$nbsp;

X

Tâm linh 247 – Truyện ma có thật, truyện tâm linh

Truyện hay

Truyện: Cô dâu chạy trốn – Tần Tương (tác giả: Phong Đình) – Chương 4

CHƯƠNG 4: GẢ VÀO GIA ĐÌNH GIÀU CÓ

Vương Tư Kỳ nhận được ảnh chụp của sợi dây chuyền, đột nhiên cảm thấy hơi quen mắt.

Mẹ cô ta Trương Na tiến lên nhìn, cảm thán: "Cái vòng cổ không đáng tiền như vậy, lại là tín vật của mợ chủ nhà họ Chử sao?”

Vương Tư Kỳ giật mình.

Cô ta nhớ ra rồi!

Vòng cổ này, chính là sợi dây chuyền trên cổ Tần Tương.

Thì ra, Tần Tương mới là người đã cứu Chử Nhất Triết !

Vương Đông Thuận nói: "Đừng nói nữa, nhanh chóng tìm dây chuyền quan trọng hơn! Nếu không có, con gái chúng ta làm sao có thể gả vào nhà họ Chử ?”

“Đúng đúng đúng!”

Trương Na nói xongvội đi lấy hành lý của Vương Tư Kỳ .

“Ba, mẹ, đừng tìm nữa! Con biết sợi dây chuyền ở đâu.”

Vương Tư Kỳ ngăn hai người lại, sắc mặt nặng nề.

Hai vợ chồng kinh ngạc nhìn về phía cô ta.

“Vòng cổ ở bên ngoài, con đi lấy lại.”

Nói xong, Vương Tư Kỳ ra ngoài.

Vương Đông Thuận và Trương Na một lát sau mới phản ứng lại.

Trương Na vỗ vỗ ngực: "Nha đầu này, làm hại chúng ta lo lắng. Nhưng mà thứ quan trọng như vậy, sao có thể để bên ngoài chứ...”

Vương Tư Kỳ trở về trường học tìm Tần Tương .

Cô ta nhất định phải lấy lại dây chuyền, lên làm mợ chủ nhà họ Chử !

Mà lúc này, Tần Tương đang ngồi trên xe về nhà.

Cô và Vương Tư Kỳ ở cùng một tiểu khu, nói chính xác hơn, đây là nhà của cha mẹ nuôi cô.

Cô là đứa trẻ bị bỏ rơi, trước mười lăm tuổi được bà nội nhận nuôi, sống ở nông thôn. Năm ấy bà nội bệnh nặng, cha mẹ nuôi mới đưa họ vào thành phố.

Gia đình này, ngoại trừ cha mẹ nuôi, còn có một đứa em trai nhỏ hơn cô hai tuổi, đang học lại lớp 12.

Vừa rồi chính là mẹ nuôi Chu Huyền Chi Huyền Chi gọi điện thoại, gọi cô trở về phụ đạo cho Chung Thành Huy .

Chung Thành Huy nghiện game, cho dù là học lại, cũng cả ngày chơi game, thái độ học tập tiêu cực.

Tần Tương hận không thể tách não cậu ra, nhét bài thi vào.

Thật vất vả mới giảng xong cho cậu một bộ đề thi thử, Tần Tương trở về phòng thu dọn đồ đạc.

Ném tất cả những gì có liên quan đến Lâm Mạnh Phí vào thùng rác.

Thuận tiện đem quần áo bẩn đến bên cạnh máy giặt, dự định lát nữa sẽ giặt lại.

Trong chốc lát, cha nuôi Chung Qúy Kình đã về nhà.

Ông ta cau mày, một bộ dáng mây đen bao phủ.

Tần Tương rót ly nước đưa cho ông ta: “Ba, ba vẫn ổn chứ?”

Chung Qúy Kình thở dài một tiếng, ngồi trên sô pha hút thuốc.

