông ta với ông cụ không giống nhau, ông ta cảm thấy cậu chủ thật sự không quan tâm đến công ty Dương thị này cho lắm.

Tịch Xuyên vẫn còn ở chỗ của Hứa Dinh Dinh, cho nên buổi sáng nhiệm vụ đưa bé con đi học liền trở thành chuyện của Tịch Xuyên.

“Minh Hạo, nếu như hôm nay con phát hiện có người đến gần con, muốn nắm tóc của con, con đừng phản kháng nha!” Tịch Xuyên dùng giọng điệu cực kỳ nghiêm trọng mà dặn dò.

Anh ta biết là bây giờ mẹ sẽ không làm tổn thương đến hai đứa bé, nhưng Thụy là sát thủ, từ trước đến nay đều rất tàn nhẫn.

Anh ta nghĩ có lẽ là bên phía Thụy cũng sắp ra tay rồi, bình thường anh ta đều ở bên cạnh của hai đứa bé, Thụy chắc chắn sẽ không ra tay trước mặt của anh ta, chắc chắn sẽ chọn ra tay ở nhà trẻ.

Minh Hạo quá thông minh, nếu như Thụy đến gần Minh Hạo, Minh Hạo có thể sẽ phát hiện ra. Bây giờ mục đích của Thụy chính là muốn lấy được tóc của Minh Hạo, nhưng nếu như phát hiện Minh Hạo phản kháng, anh ta sợ là Thụy sẽ làm tổn thương hai đứa bé.

Anh ta đã sắp xếp người âm thầm bảo vệ hai đứa bé trong nhà trẻ, chỉ cần Minh Hạo không phản kháng thì sẽ không xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì.

“Dạ.” Đường Minh Hạo là một đứa nhỏ thông minh, lập tức hiểu ý của Tịch Xuyên, cũng không hỏi gì nhiều.

“Hôm nay có thể xin nghỉ học cho em gái được không ạ?” Đường Minh Hạo là một người anh trai tốt, nhóc biết là hôm nay sẽ có nguy hiểm, cho nên nhóc không muốn để cho em gái mạo hiểm theo. Nếu như xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, nhóc sợ là em gái sẽ chịu tổn thương.

Đến lúc đó sao nhóc có thể nói chuyện với mẹ được?

Trong lòng của Tịch Xuyên hơi run lên, đứa bé này thật sự quá hiểu chuyện. Thật ra Tịch Xuyên cũng nghĩ như vậy, Đường Vũ Kỳ không thông minh, cũng không nhạy bén như là Đường Minh Hạo, chắc là sẽ không phát hiện ra chuyện gì, cho nên ngược lại sẽ không có nguy hiểm.

Nhưng mà hiển nhiên Đường Minh Hạo không muốn để cho em gái của nhóc phải gặp một chút nguy hiểm nào.

“Được rồi, ba sẽ xin phép nghỉ cho em gái.” Tịch Xuyên gật đầu, trên mặt hơi thay đổi, lại nhịn không được mà dặn dò lần nữa: “Nhớ kỹ lời của ba, nhất định phải cẩn thận đó.”

Anh ta cũng không muốn để cho Đường Minh Hạo mạo hiểm, nhưng mà anh ta biết nếu như không để cho bọn họ thuận đợi lấy được tóc của Đường Minh Hạo, vậy thì hai bé con sẽ càng nguy hiểm hơn.

Trừ khi anh ta vĩnh viễn cất giấu hai bé con này để cho mẹ anh ta tìm không thấy người, nhưng mà dù sao hai bé con này cũng không phải là của anh ta, anh ta không thể làm chuyện này được.

“Yên tâm đi ạ con không có việc gì đâu.” Đường Minh Hạo lại cực kỳ nhẹ nhõm, không hề lo lắng và sợ hãi tí nào.

“Ba chỉ cần chăm sóc em gái cho tốt là được rồi.” Điều mà Đường Minh Hạo không yên lòng duy nhất đó chính là em gái cục cưng của nhóc, ở trong lòng của nhóc, em gái và mẹ mãi mãi là quan trọng nhất.