Thấy thế, Tần Tương biết là chuyện hạng mục lần trước không giải quyết.

Thời gian trước Chung Qúy Kình nhận một dự án, kết quả thua lỗ nghiêm trọng, dẫn đến tình cảnh hiện tại của công ty ông ta rất khó khăn.

Tần Tương không khỏi sinh ra một tia sầu lo, xoay người trở về phòng.

Chu Huyền Chi Huyền Chi ngồi xuống bên cạnh Chung Qúy Kình , đoạt lấy điếu thuốc trong tay ông ta, vội la lên: "Lão Chung, rốt cuộc là tình hình gì đây?”

Chung Qúy Kình lắc đầu, vẻ mặt sa sút tinh thần đã nói rõ tất cả.

Sắc mặt Chu Huyền Chi Huyền Chi trắng bệch, xong rồi, nhà bọn họ sắp xong rồi!

“Chỉ tiếc, nhà chúng ta không có mạng tốt như nhà họ Vương bên cạnh!” Chung Qúy Kình đột nhiên than thở.

Vừa rồi ông ta vào tiểu khu đã gặp Trương Na đang khoe khoang, con gái bà Vương Tư Kỳ sắp gả vào nhà giàu, làm mợ chủ nhà họ Chử !

Nhà họ Chử giàu nhất, đó là đại gia tộc đỉnh cấp trong nước, siêu cấp giàu có!

Nhà họ Vương lần này là thật sự leo lên cành cao, một bước lên trời.

“Mẹ, đây là cái gì?”

Lúc này, con trai Chu Thành Huy từ ban công đi vào phòng khách, một tay cầm quần áo đã phơi xong, một tay cầm một sợi dây chuyền.

Lúc này tâm trạng Chu Huyền Chi Huyền Chi lộn xộn, không kiên nhẫn quét mắt nhìn: "Cái đồ chơi rách nát gì, chắc là tên bạn trai đê tiện của Tần Tương tặng, cầm đi vứt đi!”

“À!” Khóe miệng Chu Thành Huy nhếch lên, đang định ném vào thùng rác.

Hai mắt Chung Qúy Kình sáng lên, ngăn lại: "Đừng vội, cho ba xem!”

Ông ta cảm thấy sợi dây này rất kỳ lạ, cầm trong tay cẩn thận quan sát, nhớ lại lời Trương Na nói ở dưới lầu: “Nhà họ Chử kia thật không phải là gia tộc bình thường, cưới vợ còn phải có tín vật trước. Chỉ là một cái vòng cổ bằng đồng, chẳng qua là sau lưng có khắc chữ Chử, cũng không đáng tiền...”

Chung Qúy Kình lật mặt sau của vòng cổ lại, quả nhiên có khắc một chữ “Chử”!

Trong mắt ông ta nhất thời lóe lên tia sáng, bỏ qua vẻ lo lắng lúc trước, kích động nói: "Chính là cái này, không sai được!”

“Lão Chung, chuyện là thế nào?”

Chung Qúy Kình đem chuyện sợi dây chuyền này nói cho Chu Huyền Chi , lại nói ra suy nghĩ của mình.

“Hiện tại, chỉ có Tần Tương có thể giúp chúng ta làm chuyện này!”

Ánh mắt Chung Qúy Kình sáng quắc nhìn chằm chằm vào sợi dây chuyền trong tay.

“Con bé có thể đồng ý sao? Đừng quên con bé còn có một người bạn trai!”

Vòng cổ mặc dù là Tần Tương mang về, nhưng Chu Huyền Chi dám đánh cược, nha đầu từ quê đến kia, tuyệt đối không biết ý nghĩa của vòng cổ này, cô cũng không có tâm tư sâu như vậy.

Nghe vậy, ánh mắt Chung Qúy Kình tối sầm lại: "Sẽ có cách...”

Cơm tối qua đi, Tần Tương ở trong phòng, tính toán tiền của mình.