Tịch Xuyên ra dấu ok với nhóc, sau đó đi đến bên cạnh của Đường Vũ Kỳ, ôm Đường Vũ Kỳ lên: “Bé con, hôm nay chúng ta không đi học, ba Tịch dẫn con đi ra ngoài chơi nha.”

“Thật không ạ? Tốt quá đi thôi!” Mỗi một người bạn nhỏ nào cũng đều thích chơi đùa, bạn nhỏ Đường Vũ Kỳ cũng giống như vậy, vừa nghe nói sắp được đi chơi, không cần phải đi học thì liền rất hưng phấn.

Nhưng mà bé nhìn thấy anh trai còn đang đi về phía nhà trẻ, vội vàng gọi: “Anh ơi, hôm nay không cần phải đi học đâu, chúng ta cùng đi chơi đi.”

“Vũ Kỳ, anh trai vẫn còn có chút chuyện, ba Tịch dẫn con đi chơi trước, chờ một lát nữa lại đến đón anh trai, có được không?” Tịch Xuyên dỗ dành người bạn nhỏ Vũ Kỳ.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Đường Vũ Kỳ lập tức xìu xuống: “Không! Con muốn đi cùng với anh trai, anh trai không đi thì con cũng không đi đâu.”

Đường Vũ Kỳ vừa nói chuyện vừa dùng sức giãy dụa muốn tuột xuống từ trên người của Tịch Xuyên, vùng vẫy mấy lần nhưng cũng không thoát ra được, thế là liền khóc lên: “Anh, anh không cần Vũ Kỳ nữa hả? Nếu như anh không cần Vũ Kỳ nữa, vậy thì Vũ Kỳ sẽ khóc đến chết...”

Không thể không nói, uy hiếp của người bạn nhỏ Đường Vũ Kỳ rất có cá tính.

Đương nhiên là người bạn nhỏ Đường Vũ Kỳ không chỉ là nói thôi, bé vừa mới nói ra lời uy hiếp thì thật sự khóc lớn lên.

Nước mắt của bé cũng đến rất nhanh, chỉ một lát sau trên khuôn mặt nhỏ nhắn liền tràn đầy nước mắt.

Tịch Xuyên trực tiếp nhìn đến ngây người, nếu như mà đứa bé này đi diễn kịch thì cũng không cần phải mang theo đạo cụ để phụ trợ.

Nhưng mà chuyện này lại không phải là sinh ly tử biệt, bé khóc thương tâm như vậy làm gì? Buồn đến nỗi như vậy à?

Ban đầu Đường Minh Hạo không có ý định để ý đến bé, nghĩ là bé khóc vài tiếng thì thôi, nhưng mà khi nghe thấy tiếng khóc “tê tâm liệt phế” đó của bé, cuối cùng vẫn không nhịn được. Nhóc dừng bước lại quay người nhìn về phía Đường Vũ Kỳ, nhìn thấy mặt của Đường Vũ Kỳ toàn là nước mắt, âm thầm thở ra một hơi.

“Vẫn là để em ấy đi cùng với con đi.” Đường Minh Hạo lại phải khuất phục dưới tay của cô nhóc ma lanh này.

Tịch Xuyên nhíu mày, biểu cảm lại lướt qua vài phần suy tư.

“Ba yên tâm đi, con sẽ trông chừng em ấy, không có việc gì đâu.” Đường Minh Hạo nói lời này cực kỳ kiên định.

Có nhóc ở đây, tuyệt đối sẽ không để em gái xảy ra chuyện gì.

Tịch Xuyên đành phải thả Đường Vũ Kỳ xuống.

Đường Vũ Kỳ vừa mới được thả xuống đất liền vội vàng chạy về phía của anh trai mình, sau đó ôm anh trai hung hăng hôn mấy cái, làm cho một mặt nước mắt nước mũi của bé đều dính lên trên mặt của Đường Minh Hạo.

Khóe môi của Đường Minh Hạo hơi nhếch lên, nhóc cảm thấy cô nhóc này cố ý đây mà.