Công ty của cha nuôi gặp nạn, cô không thể khoanh tay đứng nhìn.

Đáng tiếc cô chỉ là một học sinh, không tính 600 triệu mà Lâm Mạnh Phí còn chưa trả, trên người cô chỉ có hơn 24 triệu.

Căn bản không giúp được gì.

Tần Tương thở dài, dự định tìm một công việc riêng.

Cho dù cuối cùng công ty cha nuôi bị phá sản, ít nhất cô còn có thể có một phần thu nhập, trợ cấp cho gia đình, mua dịch dinh dưỡng cho bà nội...

Lúc này, Chung Qúy Kình gõ cửa đi vào.

Thấy Tần Tương đang tìm việc làm, ông ta vui mừng nói: "Tần Tương , ba biết con là đứa bé ngoan, nhưng chuyện trong nhà con không cần quan tâm. Nào, uống ly sữa này.”

Nói xong, đưa sữa trong tay cho Tần Tương .

“Cha nuôi, con chỉ muốn giúp cha chia sẻ.” Tần Tương nói xong, uống sữa trước mặt Chung Qúy Kình .

Chung Qúy Kình hài lòng cười: "Ngủ một giấc đi.”

Nhìn ông ta xoay người rời đi, Tần Tương đóng cửa lại.

Đêm nay, cô ngủ đến bất tỉnh nhân sự.

Lần thứ hai tỉnh lại, phát hiện mình đang ngủ trên ghế sofathật lớn mềm mại.

Tần Tương ấn huyệt thái dương ngồi dậy, suy nghĩ dừng lại ở tối hôm qua, vì sao tối hôm qua uống sữa cha nuôi bưng cho cô, cô lại mê man?

Trong lòng cô toát ra một suy đoán, nhưng không thể tin được.

Nhìn bốn phía xung quanh, là một căn phòng xa lạ.

Trang trí lộng lấy và dậm chất cổ điển, cửa sổ chạm khắc chạm rỗng, rèm cửa màu xanh đậm dày nặng, tô điểm màu vàng kim.

“Đây là đâu?”

Tần Tương đang hoang mang, điện thoại di động đặt cách đó không xa vang lên một tiếng leng keng.

Cô lập tức cầm lấy điện thoại di động, mở Messenger mẹ nuôi Chu Huyền Chi gửi tới.

“Tần Tương , từ giờ trở đi con chính là mợ chủ của nhà họ Chử , ngoan ngoãn nghe lời. Mặc kệ người bên ngoài hỏi cái gì, con chỉ cần khẳng định tín vật là của con! Nhớ kỹ, nhất định phải lên làm mợ chủ nhà họ Chử !”

“Nếu lộ tẩy, con sẽ không chỉ làm hại bản thân, còn có bà nội đang nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt của con! Nếu nhà chúng ta phá sản, không thể trả nổi khoản tiền chữa bệnh đắt đỏ đó!”

“Cuối cùng, mẹ muốn nhắc nhở con, sau này đừng có qua lại với Vương Tư Kỳ nữa, cũng đừng nói con biết cô ta, tránh cho bị người khác nhìn thấu!”

Mợ chủ nhà họ Chử , tín vật, Vương Tư Kỳ ?

Ba thứ này có liên hệ gì?

Nhìn tin nhắnmẹ nuôi gửi tới, Tần Tương ý thức được tình cảnh của mình giờ phút này, chợt cảm thấy khí lạnh lòng bàn chân xông lên đầu.

Cô đã bị tính kế!

Cha mẹ nuôi dưới tình huống cô không biết gì, đưa cô đến nhà họ Chử , để cho cô gả cho cậu chủ nhà họ Chử chưa bao giờ gặp mặt!

Mà lợi thế bọn họ ép cô thỏa hiệp, dĩ nhiên là mạng của bà nội!

----------------------------



   



error: Alert: Content is protected !!